Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 156. Những năm tháng mù lòa 50

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lưu Lão Tam xua tay, hạ giọng: "Không phải lão phu không tin cậu. Nói cho cùng là do cậu tự rước họa vào thân, lão phu cẩn thận vẫn hơn."

Tôi ngớ người: "Này, đừng dọa tôi nhé! Rước họa gì cơ?" Lưu Lão Tam thấy tôi ngơ ngác mới biết tôi mù tịt tin tức, bèn thì thầm: "Ây da, cậu đúng là thật thà quá. Nói toạc ra nhé, có thể nội bộ các cậu để lộ tin tức, chuyện cậu chém đầu Dương Đại Khoa Tử đã bị đồn ra ngoài rồi. Cậu nghĩ xem, Dương Đại Khoa Tử là ai? Là thợ luyện khí số một của Tập Vân Xã, nhân tài kiệt xuất, quan hệ rộng khắp. Thế là cậu một trận thành danh rồi đấy."

Lời Lưu Lão Tam làm tôi lạnh sống lưng. Rõ ràng tôi chỉ giúp lão già gù giải thoát, sao qua miệng lưỡi thế gian lại thành tôi giết người thế này?

Cái danh hão này làm tôi đứng ngồi không yên. Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng. Đã chứng kiến thủ đoạn tàn độc của Dương Đại Khoa Tử, tôi chẳng hy vọng gì vào lòng từ bi của đồng bọn hắn. Nếu bị chúng nhắm vào thật thì tôi chết chắc trong một nốt nhạc. Lòng thấp thỏm lo âu, tôi đi theo Lưu Lão Tam ngoằn ngoèo mãi mới đến trước một cổng viện. Khu phố cổ này đất chật người đông mà lại có một ngôi nhà biệt lập, yên tĩnh thế này quả là hiếm. Lưu Lão Tam gõ cửa, ba dài một ngắn. Cánh cổng gỗ kêu kẽo kẹt mở ra, một thiếu niên tết tóc đuôi sam đứng đó.

"Nam Nam, ông nội cháu có nhà không?" Lưu Lão Tam cười cầu tài. Thiếu niên tóc đuôi sam chẳng thèm nhìn, quay đầu gọi vọng vào trong: "Ông ơi! Lão già lừa đảo lại đến này!"

Lưu Lão Tam tổn thương sâu sắc, ho khan vài tiếng rồi dẫn tôi vào trong. Ngôi nhà ba gian, sân nhỏ nhưng trồng vài cây dâu và giàn nho, có giếng cổ và bộ bàn ghế đá, trông rất thanh nhã. Thấy tôi nhìn mấy cây dâu, Lưu Lão Tam cười: "Cậu thấy trồng dâu trước nhà không tốt à?"

Tôi gật đầu: "Sách chẳng bảo thế là gì?" Lưu Lão Tam lắc đầu: "Trồng dâu trước nhà dễ chiêu dụ ma quỷ, điều đó không sai. Nhưng phong thủy với bậc đại sư lại là chuyện khác..."

Vừa lúc đó, một ông lão râu tóc bạc phơ từ trong nhà bước ra. Dáng người tầm thước, bàn tay to như cái quạt nan. Ông lão nói với Lưu Lão Tam: "Bớt nói nhảm trước mặt người ngoài đi. Sao, lại đến giục kiếm à? Ta đã bảo rồi, bộ xương cá ngươi đưa đến chắc chắn đã kết tinh yêu đan. Có thứ đó thì Cốt Kiếm mới hoàn hảo được, nếu không làm ra chỉ tổ đập bể cái biển hiệu của lão Vu này thôi."

Lưu Lão Tam kéo tôi lại gần, cười hề hề: "Chú Vu, hì hì, lần này không phải chuyện Cốt Kiếm, mà là vì cậu nhóc này." Ông ta chỉ vào tôi: "Lần trước mang ma kiếm đến, chú chẳng hỏi đứa nào chém đầu Dương Đại Khoa Tử còn gì? Chính là cậu ta đây. Cháu mang người đến cho chú xem mắt, tiện thể chỉ điểm vài câu."

Lưu Lão Tam đẩy tôi lên trước. Nhìn ông lão râu bạc, tôi nhớ ra ngay. Đây chính là Vu Mặc Hàm – một trong "Kim Lăng Song Khí" ngang hàng với Dương Đại Khoa Tử. Tôi vội chắp tay chào hỏi.

Tôi gọi ông là Vu đại sư, ông xua tay cười: "Thời buổi này đại sư chết sớm lắm. Ta chỉ là thợ thủ công sống chui nhủi trong ngõ hẻm thôi, cứ gọi là lão Vu được rồi." Ông khiêm tốn nhưng tôi vẫn giữ lễ. Ông kéo tôi ngồi xuống bàn đá dưới giàn nho, quan sát tôi một lúc, lại nhìn Béo Nhé vài lần rồi vỗ tay khen: "Cậu em tướng mạo tốt lắm, phúc duyên cũng dày. Thảo nào thanh ma kiếm cứ nhớ thương cậu mãi, lúc nãy còn rung lên bần bật. Xem ra cách hàng phục nó nằm ở chính cậu rồi."

Tôi nghe như vịt nghe sấm, còn Lưu Lão Tam thì bật dậy, thất thanh: "Không thể nào! Chuyện này thật sao?"

Vu đại sư cười gật đầu. Lưu Lão Tam suy sụp, lẩm bẩm: "Đời thật bất công! Kẻ nhọc lòng toan tính thì xôi hỏng bỏng không, người vô tâm hời hợt thì đồ tốt tự tìm đến tận cửa..." Lúc này, thiếu niên tóc đuôi sam mang trà ra mời, rồi lại ngồi xổm một góc, hí hoáy dùng dao nhỏ đẽo gỗ. Thấy tôi ngơ ngác, Vu đại sư giải thích: "Tiểu ca, hôm nay mời cậu đến đây là có việc muốn nhờ. Nhưng trước đó, lão phu có vài điều muốn hỏi, mong cậu cứ nói thật lòng."

Lăn lộn ở Phòng 2 bao lâu, tôi cũng biết nhìn mặt đoán ý. Thấy Vu đại sư nghiêm túc, tôi biết ông có ý kiểm tra, bèn cung kính đáp: "Trưởng bối hỏi, vãn bối không dám giấu, xin ngài cứ hỏi."

Vu đại sư xua tay bảo tôi đừng căng thẳng, rồi hỏi: "Chuyện của cậu ta nghe Lưu Lão Tam kể sơ qua rồi. Hắn bảo cậu tuy là người nhà nước (lục phiến môn) nhưng lại có sư thừa khác, không biết có thể nói rõ hơn không?"

Mắt Lưu Lão Tam tinh thật, mới gặp vài lần đã nhìn thấu tôi. Giờ tôi cũng biết uy danh của Mao Sơn Tông và Lý Đạo Tử lớn thế nào, nên không giấu giếm, kể lại chuyện năm xưa lên núi Ngũ Cô Nương cầu thuốc. Quả nhiên, vừa nhắc đến tên lão đạo sĩ áo xanh, cả Vu đại sư và Lưu Lão Tam đều tỏ vẻ kính trọng. Khi biết tôi chỉ làm tạp vụ mấy năm, Lưu Lão Tam tiếc rẻ kêu lên: "Cậu ngốc thật! Sao lúc đó không cầu xin Lý Đạo Tử nhận làm đệ tử? Học được một hai phần bản lĩnh của ngài ấy thì thiên hạ này đi đâu chẳng được, việc gì phải chui rúc ở cái xó xỉnh này chịu khổ?"