Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 194. Những năm tháng mù lòa 88

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Một tên rút dây lưng ra trói gô tay tôi lại. Cùng lúc đó, Mao gia ngồi xổm xuống đỡ Trương Khoái dậy, trầm giọng hỏi: "Tiểu Khoái, có sao không?"

Trương Khoái quỳ rạp xuống đất, nôn ra một đống chất thải tanh tưởi. Nôn khan một hồi mới đỡ, hắn yếu ớt lắc đầu: "Mao gia, em không sao, chỉ thấy hơi buồn nôn thôi." Xác nhận Trương Khoái không sao, Mao gia quay lại nhìn tôi, không nói gì nhiều, chỉ ra lệnh cho Mã Tam: "Mã Tam, mau vào nội quan tìm thứ đó!"

Mã Tam xòe tay ra, trên tay là ba cây kim bạc dài ngắn khác nhau, đầu kim đen sì, bốc mùi hôi thối. Hắn do dự: "Trong nội quan toàn là quan dịch (nước trong quan tài). Tôi vừa thử rồi, nước này có độc. Tuy không ăn mòn da thịt nhưng ngấm vào máu là phát tác ngay. Ông đợi chút, để Lão Vân chế cái móc vớt đồ đã..."

Mao gia xua tay, chỉ vào tôi: "Không cần. Để thằng nhãi này tìm. Đến Dục Ma Trì nó còn chịu được thì chút quan dịch này nhằm nhò gì."

Mao gia nói nhẹ tênh, nhưng nhìn ba cây kim bạc đen sì trên tay Mã Tam, tôi không khỏi rùng mình.

Nhưng đến nước này thì quyền quyết định đâu còn thuộc về tôi. Dưới sự ép buộc của Mã Tam, tôi bị cởi trói tay, rồi bị lùa lên bệ quan tài, trèo qua từng lớp vỏ quách, cuối cùng đến được cỗ nội quan cao nhất.

Chưa đến nơi tôi đã ngửi thấy một mùi kỳ lạ, không thơm cũng chẳng thối, nồng nặc như thuốc Bắc sắc đặc. Nhưng chính cái mùi khiến người thường buồn nôn này lại trung hòa được mùi hắc của Dục Ma Trì, giúp tôi dễ chịu hơn đôi chút. Đúng như những gì tôi thấy qua bong bóng khí, quá nửa nội quan ngập trong thứ quan dịch đặc quánh. Một thi thể được bọc kín mít trong lụa là gấm vóc nằm im lìm trong đó.

Nếu đúng như lời bọn chúng nói, đây là mộ thật của Đại Hầu Lợi Thương, thì trải qua hai ngàn năm, xương cốt chắc cũng chẳng còn mấy. Vậy mà thi thể này, chưa nói đến phần thân và đầu được bọc kín, chỉ riêng đôi tay lộ ra ngoài cũng tươi nguyên như người vừa mới nằm xuống.

Quan dịch đen nhánh ánh lên chút sắc xanh lục như ánh sáng của sự sống. Tôi nhìn một lúc lâu, không dám thò tay xuống vớt.

Tôi vừa chần chừ thì bị gã lùn đứng sau thúc nòng súng vào mông, quát: "Ranh con! Tao biết mày sợ, nhưng nếu mày còn câu giờ thì viên đạn này sẽ chui vào đầu mày đấy. Tao chưa thử bắn vỡ đầu ai bao giờ, không biết cảm giác thế nào..."

Hắn liếm môi đầy khát máu. Mao gia và Mã Tam đứng hai bên giám sát chặt chẽ. Biết không thể trì hoãn thêm, tôi cắn răng, kiễng chân thò tay vào quan tài mò mẫm.

Tuy không phải dân trộm mộ chuyên nghiệp nhưng tôi cũng biết chút ít. Thường thì những đồ vật quý giá nhất sẽ được đặt sát người chủ nhân trong quan tài. Đây là phong tục, ngay cả ở núi Ma Lật, nhiều người già khi mất cũng được chôn theo nhẫn vàng, vòng ngọc sát người. Nếu Lâm Tiên Khiển Sách thực sự là vật bất ly thân làm nên tên tuổi của Đại Hầu Lợi Thương, thì hoặc là nó nằm trong nội quan này, hoặc là đã truyền lại cho con cháu.

Tay tôi ngập trong quan dịch nhớp nháp như nước mũi, nhưng loãng hơn một chút. Nó không lạnh buốt như tôi tưởng mà lại âm ấm một cách kỳ quái.

Quan dịch này rốt cuộc là thứ gì thì không ai biết rõ. Nhưng từng đi theo Dương Nhị Sửu, tôi đoán ít nhất một phần trong đó là dịch cơ thể tiết ra từ thi thể. Con người sau khi chết, dù được bảo quản tốt đến đâu cũng không thể nguyên vẹn như lúc đầu, luôn có sự biến đổi.

Vừa mò mẫm vừa rợn tóc gáy, cuối cùng tôi cũng chạm phải một vật nặng. Tôi gắng sức lôi nó lên.

Khi vật đó trồi lên khỏi mặt nước, tôi thấy đó là một con dấu ngọc bích khổng lồ, mặt ấn to bằng cái bát ăn cơm. Tôi cẩn thận đặt nó xuống chân. Con dấu dính đầy dịch nhờn. Gã béo Vân Triện lấy cái ống thổi bụi thổi bay lớp dịch, rồi dùng miếng da đen bọc lại, lật ngược lên xem xét kỹ lưỡng. Hắn gật đầu với Mao gia: "Ừ, là Lợi Thương, không sai..."

Tôi cúi đầu nhìn, bị Mao gia trừng mắt quát: "Nhìn cái gì mà nhìn! Mò tiếp đi!" Khuôn mặt hốc hác như đầu lâu của hắn lộ ra vẻ hung tợn.

Tôi không dám lơ là, tiếp tục bám vào thành quan tài mò mẫm. Lần lượt tôi vớt lên mấy cây bút lông, một con dao khắc, một thanh kiếm ngọc sắc bén và mấy miếng ngọc bội dính đầy dịch. Tất cả đều được Mao gia, Mã Tam và Lão Vân kiểm tra kỹ lưỡng nhưng đều bị lắc đầu. Thời gian càng trôi qua, bọn chúng càng sốt ruột. Người canh gác ở đường hầm đã giục hai lần, báo rằng người bên trên có động tĩnh, hình như sắp xuống.

Hai tên bên trên đang dùng "Khoan Sơn Giáp" - bảo bối trấn phái của Lão Thử Hội - để khoan một lối thoát khác, tránh bị bịt cửa hang và đấu súng trực diện. Hơn nữa đường hầm cũ có vài điểm yếu, chúng có thể đánh sập bất cứ lúc nào nên cũng không quá vội. Nhưng không khí trong thạch thất ngày càng căng thẳng, không ai muốn ở lại đây lâu.