Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Sốt ruột, bọn chúng bắt đầu chửi bới, thúc giục tôi. Nếu không phải người tôi dính đầy thứ chất lỏng kinh tởm kia thì chắc đã có đứa lao vào đánh tôi rồi.
Lúc này tôi cũng bắt đầu lo lắng. Không phải lo không tìm thấy đồ, mà lo tìm được rồi bọn chúng sẽ giết người diệt khẩu.
Trong lúc cả hai bên đều căng thẳng, tôi mò mẫm quanh gối đầu của thi thể, bất chợt chạm phải một vật thon dài, chất liệu lạnh lẽo, hình dáng giống như cuốn thẻ tre cuộn tròn. Mao gia luôn quan sát biểu cảm của tôi nên phát hiện ngay sự thay đổi, trầm giọng hỏi: "Sao? Tìm thấy gì rồi?"
Tôi không dám giấu, đáp: "Hình như... sờ thấy rồi!"
Vừa dứt lời, Mao gia như được tiêm máu gà, hét lớn: "Nhanh! Lấy ra ngay..."
Lời chưa dứt thì cổ tay tôi bất ngờ bị một bàn tay khác nắm chặt, kéo mạnh vào trong quan tài.
Tôi không cưỡng lại được sức mạnh bí ẩn đó, toàn thân tê dại, bay lên không trung rồi rơi tọt vào trong nội quan.
Quan dịch ngập qua đầu tôi, xung quanh tối đen như mực.
...
Tôi cảm thấy mình xui xẻo tột cùng. Mọi chuyện nếu không có tôi tham gia có khi lại suôn sẻ, bình an vô sự. Nhưng hễ tôi dính vào là y như rằng rối tinh rối mù lên.
Ví dụ như lúc này đây, cái xác vốn dĩ đang yên đang lành nằm trong quan tài, chẳng ai làm gì nó. Nếu bọn chúng chịu khó nghiêng cái quan tài, đổ hết quan dịch ra rồi từ từ tìm kiếm thì kiểu gì chẳng thấy. Đằng này chúng cứ nhất quyết ép tôi phải thò tay vào mò.
Tôi là ai? Tôi là Trần Nhị Đản, sao chổi chuyển thế, mang trên mình mười tám kiếp nạn. Lý Đạo Tử từng phán tôi không sống quá mười tám tuổi. Một kẻ vận rủi đầy mình như tôi mà chúng cũng dám tin tưởng giao việc, đúng là liều thật.
Kết quả là tôi vừa chạm vào vật nghi là ma giản thì bị một bàn tay vô hình kéo tuột vào trong quan tài, dìm ngập trong đống quan dịch nhớp nháp.
Tôi cảm giác chân mình như bị Mao gia giữ lại một chút, nhưng lực kéo kia quá mạnh, đến hắn cũng không giữ nổi. Cuối cùng, tôi bị nhấn chìm trong quan dịch, cả thế giới bỗng trở nên nặng nề. Cái lạnh thấu xương xâm chiếm toàn thân. Tôi cố vùng vẫy nhưng vô số lực đạo từ bốn phương tám hướng ập tới, trói chặt lấy tôi, không sao thoát ra được.
Quan dịch bắt đầu thẩm thấu qua lỗ chân lông. Một sự trao đổi kỳ lạ diễn ra: nhiệt lượng trong cơ thể tôi lúc thì trôi đi, lúc lại từ từ tràn ngược trở lại.
Quá trình này, nói thế nào nhỉ, giống như đang thay máu vậy.
Sau cơn hoảng loạn ban đầu, tôi chợt nhận ra một điều: Trong thứ dung dịch đen xanh lẫn lộn này, tôi vẫn có thể thở được. Dù chất lỏng vẫn tràn vào khí quản qua đường mũi miệng nhưng không hề gây sặc. Ngược lại, nó xoa dịu lá phổi đang nóng rát vì hơi độc ở Dục Ma Trì, khiến tôi cảm thấy dễ chịu vô cùng.
Theo phản xạ tự nhiên, tôi mở mắt ra. Tôi thấy mình đang chìm dưới đáy quan tài, bên trên là thi thể được quấn chặt trong vô số lớp lụa đè nặng lên người.
Dù cơ thể đã hồi phục đáng kể nhưng tình huống quái đản này vẫn làm tôi sợ chết khiếp. Tôi định vùng lên phản kháng lần nữa thì trời đất bỗng đảo lộn. Sau vài cú va đập, tôi bị hất văng ra khỏi quan tài, rơi xuống nền đá.
Xưa có Tư Mã Quang đập chum cứu bạn, nay có Lão Thử Hội đạp quan tài tìm báu vật. Chỉ khác là mục đích của họ không giống nhau. Tôi bị ngã sấp mặt, lồm cồm bò dậy thì phát hiện thứ trói chặt mình lúc nãy hóa ra là những lọn tóc đen dài. Chúng quấn chặt tứ chi tôi, trong lúc hoảng loạn còn thắt thành vô số nút thắt khiến tôi không sao tự gỡ ra được. Tôi quay sang cầu cứu gã đầu trọc đứng gần đó: "Đại ca, tóc này kỳ quá, cắt giúp tôi với!"
Gã đầu trọc nhìn tôi vẻ ghê tởm, nhưng sau khi xin ý kiến Mã Tam, hắn cũng rút tiểu bảo kiếm cướp được của tôi ra, cắt đứt đám tóc rối.
Tóc này dai cực kỳ, tiểu bảo kiếm sắc bén thế mà cắt cũng khá vất vả. Gã đầu trọc vừa gỡ xong tay cho tôi thì bị Mã Tam gọi đi. Tôi vừa tự gỡ tóc ở chân vừa quay lại nhìn. Cỗ nội quan đã bị đạp đổ, thi thể văng ra ngoài. Mã Tam gọi hắn đến để cắt lớp vải liệm.
Tôi bị vứt sang một bên, chỉ có gã lùn Trương Đỉnh cầm súng canh chừng nhưng cũng lơ là. Thừa cơ không ai để ý, tôi lén giấu vật vừa mò được vào trong áo.
Đó chính là thứ nghi là ma giản tôi đã nắm được trong lúc hỗn loạn. Nó không lớn lắm, tôi nhét gọn vào túi áo trong. Không ai chú ý đến tôi, mọi người đang mải mê lục lọi trong vũng quan dịch lênh láng trên sàn. Mã Tam ra lệnh cho gã đầu trọc cắt vải liệm trên thi thể.
Mao gia đứng bên cạnh, thắp hai ngọn đèn dầu, một đặt ở đầu, một đặt ở háng cái xác. Ngọn lửa leo lét, chập chờn như sắp tắt.
Bốn ngọn Âm Dương Đăng thắp quanh quan tài lớn trước đó đã bị quan dịch tràn ra làm tắt ngóm từ lâu.