Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 29. Những năm tháng đói khổ 29

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nhắc đến "Xà Bà Bà", mọi người đều gật gù bảo phải, nếu bà ấy chịu xuất sơn thì chắc chắn êm chuyện.

Nói về "Xà Bà Bà", bà ấy đúng là một huyền thoại của vùng núi Ma Lật chúng tôi. Nghe nói qua khỏi núi Ngũ Cô Nương có một bản người Sinh Miêu, Xà Bà Bà sống ở đó. Bà vốn chẳng có tiếng tăm gì, nhưng hồi kháng chiến chống Nhật, có một đội khảo sát Nhật Bản được quân đội hộ tống vào núi tìm mỏ sắt. Nghe nói ở đó có một mỏ sắt chất lượng rất tốt, nếu tìm ra thì quân Nhật sẽ đến đây xây mỏ, bắt hết dân trong núi đi đào quặng. Lúc đó lòng người hoang mang tột độ. Kết quả là đội khảo sát hơn năm mươi người chỉ có tám người sống sót trở về, khóc lóc kể rằng trong núi có một bà lão điều khiển được rắn độc, đồng bọn đều bị rắn cắn chết hết.

Danh tiếng Xà Bà Bà nổi như cồn từ đó. Sau này quân Nhật còn định vào núi trả thù nhưng đúng lúc cả nước tổng phản công, rồi Nhật đầu hàng, chuyện đó cứ thế bị gác lại.

Người Sinh Miêu trong rừng sâu là một tộc người rất khép kín và độc lập. Nghe nói họ tính khí thất thường, lại biết dùng cổ độc trong truyền thuyết nên ai cũng sợ. Nhưng dù sao cũng cùng chung nguồn cội, họ cũng chẳng ra ngoài hại người bao giờ, nước sông không phạm nước giếng, ai sống cuộc đời người nấy. Xà Bà Bà nổi tiếng lừng lẫy, sau này người Sinh Miêu ra ngoài đổi muối, vải vóc, đồ sắt lại mang theo nhiều lời đồn đại, danh tiếng bà càng như sấm bên tai.

Nhân vật cỡ đó đâu phải muốn mời là mời được. Nhưng hai ông bà già chỉ có mụn con gái độc nhất, đương nhiên phải dốc hết tâm sức. Nghĩ đi nghĩ lại, họ nhớ đến thợ săn "Chó Săn Núi" ở Lăng Long Gia, ông ấy thường xuyên giao du với người Sinh Miêu trong rừng sâu, may ra có thể nhờ vả được.

Nghĩ là làm, hai ông bà già ngay trong đêm lặn lội sang Lăng Long Gia tìm "Chó Săn Núi", cầu xin ông vào núi tìm Xà Bà Bà. "Chó Săn Núi" không biết người ta có nể mặt mình không, nhưng vẫn nhận lời sáng mai sẽ vào núi.

Về đến nhà, cả nhà lại ngồi ủ rũ. Bà ngoại Tiểu Ni nhìn quanh một lượt, chỉ vào Tiểu Ni nói với Trương trí thức: "Trong cái nhà này, tôi với ông nhà là người già, gần đất xa trời, dương khí không vượng. Còn anh, tuy là bố nó, nhưng mọi chuyện đều do anh mà ra cả, nó oán hận anh, nên anh cũng không được. Chỉ có con Tiểu Ni tuổi còn nhỏ, mang theo dương hỏa từ trong bụng mẹ, lại là chị nó, chắc nó sẽ không hại chị đâu. Để Tiểu Ni ngủ với mẹ nó đi?"

Trương trí thức mù tịt mấy chuyện này, mẹ vợ nói sao nghe vậy. Ngay hôm đó hắn để Tiểu Ni ngủ cùng Nhất Chi Hoa, còn hắn không yên tâm nên trải chiếu ngủ dưới sàn.

Vì muốn có con trai nối dõi, từ lúc hiểu chuyện Tiểu Ni toàn ngủ với ông bà ngoại. Giờ được ngủ với mẹ, con bé vui lắm, nằm trên giường cứ ríu rít nói chuyện với Nhất Chi Hoa. Dù sao cũng là khúc ruột đẻ ra, lời nói ngây thơ của Tiểu Ni đã làm lay động Nhất Chi Hoa, cô ấy tỉnh táo lại đôi chút, cười nói vui vẻ với con gái, chẳng bao lâu thì ngủ ngon lành. Ngày thứ hai bình yên vô sự, ngày thứ ba cũng vậy. Trương trí thức tưởng sóng yên biển lặng rồi, thở phào nhẹ nhõm. Nào ngờ đêm thứ ba, hắn đi vệ sinh vào thì thấy Nhất Chi Hoa đang la hét ầm ĩ trong phòng, nhảy nhót làm sàn nhà rung chuyển, còn Tiểu Ni thì nằm thẳng đơ trên mặt đất.

...

Kể đến đây, nước mắt Trương trí thức lại tuôn rơi. Hắn đúng là muốn về thành phố, nhưng chưa bao giờ có ý định bỏ vợ bỏ con. Hắn chỉ muốn vợ con có cuộc sống tốt hơn mà thôi. Những ngày qua hắn chịu bao nhiêu sự ghẻ lạnh và hiểu lầm, giờ hai người thân yêu nhất lại ra nông nỗi này, bảo sao hắn không đau lòng cho được? Cha tôi đã hiểu rõ sự tình, vỗ vai Trương trí thức an ủi: "Tiểu Trương à, đừng đau lòng quá, chuyện đâu sẽ có đó. Nói vậy là con bé Tiểu Ni nhà anh bị trúng tà rồi hả?"

Ông cúi xuống nhìn, thấy Tiểu Ni vốn đang hôn mê bất tỉnh đột nhiên mở choàng mắt, khóe miệng nhếch lên một nụ cười quỷ dị, dùng giọng nói lanh lảnh hét lớn: "Mày nói dối!"

...

"Mày nói dối, mày nói dối..."

Tiểu Ni vừa nãy còn nằm hôn mê bất tỉnh trên giường tre bỗng hét lên một tiếng chói tai, như con báo săn mồi, bật dậy bổ nhào vào người Trương trí thức, quật ngã hắn xuống đất. Con bé cưỡi lên người bố mình, đôi tay bé xíu bóp chặt lấy cổ hắn. Tất cả mọi người đều không kịp trở tay, kể cả tôi đang vắt khăn định hạ nhiệt cho con bé. Chỉ thấy Tiểu Ni quật ngã bố ruột, đôi mắt oán độc lồi hẳn ra ngoài, mặt mũi hằn lên những mạch máu xanh lét như giun dế, hàm răng trắng ởn nhe ra đầy vẻ hung tợn.

Trương trí thức bị con gái đè xuống đất, nhìn thấy khuôn mặt kinh khủng của con bé thì hoảng hốt tột độ, định đưa tay đẩy ra. Nào ngờ Tiểu Ni vốn dĩ yếu ớt giờ lại khỏe như trâu mộng, bóp chặt cổ hắn khiến hắn không thở nổi. Hắn hoảng loạn giãy giụa, lăn lộn, nhưng đôi tay nhỏ bé kia càng siết càng chặt, càng lúc càng lún sâu vào da thịt...