Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 21. Những năm tháng đói khổ 21

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Đỉnh chính núi Ngũ Cô Nương cách Lăng Long Gia chỉ nửa ngày đường, nhấc chân cái là tới. Vậy mà suốt ba năm ròng rã, tôi chưa một lần được về nhà, cũng chưa từng được gặp mặt cha mẹ và chị gái lấy một lần.

Lão đạo sĩ áo xanh bảo tôi mang mệnh khắc người thân, tốt nhất đừng về nhà kẻo mang tai họa cho gia đình – "Thất xích lưu ngoại, niên bất quá tuần" (Bảy thước ở ngoài, năm không quá mười). Bảy thước ở đây là theo thước đo thời Nam Bắc triều, ý câu phán này là một khi tôi cao khoảng một mét bảy thì không được ở trong nhà nữa, sau đó dù có về nhà thì một năm cũng không được ở quá mười ngày. Chuyện này đối với đứa trẻ chưa từng đi xa như tôi quả là một cực hình vô cùng tận. Tôi nhớ người cha vừa lương thiện vừa cứng nhắc của mình, nhớ mẹ, nhớ cả chị Đại Phụng đã chăm bẵm tôi từ bé. Nhưng tất cả nỗi nhớ ấy đều bị những lời cảnh báo của lão đạo sĩ ngăn cách.

Sơn Quỷ Lão Mị Tụ Tà Văn, ma đầu chuyển thế lại một đời. Trần Nhị Đản tôi chính là mang cái mệnh như thế, cả đời này phải phiêu bạt giang hồ, khó lòng yên ổn.

Cũng may là lão đạo sĩ tuy cấm tôi về nhà nhưng lại không cấm tôi viết thư cho gia đình.

Nhị Đản tôi cũng từng đi học, nhưng học chưa được mấy bữa thì bên ngoài náo loạn phong trào, trường tiểu học ở đập Điền Gia cũng đóng cửa. Thế là lũ trẻ chúng tôi thành đám trẻ hoang chạy rông khắp núi đồi, suýt chút nữa thì thành mù chữ. Ai ngờ lên núi lại trong cái rủi có cái may, gặp được người dạy tôi học hành. Người này không phải lão đạo sĩ áo xanh, mà là Lão Quỷ bí ẩn trong Thần Tiên Phủ. Tôi cũng chẳng biết ông ta có phải là ma quỷ thật hay không, nhưng tôi biết trên ngọn núi này, ngoài Béo Nhé và cáo nhỏ ra, ông ta là người thân thiết nhất với tôi.

Ban đầu, Lão Quỷ dạy tôi vỡ lòng bằng Thiên Tự Văn, Tiểu Nhi Ngữ, Tam Tự Kinh, sau đó dạy Kinh Dịch, Đạo Đức Kinh làm tổng cương, tiếp đến là ba bộ Đăng Chân Ẩn Quyết, Thanh Vi Đan Quyết và Thái Thượng Tam Động Thần Quyển. Ông ta còn dạy tôi dùng hai giọt tinh huyết lão đạo sĩ cấy vào người để tập cảm nhận khí, sau đó rèn luyện thân thể, tập luyện quyền cước nhập môn. Tôi vốn không phải kẻ ngu dốt, lại luôn bị cái chết đe dọa nên tập luyện chăm chỉ gấp bội phần, cả ngày ngoài ba bữa cơm và việc gánh nước quét dọn ra, thời gian còn lại hầu như đều dành cho việc học.

Không trải qua gian khổ thì không biết thế nào là cần cù. Những ngày tháng trên núi ấy, tôi dồn gần như toàn bộ tâm sức vào việc học, nhưng mãi vẫn không thể cảm nhận được cái "Khí" vô hình vô tướng như lời Lão Quỷ nói – mặc dù trước đó tôi đã đọc làu làu các kinh điển đạo gia được dạy, tuy chưa hiểu sâu nhưng cũng thuộc nằm lòng. Lão Quỷ bảo sở dĩ tôi không cảm nhận được Khí là do ý thức của tôi bị áp chế, nhưng cũng chẳng sao, trên người tôi có hai giọt tinh huyết, đến lúc cần thiết tự nhiên sẽ từ từ chuyển hóa ra thôi.

Tôi vẫn chưa học được đạo thuật, nhưng đã biết viết chữ. Cứ cách một hai tháng, tôi lại viết một lá thư gửi cho cha, rồi nhờ Béo Nhé mang về Lăng Long Gia.

Nhờ vậy mà tôi vẫn giữ được liên lạc với gia đình, để họ biết tôi vẫn sống tốt trong núi.

Ba năm trôi qua, tôi vẫn không biết tên thật của lão đạo sĩ áo xanh là gì. Ông ta không thích nói chuyện, cực kỳ kiệm lời, việc thường làm nhất là ru rú trong gian trong không chịu ra ngoài. Có lần tôi vô tình đi vào gian trong, bắt gặp ông ta đang đứng tấn, vung bút lông múa mực trước bàn đá. Cây bút lông to bằng cánh tay con Béo Nhé chấm đầy mực son pha nước tro hương và thạch mạc, nét bút như rồng bay phượng múa vẽ bùa trên giấy vàng. Trong không trung văng vẳng tiếng gió rít gào, cả người lão đạo sĩ tỏa sáng rực rỡ như một khối ngọc quý.

Đó là lần tôi được chứng kiến bản lĩnh của lão đạo sĩ một lần nữa, nhưng cái giá phải trả là bị trói vào cột đá trong hang Thần Tiên, bị đánh đòn nát mông, hai ngày không đi lại được.

Lão đạo sĩ quen Lão Quỷ, Lão Quỷ cũng biết lão đạo sĩ, nhưng hai người họ không bao giờ xuất hiện cùng lúc, giống như "vương bất kiến vương", ngầm tuân thủ một quy ước nào đó. Có lần tôi hỏi Lão Quỷ về thân phận của lão đạo sĩ, Lão Quỷ không trả lời mà lặn mất tăm vào vách đá, ba ngày liền không xuất hiện. Chuyện này làm tôi sợ hết hồn, trên đỉnh núi này chỉ có Lão Quỷ chịu nói chuyện và dạy dỗ tôi, nếu ông ta cũng không thèm để ý đến tôi nữa thì tôi khóc thật đấy. May mà đến ngày thứ tư Lão Quỷ lại hiện ra như chưa có chuyện gì, và tôi cũng học được một quy tắc: cứ lo mà học cho tốt, đừng có hỏi nhiều chuyện bao đồng.

Lão đạo sĩ rất bận rộn, có khi cả ngày ở lì trong gian trong, có khi mười bữa nửa tháng chẳng thấy tăm hơi đâu. Mỗi lần về, ông ta lại mang theo đủ lương thực cho chúng tôi, khi thì gạo tẻ, khi thì gạo nếp, khoai lang, ngô hoặc các loại ngũ cốc khác, chẳng cố định món nào. Nếu không có những thứ đó, ông ta sẽ mang về một ít củ hoàng tinh hoặc các loại rau củ dại – thịt thú rừng cũng có, gà rừng, thỏ rừng, chuột đồng... Năm tôi mười tuổi, ông ta còn vác cả một con lợn rừng về, nặng hơn bốn trăm cân. Tôi hì hục cả tháng trời mới làm xong món thịt xông khói, ăn dè sẻn suốt cả mùa đông.