Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 183. Những năm tháng mù lòa 77

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nhưng giấc ngủ chẳng được trọn vẹn. Nửa đêm, bên ngoài đột nhiên có lệnh tập hợp khẩn cấp. Mệnh lệnh quái ác này khiến cả năm người trong phòng tôi đều chửi thề. Nhưng người truyền lệnh còn hung hăng hơn, kéo toạch khóa nòng súng rôm rốp, quát lớn: "Tất cả dậy ngay! Tập trung ở sân phơi thóc đầu làng! Còn lề mề là tôi nổ súng đấy!" Tiếng lách cách lạnh lẽo của súng đạn khiến ai nấy tỉnh ngủ hẳn. Súng là hung khí, lính tráng bình thường không dọa suông bao giờ. Đã nói thế là họ dám làm thật.

Tôi và Tiểu Lỗ vội vàng bật dậy, mặc quần áo qua loa rồi cùng mọi người chạy ra sân phơi thóc. Đến nơi, thấy mọi người đã tề tựu đông đủ. Dưới ánh đuốc bập bùng, khuôn mặt của giáo sư Trình, anh Thân và mấy vị lãnh đạo nghiêm trọng vô cùng.

Đa số mọi người vừa bị đánh thức, ngơ ngác không hiểu chuyện gì. Nhưng khi điểm danh xong mới biết thiếu mất một người. Đó là một sinh viên trong đoàn khảo sát của giáo sư Trình, tên là Trương Khoái.

Tôi hoàn toàn không có ấn tượng gì về người này. Tiểu Lỗ thì nhớ, bảo đó là một cậu sinh viên đeo kính cận dày cộp, trông hiền lành, thật thà. Cậu ta mất tích thế nào? Không ai biết. Khi xác định người mất tích là Trương Khoái, giáo sư Trình và anh Thân lại tranh luận gay gắt. Ban đầu họ còn cố hạ giọng, nhưng sau đó thì to tiếng hẳn. Chúng tôi đứng gần nghe loáng thoáng được nội dung. Đại ý là giáo sư Trình sợ tin tức bị lộ, có kẻ nhanh chân đến trước nên đòi xuất phát vào rừng ngay lập tức. Còn anh Thân thì lo ngại vấn đề an toàn, cho rằng đi đêm quá nguy hiểm, nên đợi trời sáng hãy đi.

Từ làng đến khu "Song Bao Khâu" (Đồi Hai Mộ) chúng tôi đến ban ngày khá xa, lại phải băng qua mấy con suối, đi đêm quả thực rất nguy hiểm. Nhưng giáo sư Trình khăng khăng giữ ý kiến của mình, nhất quyết đòi đi ngay.

Để thể hiện quyết tâm, ông còn cứng rắn tuyên bố với anh Thân: "Cuộc khảo sát này tôi là người quyết định cao nhất. Nếu anh cố tình cản trở, tôi sẽ tự mình dẫn người đi."

Câu nói này khiến anh Thân câm nín, hết đường tranh luận với ông già cứng đầu. Do dự một lát, anh ra lệnh cho mọi người để lại hành lý cồng kềnh ở làng, cử bốn thành viên ở lại trông coi, số còn lại lập tức lên đường tiến vào khu vực giáo sư Trình gọi là "Song Bao Khâu". Mệnh lệnh vừa ban ra, tiếng oán thán vang lên khắp nơi. Nhưng quân lệnh như sơn, không ai dám chống, đành lục tục xách đèn pin, đốt đuốc hành quân trong đêm.

Đi đường núi ban ngày và ban đêm là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Người của tổ công tác còn đỡ, chứ đám thư sinh trói gà không chặt của đoàn khảo sát thì khổ sở vô cùng, đi được một đoạn lại vấp ngã dúi dụi. Chẳng bao lâu sau, giáo sư Trình và anh Thân quyết định tách đoàn làm hai. Lão Tôn và Đới Xảo Tỷ dẫn đầu một nhóm gồm 5 người có sức khỏe tốt đi trước, còn đại bộ phận đi sau.

Ban ngày tôi đã theo giáo sư Trình đến Song Bao Khâu nên được chọn vào nhóm đi trước. Ngoài ra còn có chú Trương, Tiểu Lỗ, Cốc Hạ của tổ công tác và một anh lính.

Giáo sư Trình lo lắng dặn dò vài câu rồi giục chúng tôi đi gấp. Chúng tôi chạy gằn suốt quãng đường, hơn hai tiếng sau mới hì hục đến được Song Bao Khâu. Nhưng chưa kịp đến gần, chúng tôi đã khựng lại.

Trong mấy cái hố chú Trương đào ban ngày, mười mấy ngọn lửa màu xanh lam ma quái đang bập bùng, trôi nổi lơ lửng trong vùng trũng tối tăm.

Cảnh tượng ấy giữa đêm khuya thanh vắng trông rợn cả người.

...

Nhìn thấy những đốm ma trơi xanh lè nhảy múa, Lão Tôn vung tay ra hiệu cho cả nhóm ẩn nấp.

Trước khi đi, giáo sư Trình đã dặn đi dặn lại rằng mọi việc phải nhất nhất nghe theo Lão Tôn, không được làm trái. Thế nên lão vừa ra hiệu, chúng tôi lập tức ngồi thụp xuống đám cỏ rậm, nín thở nằm im. Nhờ mắt cá trê tinh, thị lực tôi tốt hơn người thường, nhìn thấy rõ bên dưới những ngọn lửa xanh lơ lửng kia là mấy bóng người đang lúi húi, bộ dạng lén la lén lút. Tôi đoán chắc đây chính là đám trộm mộ mà giáo sư Trình lo ngại. Bọn này định hớt tay trên, nếu để chúng thành công thì sáng mai đến nơi, chúng tôi chỉ còn nước khóc tiếng Mán.

Loại người này tôi không lạ gì. Từ bọn trộm mộ vùng Tương Tây cho đến Lão Thử Hội ở Lạc Dương, tôi đều đã chạm trán. Thời buổi mở cửa, đồng tiền lên ngôi, người ta bắt đầu nhòm ngó đến mồ mả tổ tiên để kiếm chác. Nhưng dám nhắm vào mục tiêu của đoàn khảo sát cấp nhà nước thế này, e rằng mục đích của chúng còn sâu xa hơn nhiều.

Tôi đang nghĩ chắc Lão Tôn sẽ bảo chúng tôi xông lên bắt sống, ai ngờ sau một hồi im lặng, lão quay lại hỏi chúng tôi mang theo mấy khẩu súng.

Chuyến đi này ngoài lính quân khu, tổ công tác cũng được trang bị vũ khí. Tiểu Lỗ và Cốc Hạ mỗi người một khẩu súng ngắn K59 (Type 64), hỏa lực khá mạnh. Anh lính đi cùng thì vác theo một khẩu tiểu liên AK (Type 56). Tổng cộng ba khẩu súng, ra chiến trường thì hơi ít nhưng để trấn áp mấy tên trộm mộ thì thừa sức. Tôi cứ tưởng Lão Tôn sẽ bảo bắn chỉ thiên cảnh cáo rồi bắt sống, ai dè lão lạnh lùng ra lệnh bắn thẳng vào đám bóng đen kia, giết không tha.