Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 22. Những năm tháng đói khổ 22

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tất nhiên, đó là khi lão đạo sĩ không kiếm được lương thực chính mới phải ra tay săn bắn – làm đạo sĩ như ông ta, không sát sinh bừa bãi, luôn giữ thiện niệm, chỉ khi nào vạn bất đắc dĩ mới để tay vấy máu.

Chẳng hiểu sao tôi lại có năng khiếu nấu nướng bẩm sinh. Có tôi rồi, lão đạo sĩ chẳng bao giờ phải động tay vào bếp núc nữa. Thần Tiên Phủ không có dao phái, ông ta đưa cho tôi thanh tiểu bảo kiếm sắc lẹm để tự xử lý, còn mình thì đứng bên cạnh rửa tay. Đôi tay lão đạo sĩ thon dài, trắng trẻo, một ngày không biết rửa bao nhiêu lần. Đối với tôi, ông ta chẳng yêu cũng chẳng ghét, coi tôi như một đồ vật trong nhà vậy. Nhưng ông ta lại rất thích chơi đùa với Béo Nhé và cáo nhỏ. Có lần tôi nghe ông ta than thở về sự đời loạn lạc: "Cái thời buổi này, có khi con người còn không nhân từ bằng súc sinh..."

Đó là câu nói tôi nhớ nhất. Mãi sau này tôi mới hiểu, lúc đó lão đạo sĩ đã hoàn toàn thất vọng về nhân tính con người.

Đỉnh chính núi Ngũ Cô Nương không phải là nơi lão đạo sĩ ở cố định. Ông ta thường xuyên rời đi rất lâu mới quay lại. Tôi biết ông ta đang tìm kiếm một người bạn cũ, nghe nói người đó bị hại, hình như đang chuẩn bị chuyển kiếp tu hành lại. Ông ta nợ người bạn đó một ân tình nên muốn bảo vệ người đó để trả ơn – trước đây ông ta tưởng tôi là người đó, nhưng hóa ra không phải.

Tính cả ngày tôi sinh ra, lão đạo sĩ đã tìm kiếm ròng rã suốt mười mấy năm trời ở vùng này. Tôi không biết tình bạn sâu sắc đến mức nào mới khiến một người tính khí thất thường như lão đạo sĩ kiên trì đến vậy. Nhưng càng về sau, tính tình ông ta càng trở nên nóng nảy. Điều khiến tôi lo lắng hơn là Lão Quỷ ngày càng ít xuất hiện. Hồi đầu dạy tôi vỡ lòng thì ngày nào cũng thấy mặt, sau đó cứ hai ba ngày một lần, rồi mười bữa nửa tháng mới hiện lên một lần, mà lần nào cũng vội vội vàng vàng, chẳng biết bận rộn cái gì.

Lần cuối cùng tôi gặp Lão Quỷ ở Thần Tiên Phủ trên núi Ngũ Cô Nương, cũng là lần đầu tiên tôi thấy ông ta nói chuyện với lão đạo sĩ.

Lúc đó tôi đang ngủ mơ màng, chợt nghe thấy tiếng thì thầm bên cạnh tấm gương đồng ở cửa gian trong. Tôi tỉnh dậy, dỏng tai lên nghe thì thấy lão đạo sĩ nói: "...Tên họ Vương kia đến rồi, hình như cũng đang tìm hắn. Ta sợ hắn bị tìm thấy trước thì sẽ phải chịu khổ."

Lão Quỷ nói: "Hắn có về được từ cõi âm hay không còn chưa biết chắc, biết đâu giấc mộng hắn báo cho ngươi không chuẩn thì sao?"

Lão đạo sĩ nghiến răng, gằn giọng: "Mặc kệ, tên họ Vương mà dám bén mảng đến đây, ta sẽ cho hắn biết tay. Cùng lắm là cá chết lưới rách, đồng quy vu tận. Ta muốn xem xem cái thằng chó đẻ ấy đã hại kiếp trước của hắn rồi, chẳng lẽ còn định hại cả kiếp này nữa sao?" Nói xong, ông ta liếc nhìn về phía tôi một cái rồi đi thẳng vào trong.

Mấy hôm sau, vào một đêm nọ, tôi nghe thấy tiếng sấm nổ rền vang liên hồi trong khu rừng cách núi Ngũ Cô Nương vài chục dặm về phía Đông, cả mặt đất rung chuyển bần bật. Sau đó lão đạo sĩ trở về, người đẫm máu.

Ông ta không ở lại lâu, mang theo con cáo nhỏ rời đi, đồng thời bảo tôi về nhà, sau này nếu có duyên, giang hồ gặp lại.

...

Lão đạo sĩ áo xanh đi rồi, mang theo con cáo nhỏ rời đi mà chẳng giải thích với tôi lấy một lời, chỉ để lại một câu khuyên răn: "Nhị Đản, ba năm nay ngươi học được ngần ấy thứ, cũng coi như có chút bản lĩnh rồi. Hãy nhớ kỹ, tuyệt đối không được dùng thuật pháp làm điều ác, nếu không dù ngươi có ở cách xa ngàn dặm vạn dặm, ta cũng sẽ thu hồi lại tất cả những gì đã cho ngươi."

Ông ta đi rồi, còn tôi thì chẳng nói chẳng rằng, quỳ rạp xuống đất hướng về phía ông ta rời đi. Mấy năm nay lão đạo sĩ bề ngoài tuy lạnh lùng nhưng tâm địa lại rất tốt, thường xuyên khai lò luyện đan, giúp tôi điều dưỡng cơ thể, khiến khí huyết tôi sung mãn, chẳng còn gầy gò ốm yếu như xưa mà rắn rỏi như một con nghé con. Người chứ đâu phải cỏ cây mà vô tình, tôi được vỡ lòng bằng giáo lý cổ nhân, biết thế nào là ân nghĩa. Lão đạo sĩ có ơn cứu mạng và nuôi dưỡng, Lão Quỷ có ơn dạy dỗ, ân tình này lớn như trời biển, Trần Nhị Đản tôi nhất định sẽ báo đáp.

Lão đạo sĩ đã đi, Lão Quỷ tự nhiên cũng sẽ không xuất hiện nữa. Trong lòng tôi bỗng thấy trống trải lạ thường. Đứng trên đỉnh chính núi Ngũ Cô Nương, nhìn rừng già bạt ngàn, gió thổi vù vù, tôi cảm thấy hoang mang vô định.

Đứng ngẩn ngơ một lúc lâu, chính Béo Nhé là người kéo tâm trí tôi trở về thực tại. Thấy con khỉ nhỏ nhảy nhót lung tung với vẻ mặt buồn bã, lòng tôi cũng dâng lên nỗi bi thương.

Hừ, lão mũi trâu đáng ghét, tôi biết ơn thì biết ơn ông thật, nhưng ông mang con cáo nhỏ đi là có ý gì? Ba đứa trẻ số khổ là tôi, Béo Nhé và cáo nhỏ nương tựa vào nhau trên đỉnh núi này, giờ ông lại chia rẽ chúng tôi, thật là quá đáng. Trong lòng tôi đầy vẻ bất bình, nhưng cũng biết con cáo nhỏ đó thân phận bất phàm, cao quý hơn hẳn một người một khỉ chúng tôi, không thể so bì được. Tôi ngậm ngùi quay lại Thần Tiên Phủ, nghĩ bụng đã lâu lắm rồi chưa về nhà. Thư từ tuy tốt nhưng sao bằng gặp mặt trực tiếp, giờ chẳng còn ai quản tôi nữa, vậy thì tôi về nhà thôi.