Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 19. Những năm tháng đói khổ 19

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tôi kiên định gật đầu, rành rọt từng chữ: "Con đã chết một lần rồi, còn sợ gì khổ nữa!"

Lão đạo sĩ nhìn tôi chăm chú, khẽ thở dài: "Ngươi giống hắn thật đấy, tiếc là không phải hắn... Hắn đang ở đâu nhỉ? Thôi, khuya rồi, con ngủ trước đi. Trên núi lạnh lắm, đừng thức khuya."

Tôi rửa mặt mũi xong xuôi, ngoan ngoãn chạy lại chỗ đệm rơm nằm. Con Béo Nhé ăn no uống say cũng mò đến chen chúc với tôi. Còn lão đạo sĩ thì đi ra khỏi Thần Tiên Phủ, chẳng biết đi đâu. Trải qua bao biến cố trong ngày, cả người lẫn tinh thần tôi mệt rã rời, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ. Khi tôi tỉnh dậy, lại cảm thấy mảng vảy cá ở cổ ươt át trơn tuột, không biết là làm sao.

Chẳng lẽ là...

...

Đang lúc ngủ mê mệt mà đột nhiên bị "chơi" cho một vố thế này, chắc chắn ai cũng sợ đến hồn xiêu phách lạc, mồ hôi lạnh toát sống lưng, nổi da gà khắp người.

Đầu óc tôi hỗn loạn một hồi, rồi choàng mở mắt, đập vào mắt là một màu trắng xóa.

Nhìn kỹ lại thì ra là con cáo nhỏ mà lão đạo sĩ áo xanh nhờ tôi chăm sóc. Chẳng biết từ lúc nào nó đã chui vào lòng tôi ngủ cả đêm, giờ tỉnh dậy đang dùng lưỡi liếm láp cổ tôi. Lúc ấy là tháng sáu, tuy đang giữa hè nhưng chênh lệch nhiệt độ ngày đêm trong núi rất lớn, trời cũng hơi se lạnh, thảo nào nó lại rúc vào lòng tôi tìm hơi ấm. Con cáo nhỏ thè cái lưỡi hồng hào, đôi mắt đảo như bi ve, thấy tôi tỉnh dậy liền "vút" một cái rụt về đống cỏ khô lót lông thú bên cạnh, cuộn tròn người lại, lấy cái đuôi to che kín đầu, nhưng đôi mắt tí hon vẫn lén lút nhìn tôi.

Tôi cười với nó một cái, con cáo nhỏ ngượng ngùng quay đầu đi, không thèm để ý đến tôi nữa.

Tôi cảm thấy cổ hơi ngứa, theo bản năng đưa tay lên gãi, kết quả gãi ra cả một nắm da khô. Ngón tay sờ vào trong, chỗ thịt nát bấy hôm qua giờ đã đóng vảy toàn bộ chỉ sau một đêm, sờ vào thấy láng mịn. Tuy hôm qua đã siêu độ cho đứa trẻ ma da kia, nhưng tôi không ngờ vết thương ở cổ lại lành nhanh đến thế. Chuyện này khiến tôi mừng rơn, bật dậy như lò xo, chạy một vòng quanh hang nhưng không thấy lão đạo sĩ đâu. Tôi chạy ra khỏi Thần Tiên Phủ thì thấy con Béo Nhé đang cầm cái chổi tre quét sân. Nó thì bé, cái chổi thì to, nhìn nó quét qua quét lại trông buồn cười vô cùng.

Nhưng thấy đến con Béo Nhé còn tự giác như vậy, tôi cũng phải hành động để chứng minh mình không phải kẻ vô dụng. Chứ không với cái tính khí thất thường của vị Đạo gia kia, biết đâu hôm nào ông ta không vui lại đuổi cổ tôi xuống núi thì khổ.

Ông ta còn chưa nói cho tôi biết cái vụ "Tổ Linh Dung Sát" rốt cuộc là thế nào, tôi chẳng muốn về nhà để rồi hai năm nữa lại phải đối mặt với cái chết đâu.

Tháng sáu, sáng sớm tinh mơ, một đứa trẻ tám tuổi và một con khỉ gầy nhom bắt đầu bận rộn. Béo Nhé phụ trách quét dọn trước cửa Thần Tiên Phủ, còn tôi thì quay lại xem con cáo trắng nhỏ. Thấy nó cuộn tròn người không thèm để ý đến mình, tôi bèn bắt tay vào dọn dẹp hang đá – Việc nhà tôi thường xuyên thấy mẹ và chị làm nên cũng không lạ lẫm gì, chỉ cần kiên nhẫn một chút là được. Nếu là trước kia, chắc tôi chẳng ngồi yên được một chỗ mà đã chạy tót đi chơi rồi, nhưng trải qua đại kiếp nạn này, tôi đã biết điều hơn, ngoan ngoãn làm việc.

So với đạo pháp cao siêu, trình độ sinh hoạt của lão đạo sĩ áo xanh chỉ dừng ở mức nhập môn. Ngoài tài nấu nướng ngon ra thì những thứ khác đều tệ hại, cái hang đá này bừa bộn kinh khủng. Để thể hiện giá trị bản thân, tôi ra sức lau chùi, sắp xếp lại đồ đạc đâu ra đấy. Tôi hì hục cả buổi, mệt bở hơi tai. Thấy con cáo nhỏ lại mở mắt nhìn mình, tôi bèn múc một ít nước đun sôi để nguội ra bát, đặt trước mặt nó.

Mắt con cáo nhỏ sáng long lanh như mắt trẻ sơ sinh, hai đứa trừng mắt nhìn nhau một lúc, rồi nó bất ngờ vươn cổ ra, thè lưỡi liếm nước từng chút một.

Nhìn bộ dạng uống nước của nó, lòng tôi mềm nhũn, khẽ nói: "Cáo nhỏ à, có phải mày mất hết cha mẹ nên mới đi theo lão mũi trâu kia không? Đừng sợ nhé, anh Nhị Đản sẽ chăm sóc mày cẩn thận." Tôi đang lẩm bẩm thì con cáo nhỏ dường như hiểu tiếng người, kêu lên "gâu, gâu" mấy tiếng. Tiếng kêu giống chó nhưng thanh hơn, nghe như giọng phụ nữ. Béo Nhé thấy tôi nói chuyện với cáo nhỏ, vứt toẹt cái chổi bò lại gần, làm mặt xấu trêu chọc nó. Ba đứa nhỏ chúng tôi cười đùa khúc khích, thân thiết vô cùng.

Trong ba đứa chỉ có mình tôi biết nói, nên tôi vỗ ngực bảo: "Cáo nhỏ, Béo Nhé, chúng ta đều là những kẻ đáng thương phải xa cha mẹ, các em yên tâm, anh nhất định sẽ chăm sóc các em thật tốt."

Béo Nhé thấy tôi vỗ ngực cũng bắt chước làm theo. Tôi cười ha hả, nó lại leo ra sau lưng tôi, đấm lưng thùm thụp lấy lòng, chẳng biết nặng nhẹ gì cả.