Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 26. Những năm tháng đói khổ 26

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Bữa cơm hôm ấy cả nhà đều rất vui vẻ, và tôi cuối cùng cũng đã được trở về nhà.

Lúc đó là giữa những năm bảy mươi, bên ngoài tình hình đã bớt loạn lạc, chỉ nghe nói sức khỏe Mao Chủ tịch không được tốt lắm. Lăng Long Gia nằm sâu trong núi, chính quyền không quản lý chặt, cũng chẳng có công xã tập thể gì, mọi người tự làm tự ăn, nộp đủ lương thực là được. Nhưng ở đây ít ruộng nước, chủ yếu trồng ngô khoai sắn, dân làng quanh năm bán mặt cho đất bán lưng cho trời cũng chẳng dư dả được bao nhiêu. Tôi về nhà cũng không chơi bời lêu lổng nữa, cũng chẳng đi học, chỉ ở nhà phụ giúp việc đồng áng, cuốc đất trồng rau gánh phân, việc gì cũng làm nhoay nhoáy.

Lời chém gió ban đầu của tôi tuy nhiều người chỉ nghe cho vui, chẳng để bụng, nhưng không bao lâu sau, lại có người "có bệnh thì vái tứ phương", tìm đến tận cửa nhờ Nhị Đản con nhà bác sĩ Trần xem giúp.

...

Thực ra chuyện này ban đầu chẳng liên quan gì đến tôi, người ta tìm đến là cha tôi – thầy thuốc chân đất của Lăng Long Gia, Trần Tri Lễ.

Người bị bệnh là con gái của thanh niên trí thức họ Trương ở đập Điền Gia, tên là Tiểu Ni, khoảng năm sáu tuổi. Đúng là con nhà trí thức, giống tốt, khác hẳn lũ trẻ miền núi chúng tôi, trắng trẻo bụ bẫm như búp bê tây. Năm tôi sinh ra được ba năm, tức là giai đoạn cuối của phong trào Hồng Vệ Binh, Mao Chủ tịch đã kêu gọi "Thanh niên trí thức về nông thôn, tiếp nhận sự giáo dục lại của bần nông, là rất cần thiết". Mười bảy triệu thanh niên thành thị đã đổ về nông thôn, và Trương trí thức là một trong số đó. Nghe cha tôi kể ông ấy là người Nam Kinh, chẳng hiểu sao lại không đi Binh đoàn Xây dựng Tân Cương hay biên giới Vân Nam, mà lại chọn cắm chốt ở vùng núi Ma Lật khỉ ho cò gáy này.

Trương trí thức đúng chất trai thành phố, mồm mép tép nhảy, đến chưa được bao lâu đã tán đổ được hoa khôi của đập Điền Gia, rồi chẳng mấy chốc bé Tiểu Ni ra đời. Đứa bé xinh xắn vô cùng, ai cũng bảo lớn lên chắc chắn là đại mỹ nhân. Vợ chồng Trương trí thức và Nhất Chi Hoa cưng con như trứng mỏng. Hồi trước tôi sang đập Điền Gia chơi, toàn rủ thằng La Đại Điểu và Long Căn Tử đi ngắm con bé, bảo sau này mà lấy được cô vợ trắng trẻo thế này thì đúng là đáng đồng tiền bát gạo.

Người bế Tiểu Ni đến là Trương trí thức, đi ngay trong đêm, đập cửa nhà tôi thùm thụp.

Núi Ma Lật nằm sâu trong vùng Thập Vạn Đại Sơn, dựa núi ăn núi, nhà cửa hầu hết là nhà sàn gỗ. Tiếng đập cửa rầm rầm giữa đêm khuya thế này thì bố ai mà ngủ được. Cha tôi ra mở cửa, tôi cũng khoác áo ngoài cùng Béo Nhé chạy ra xem. Thấy Trương trí thức bế Tiểu Ni đang hôn mê bất tỉnh, chân tay rũ rượi lao vào nhà chính, mặt cắt không còn giọt máu, kéo tay cha tôi nhờ khám bệnh. Cha tôi hành nghề đã lâu, kinh nghiệm đầy mình, sờ trán con bé thấy nóng hầm hập, bắt mạch một lúc thì sắc mặt trầm xuống, hỏi: "Có ho không?"

Trương trí thức sắp khóc đến nơi, lắc đầu bảo không biết. Cha tôi lại hỏi: "Thế trước khi phát bệnh có khó thở, rét run không?"

Trương trí thức vẫn lắc đầu quầy quậy. Cha tôi bắt đầu nổi cáu, đập bàn quát lớn: "Họ Trương kia, tôi biết anh đang lo lót quan hệ để về thành phố, định bỏ mặc hai mẹ con nó. Nhưng tôi nói cho anh biết, Tiểu Ni dù sao cũng là máu mủ của anh, đừng vì mấy chuyện cỏn con của anh mà làm lỡ tính mạng con bé! Cái này không biết, cái kia cũng không biết, thế mẹ con bé đâu?" Bị cha tôi vừa mắng vừa khuyên, nước mắt Trương trí thức trào ra: "Mẹ nó... cô ấy... cô ấy điên rồi..."

Cha tôi nghe vậy thì giận tím mặt, túm lấy cổ áo Trương trí thức, gằn giọng hỏi: "Sao, là do mày giở trò phải không?"

Trương trí thức lắc đầu nguầy nguậy: "Bác sĩ Trần, bác nghe cháu nói đã, chuyện này không liên quan đến cháu, là do mấy hôm trước vợ cháu bị sảy thai..." Nghe hắn nói thế, cha tôi mới nhớ ra, vợ Trương trí thức năm nay lại mang bầu, bụng đã lùm lùm, từng đến chỗ ông khám. Mấy hôm trước nghe nói cô ấy làm việc đồng áng bị trượt chân sảy thai, nghe đâu là con trai, tiếc đứt ruột. Thai đã lớn rồi, chuyện này xảy ra ai mà chẳng đau lòng, Nhất Chi Hoa nghĩ quẩn cũng là chuyện thường tình.

Cha tôi ngẫm nghĩ một lúc, cũng không nói gì thêm, sai tôi đi múc ít nước giếng lạnh đắp cho Tiểu Ni. Con bé này bệnh tình hơi lạ, trán nóng như hòn than, sốt cao đùng đùng nhưng người lại lạnh toát.

Tôi đi xách một thùng nước giếng vào, vắt khăn lau mặt cho Tiểu Ni, tai thì nghe Trương trí thức kể lể với cha tôi về chuyện vợ hắn phát điên.

Vợ Trương trí thức đương nhiên có tên, nhưng hồi đó tôi không nhớ, chỉ biết là Nhất Chi Hoa của đập Điền Gia, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Bao nhiêu trai tráng trong vùng thèm nhỏ dãi, ai ngờ lại bị gã trai thành phố họ Trương nẫng tay trên. Vì chuyện này mà Trương trí thức bị chửi sau lưng không ít. Nhưng về sau, thanh niên trí thức bắt đầu rục rịch về thành phố, Trương trí thức cũng bắt đầu sốt ruột. Người đã từng sống ở thành phố đương nhiên không muốn chôn chân cả đời ở chốn "chó ăn đá gà ăn sỏi" này. Hắn và Nhất Chi Hoa là vợ chồng thực tế nhưng chưa đăng ký kết hôn, nên hắn tính đường về thành phố trước, sau đó mới tìm cách đón hai mẹ con lên sau.