Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 196. Những năm tháng mù lòa 90

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Thời gian gấp gáp, gã đầu trọc ra tay thô bạo, rạch ngang rạch dọc mấy đường. Thi thể được quấn mấy chục lớp áo lộ ra trước mắt chúng tôi. Đó là một người đàn ông thấp bé, trắng trẻo, béo tốt, tóc bạc da mồi (hạc phát đồng nhan), cao chưa đầy mét sáu, tóc dài thượt. Cả cơ bắp lẫn dung mạo đều y hệt người sống, chỉ có sắc mặt hơi xanh xao.

Mao gia đứng quan sát, xác nhận danh tính người này, khẽ thở dài: "Sinh thời ông tung hoành ngang dọc, chết đi cũng chỉ là đống thịt thối. Lúc huy hoàng ông có ngờ đâu một ngày kia lại bị mấy kẻ hậu sinh lôi ra khỏi quan tài, phơi thây giữa đất thế này? Nếu biết trước, liệu ông có hối hận vì đã phô trương quá mức, thà làm nắm đất vàng bình dị còn hơn..."

Hắn còn rảnh rỗi mà than vãn, nhưng đám trộm mộ thì sốt ruột lắm rồi. Một tên hét lớn: "Mao gia, không tìm thấy thứ ông cần..."

Mao gia vốn đang lo lắng, nhưng khi nhìn thấy thi thể Lợi Thương lại trở nên bình tĩnh lạ thường: "Các người cứ thu dọn những thứ khác đi. Thứ đó ta tự có cách." Nói xong, hắn xua tay đuổi mọi người ra xa, rồi rút từ trong ngực ra một lọ sứ nhỏ, rắc một ít bột trắng lên thi thể. Điều kỳ diệu xảy ra: Chỉ trong vài giây, cái xác mềm nhũn ra, tan chảy nhanh chóng. Một làn khói đen bốc lên. Chẳng mấy chốc, thi thể chỉ còn lại bộ da bùng nhùng nổi lềnh bềnh trong vũng nước đặc sệt đang sủi bọt.

Ùng ục... Ùng ục...

Làm xong việc đó, Mao gia quay sang nhìn tôi, điềm nhiên nói: "Người anh em, Mao Mân Dương ta làm việc xưa nay công bằng. Mạng của cậu là do ta xin cho. Bọn họ mấy lần đòi giết cậu diệt khẩu cho hả giận, đều là ta cứu cậu. Điều này mong cậu hiểu cho. Vậy thì, có qua có lại, cậu cũng nên báo đáp ta một chút chứ nhỉ?"

Trong đám người này, Mao gia có địa vị cao nhất. Hắn đã mở lời thì tôi còn hy vọng sống sót. Tôi vội vàng đáp: "Lão tiền bối nói gì vậy. Chỉ cần giữ được mạng, ngài bảo gì tôi cũng nghe."

Thấy tôi biết điều, Mao gia chỉ vào ngực tôi: "Đã vậy thì tốt quá. Cậu hãy lấy ngọc giản Lâm Tiên Khiển Sách ra, đưa cho ta đi."

Lời hắn vừa dứt, tất cả những người đang vơ vét của cải đều dừng tay, quay lại nhìn tôi chằm chằm. Bị bao vây tứ phía, lại thêm họng súng đen ngòm chĩa vào đầu, tôi lạnh toát sống lưng. Biết hành động của mình không qua mắt được Mao gia, cái chết khó tránh khỏi, nhưng giờ tôi như cá nằm trên thớt, chỉ biết đi bước nào hay bước ấy. Tôi cười gượng gạo: "Vào núi vàng ai nỡ về tay không, tôi cũng chỉ nảy sinh chút lòng tham thôi mà. Mọi người đừng trách, đừng trách nhé..."

Vừa cười cầu hòa, tôi vừa móc vật đó từ trong ngực ra. Mọi ánh mắt đổ dồn vào tay phải tôi. Chính tôi cũng mới chỉ sờ chứ chưa nhìn thấy nó bao giờ. Cúi xuống nhìn, hóa ra đó là một cái ống tròn to bằng cán bột, bề mặt trơn nhẵn, mát lạnh như ngọc, khắc chi chít những chữ nhỏ li ti. Ở đầu ống có một cái lẫy, hình như có thể mở ra thành cuốn sách.

Nhìn thấy vật đó, đôi mắt vốn bình lặng như nước của Mao gia bỗng sáng rực lên. Hắn run rẩy đưa tay ra: "Đưa đây! Nhanh lên!"

Không biết vật này có ma lực gì mà hơi thở của mọi người trong thạch thất đều trở nên nặng nề. Tôi chuyển ngọc giản từ tay phải sang tay trái, quan dịch dính trên đó kéo thành những sợi tơ đen bóng giữa hai tay tôi. Mao gia đứng xa, còn gã béo Vân Triện đứng gần sợ tôi không đưa hoặc lỡ tay làm vỡ, bèn chen lên trước đòi lấy.

Từ lúc xuất hiện trong cái hang trộm mộ này, tôi luôn tỏ ra vô hại, như thể ai muốn làm gì cũng được. Nhưng đó là vì đối thủ đầu tiên của tôi là Mã Tam - một tay giang hồ lão luyện mà tôi không thể so bì. Sau đó lại bị súng và dao kề cổ nên đành phải nhẫn nhịn.

Nhưng đến nước này, nếu còn giả vờ nữa thì xuống suối vàng cũng không nhắm mắt được. Gã béo Vân Triện tuy là cao thủ trộm mộ nhưng nhìn đống mỡ núc ních kia thì chắc chắn không giỏi cận chiến.

Không phải người béo nào cũng yếu, có những người béo mà thịt chắc nịch, luyện được Thiết Bố Sam thì chẳng khác gì xe tăng. Nhưng gã này thịt bủng beo, đi lại còn rung rinh, tuyệt đối không phải đối thủ của tôi.

Không ai ngờ một kẻ vừa bị đá lên đá xuống như quả bóng lại dám phản kháng. Trong khi Mao gia còn đang nghi ngờ hành động chen ngang của gã béo, tôi lách người một cái thật ngọt, bẻ quặt khuỷu tay gã béo ra sau lưng. Ngón cái và ngón trỏ tay phải tôi bóp chặt lấy yết hầu hắn.

Đây là đòn sát thủ tôi học được ở trường Vu Sơn. Với lực ngón tay của tôi, chỉ cần bóp mạnh một cái là yết hầu gã béo sẽ nát bấy. Khí quản bị tắc, máu trào ngược vào phổi, hắn sẽ sặc máu mà chết.

Khống chế xong nhân vật quan trọng thứ hai của Lão Thử Hội chỉ trong một chiêu, tôi lập tức né người ra sau tấm thân hộ pháp của hắn, hét lớn: "Lui ra hết! Kẻ nào manh động, tao giết chết thằng béo này ngay!"