Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 184. Những năm tháng mù lòa 78

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nói thật, nếu đang ở chiến trường, mọi người chắc sẽ không do dự. Nhưng giữa thời bình, tự nhiên xả súng giết người là chuyện khó chấp nhận. Hơn nữa Lão Tôn đâu phải cấp trên trực tiếp của chúng tôi, chẳng ai dại gì mà nghe lời lão làm bậy. Kết quả là cả ba người có súng đều sững sờ, không ai nhúc nhích.

Lão Tôn dường như đã lường trước tình huống này, quay sang nhìn Đới Xảo Tỷ, giục cô ra lệnh.

Đới Xảo Tỷ tuy được anh Thân phong làm đội phó nhưng cô không có tố chất lãnh đạo. Tính tình lầm lì, ít nói khiến cô không được lòng anh em. Tiểu Lỗ và Cốc Hạ vẫn im lặng, không thèm rút súng. Còn anh lính kia từng trải qua chiến trận biên giới phía Nam, đã thấy máu đổ nên có tâm lý chán ghét giết chóc, họng súng vẫn chúc xuống đất. Mệnh lệnh tàn nhẫn của Lão Tôn khiến cả nhóm rơi vào thế bế tắc. Đúng lúc đó, một hai cái bóng đen phía dưới biến mất, có vẻ như đã chui xuống lòng đất.

Lão Tôn sốt ruột, không thèm bàn bạc nữa, giật phắt khẩu tiểu liên trên tay anh lính, lao lên phía trước. Chẳng cần ngắm nghía, lão quét một tràng đạn về phía hẻm núi.

Tôi từng học bắn súng ở trường Vu Sơn, thấy tư thế bắn của lão già này rất chuẩn. Dù tiểu liên tầm bắn không xa nhưng tràng đạn vừa rồi đã hạ gục ngay hai bóng đen còn lại bên ngoài. Bắn xong, lão không dừng lại mà bật dậy khỏi bụi rậm, ôm súng lao thẳng tới. Chúng tôi cũng không dám chần chừ, bám sát theo sau. Khoảng cách chỉ chừng trăm mét, thoáng chốc chúng tôi đã đến nơi. Dưới ánh lửa ma trơi xanh biếc, hai gã đàn ông mặc đồ đen nằm gục trong vũng máu. Tại cái hố ngoài cùng bên phải do chú Trương đào ban ngày, một mặt vách đã bị khoét thành cái hang đen ngòm, vừa đủ một người chui lọt.

Lão Tôn chạy đến miệng hang, ngó xuống quát lớn: "Người bên trong ra ngay! Không ra tao ném lựu đạn đấy!"

Lão chỉ dọa thôi. Đi hộ tống ai lại mang lựu đạn làm gì. Tuy chúng tôi có mang theo thuốc nổ nhưng để hết ở làng rồi. Nhưng lời đe dọa này rất có sức nặng. Nếu nổ sập cửa hang, người bên trong chết ngạt là cái chắc. Nhưng đám trộm mộ bên trong không dễ bị lừa, đáp lại chỉ là tiếng sột soạt càng lúc càng xa. Hang tối om, chật hẹp, Lão Tôn cũng không dám liều mạng chui vào. Lão quay sang lục soát hai cái xác còn nóng hổi.

Mạng người mất đi trong chớp mắt, mọi chuyện diễn ra quá nhanh. Tôi và Cốc Hạ còn đỡ, những người khác bắt đầu thấy khó chịu, nhìn Lão Tôn với ánh mắt đề phòng.

Lão Tôn mặc kệ, lôi từ cổ một cái xác ra tấm thẻ đồng. Trên thẻ khắc nổi hình con chuột nhắt răng nhọn hoắt, sống động như thật. Dưới ánh đèn pin, đôi mắt con chuột lóe lên tia hung ác, dường như còn đang chuyển động. Nhìn thấy vật này, lão đấm mạnh xuống đất, nghiến răng: "Mẹ kiếp! Biết ngay là Lão Thử Hội nhúng tay vào mà! Tên khốn đó vì muốn đoạt được Ma Giản trong truyền thuyết mà ngày càng tinh ranh rồi!"

Mọi người ngơ ngác không hiểu lão nói gì, nhưng tôi thì bắt được từ khóa "Lão Thử Hội".

Lão Thử Hội (Hội Chuột), đúng như tên gọi, là một tổ chức trộm mộ chuyên nghiệp khét tiếng. Chúng bắt nguồn từ vùng nông thôn quanh cố đô 13 triều đại, hoạt động mạnh ở Trung Nguyên. Chiến tích lẫy lừng nhất là hỗ trợ kỹ thuật cho trùm trộm mộ Tôn Điện Anh quật mộ Từ Hi Thái hậu. Một thời gian dài, Lão Thử Hội dựa hơi quân đội Tôn Điện Anh làm ăn phát đạt. Sau khi Tôn Điện Anh thất thế, Lão Thử Hội cũng tan tác trong chiến loạn, chỉ còn vài thành viên cốt cán về quê ở ẩn. Nhưng gần đây nghe đồn đại ca cầm đầu Du Lân đang rục rịch tái xuất giang hồ.

Những thông tin này tôi đọc được trong lúc rảnh rỗi ở Phòng 2. Đó là lợi thế của người trong "ngành", những thứ người ngoài coi là bí mật thì ở đây chỉ cần để tâm một chút là tra ra được.

Nghe Lão Tôn nói vậy, tôi hiểu tại sao lão lo lắng đến thế. Nếu Lão Thử Hội nhúng tay vào thì khả năng bị hớt tay trên là rất cao. Bọn chúng là dân chuyên nghiệp, thủ đoạn cao minh hơn chúng tôi tưởng nhiều. Tôi hiểu sự sốt ruột của Lão Tôn, nhưng trong mắt người khác, lão đang giết người bừa bãi. Đới Xảo Tỷ cậy thế đội phó, bước ra chắn trước mặt Lão Tôn, nghiêm giọng nói: "Thầy Tôn, những người này phạm pháp, tự khắc có chúng tôi xử lý. Thầy tự tiện giết người thế này sẽ rất phiền phức..."

Đang điên tiết vì bị Lão Thử Hội đi trước một bước, lại bị con ranh này dạy đời, Lão Tôn nổi cáu, chỉ mặt Đới Xảo Tỷ mắng: "Phiền phức cái con khỉ! Chuyện này mà hỏng bét thì lũ các người ăn không hết gói đem về đấy!"

Thái độ hống hách của Lão Tôn khiến ai nấy đều nóng mặt, kể cả tôi. Chúng tôi đến đây để bảo vệ an toàn cho đoàn khảo sát chứ không phải để làm tay sai giết người cho lão. Xét về lý, lão lạm quyền quá đáng. Dù lão được giáo sư Trình ủy quyền chỉ huy tạm thời, nhưng đến giáo sư Trình cũng chẳng phải cấp trên trực tiếp của chúng tôi, lão lấy tư cách gì mà quát tháo?