Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 193. Những năm tháng mù lòa 87

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Chữ viết gần giống lối chữ Lệ thời Hán nên tôi đọc được: "Sự giai quá doanh tắc khuyết, kiến lợi nhi thu, vạn vật cùng căn vấn để, chiêu nhạ hoành họa." (Việc gì quá đầy ắt sẽ khuyết, thấy lợi thì nên dừng, chớ có truy cùng diệt tận mà rước họa vào thân).

Mấy câu này dịch nôm na ra là: "Ăn được rồi thì phắn đi, đừng có tham quá, không là chết không kịp ngáp đấy!"

Thực ra với trộm mộ thông thường, của cải ở mấy tầng ngoài đã là quá đủ rồi. Nếu không có tham vọng gì lớn lao, chỉ cần lấy một ít cũng đủ sống sung túc cả đời. Nhưng với Mao gia, tiền tài thế gian chỉ là phân thổ.

Thứ hắn muốn là Lâm Tiên Khiển Sách - tổng cương của tà đạo, pháp môn tu hành được cho là có thể trường sinh bất tử.

"Tiếp tục!" Nhìn dòng chữ đỏ như máu, Mao gia khựng lại vài giây rồi hét lớn. Đám Lão Thử Hội vừa vớ bở nên hăng hái vô cùng, dùng dao rạch từng lớp lụa bọc quanh nội quan.

Lớp lụa dày hơn hai mươi lớp, muốn bóc tách nguyên vẹn rất tốn công sức. Đám trộm mộ đang bị mờ mắt vì tiền đâu còn kiên nhẫn, cứ thế dùng dao sắc cắt phăng cho nhanh.

Nhưng khi lớp lụa cuối cùng bị cắt đứt, bốn ngọn Âm Dương Đăng ở bốn góc bỗng bùng cháy dữ dội, ngọn lửa nhảy múa điên cuồng như gặp gió lớn, chực tắt bất cứ lúc nào.

"Nhân điểm hỏa, quỷ xuy đăng!" (Người thắp nến, ma thổi đèn!)

Thấy cảnh tượng này, bốn tên trộm mộ sợ mất mật, nhảy vội xuống khỏi bệ quan tài, hoảng hốt kêu lên: "Mao gia! Không xong rồi! Phải rút thôi! Đèn mà tắt là tất cả chết chùm đấy..."

Mao gia lắc đầu, bình tĩnh nói: "Không chết được đâu. Ta có mang theo Sát Quỷ Phù của Lý Đạo Tử. Các người cứ mở đi, kẻ nào dám bỏ chạy, đừng trách ta không khách khí!"

Uy danh của Lý Đạo Tử trấn an được đám trộm mộ đang hoảng loạn. Chúng quay lại cạy nắp nội quan. Khi tấm ván cuối cùng được nhấc lên, hình ảnh trên bong bóng khí trước mặt tôi đột ngột thay đổi, chiếu thẳng vào bên trong quan tài. Tôi nhìn thấy một thi thể được bó chặt, ngâm trong thứ dung dịch đặc quánh.

Dù bị quấn chặt trong vải lụa, nhưng tôi vẫn cảm nhận được thi thể đó đang nở một nụ cười quỷ dị với tôi.

Chỉ một cái cười đó thôi cũng đủ làm tôi lạnh toát sống lưng, theo bản năng bật dậy, nhảy vọt ra khỏi bể nước lạnh lẽo.

...

Thật sự, chính tôi cũng không biết làm thế nào mình có thể đột nhiên nhảy vọt lên khỏi bể nước như vậy.

Nếu nói là không chịu nổi mùi hắc của bể nước, thì tôi đã ngất ngư từ lâu rồi, cần gì đợi đến lúc đó? Hơn nữa, với độ sâu của bể nước này, tôi cũng không thể nào tự mình nhảy lên cao đến thế.

Mọi chuyện cứ như thể có ai đó đang giật dây phía sau. Tôi như con rối bị điều khiển, lảo đảo lao về phía đám người kia. Một cảm giác kỳ lạ xâm chiếm, rõ ràng là cơ thể tôi, nhưng tôi lại như người ngoài cuộc đang quan sát một bản thể khác của chính mình.

Trong khoảnh khắc đó, tôi nhìn thấy nỗi sợ hãi hiện lên trên khuôn mặt những kẻ đối diện.

Cũng phải thôi, bể nước sâu hoắm, nhìn qua chẳng có dấu hiệu gì của sự sống, bỗng dưng có thứ gì đó nhảy bổ ra thì ai mà chẳng giật mình. Tôi lao đi như bay, trong chớp mắt đã đến trước cỗ quan tài rệu rã.

"Dục Ma Trì! Trời ơi, rốt cuộc thứ này là cái gì?" Đám Lão Thử Hội đang chuẩn bị kiểm tra nội quan thấy cảnh tượng này thì sợ mất mật, không dám đứng trên bệ quan tài nữa mà nhảy vội xuống đất.

Sau cơn hoảng loạn ban đầu, có kẻ nhận ra tôi qua lớp chất lỏng nhớp nhúa: "Đừng sợ! Là thằng nhãi con lúc nãy trốn mất ấy mà..."

Người nói là tên phản bội Trương Khoái. Hắn đứng gần tôi nhất nên lao tới định tóm lấy tôi. Gần như trong vô thức, tôi ôm chầm lấy hắn, chu mỏ hôn thẳng vào miệng hắn. Hành động này không chỉ khiến Trương Khoái bất ngờ mà chính tôi cũng giật mình thon thót. Nhưng mọi chuyện diễn ra quá nhanh, Trương Khoái không kịp né tránh, bị tôi ngoạm trúng. May mắn thay, tư thế tuy chuẩn nhưng môi tôi và môi hắn lại không chạm nhau.

Tôi cảm thấy phổi mình nóng rát, một cục máu đông đang ngọ nguậy dồn lên dạ dày, rồi theo thực quản trào ngược lên, cuối cùng chui tọt vào miệng Trương Khoái.

Bụng tôi như chứa đầy chướng khí, nôn ra được cục máu đó thì nhẹ cả người. Còn Trương Khoái nuốt chửng cục máu sống đang ngọ nguậy của tôi, ngã lăn ra đất, thọc tay vào họng nôn thốc nôn tháo.

Vừa mới nhẹ nhõm được một chút, tôi bị ai đó đá một cú trời giáng vào thắt lưng. Không kịp né tránh, tôi lăn lông lốc sang một bên. Chưa kịp hoàn hồn, một bàn tay đã đặt lên vai tôi. Ngẩng đầu lên, tôi thấy một nắm đấm to tướng đấm thẳng vào mặt. Dính đòn, tôi hoa mắt chóng mặt, máu mũi tuôn ra xối xả. Ngay sau đó, tôi bị ai đó xách cổ lên, ấn chặt xuống nắp quan tài bên cạnh. Là Mã Tam. Hắn cười gằn: "Mẹ kiếp! Hóa ra là mày à? Tao còn đang định xong việc ở đây sẽ đi tìm mày tính sổ, không ngờ mày lại tự chui đầu vào rọ. Được lắm, dám trốn vào cái bể nước thối hơn hố xí đó, mày cũng lì đấy!"