Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 34. Những năm tháng đói khổ 34

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Trương trí thức và "Chó Săn Núi" vội vàng kéo Nhất Chi Hoa ra, còn Nur thì đưa mắt nhìn tôi.

Trước đó chúng tôi đã thỏa thuận, cậu ta không tiện nói năng nên việc giao tiếp với vong nhi sẽ do tôi đảm nhiệm. Để được "ngang vai phải lứa" với cậu thiếu niên câm đẹp trai này, tôi đã chém gió mình xuất thân danh môn chính phái. Lúc này tôi bước lên, đối diện với ánh mắt bình thản mà vô úy của Tiểu Ni, hai chân bất giác run lẩy bẩy. Hít sâu một hơi lấy lại bình tĩnh, tôi mới cất tiếng hỏi: "Này bé, đã không có duyên đến với thế giới này thì hãy quay về đi, đừng quấy rầy cha mẹ nữa."

Trên khuôn mặt Tiểu Ni hiện lên một nụ cười lạnh lẽo, khóe môi nhếch lên, giọng nói lạnh băng: "Dựa vào đâu? Dựa vào đâu mà các người được đến, còn tôi lại phải quay về? Tôi không cam tâm!"

Vong nhi này chấp niệm quá sâu, tính khí lại cứng đầu, trí thông minh cũng cực cao. Tôi hết cách, chỉ biết dùng tình cảm và lý lẽ để khuyên giải. Nhưng nếu nó chịu nghe lý lẽ thì đã chẳng ám ở đây mãi. Nói một hồi, nó đưa tay lên sờ cổ mình với vẻ mặt bất thiện, gằn giọng đe dọa: "Các người cút ngay, nếu không thì để tôi yên ổn sống ở đây; bằng không, tôi sẽ cho nó chết chung với tôi!"

Nó nói giọng hung ác, bất giác móng tay trở nên đen sì và sắc nhọn, từ từ đưa về phía cổ Tiểu Ni.

Chẳng ai nghi ngờ quyết tâm của nó. Thời buổi này, kẻ đi giày sợ kẻ đi chân đất, nó vốn đã là người chết, chẳng lẽ còn sợ chết lần nữa sao? Nhất Chi Hoa suy sụp ngay tại chỗ, ngồi bệt xuống đất khóc lóc thảm thiết, miệng luôn mồm kêu "nghiệp chướng". Cô ấy càng khóc thương tâm, Tiểu Ni bị vong nhi nhập xác càng cười đắc ý. Đúng lúc này, Nur đang mải miết nhảy múa đột nhiên khựng lại, bốc một nắm tro hương nhét vào miệng, miệng kêu "a ba, a ba", rồi phun mạnh một cái, toàn bộ tro hương phủ kín mặt Tiểu Ni.

Tro hương này dùng để thờ cúng thần linh bao năm, tự nhiên mang theo sức mạnh của tín niệm. Tiểu Ni không kịp đề phòng bị tro bụi làm cay mắt, hét lên một tiếng "á", đưa tay lên dụi mắt. Ngay khoảnh khắc đó, Nur bước lên một bước, khuôn mặt uy nghiêm vô cùng, tay làm thế "Lãm Tước Thức" (Thế bắt chim sẻ trong Thái Cực Quyền), vỗ nhẹ vào ngực Tiểu Ni.

Nhìn thì tưởng chỉ là một cú vỗ nhẹ, nhưng trong nháy mắt, cậu ta đã vỗ liên tiếp ba cái, cái sau nặng hơn cái trước. Trong phòng bỗng nổi lên một luồng âm phong, xoay tròn quanh người Tiểu Ni.

Tôi biết đây là Nur đang dùng sức mạnh ép vong nhi trong người Tiểu Ni ra ngoài. Không chần chừ, tôi lập tức niệm chú: "Thượng Thanh hữu mệnh, lệnh ngã bài binh. Cương thần thụ sắc, tá thiên hành hình. Truy vấn quỷ tặc, lập tiện thông danh. Án hồng tra lị, tụ thần cấp nhiếp!"

Đây là Tróc Phược Chú (Chú bắt trói), bắt nguồn từ bộ đại điển Thái Thượng Tam Động Thần Quyển của tông Phù Lục, hiệu quả vô cùng. Nhưng với kẻ không có chút khí cảm nào như tôi thì vốn dĩ chẳng có tác dụng gì, chỉ là vừa nãy tôi đã lén cắn nát ngón tay giữa. Máu đầu ngón tay giữa là thứ dương cương nhất, cộng thêm Nhị Đản tôi lại là trai tân chính hiệu, sau một hồi dẫn dụ, vong nhi kia vậy mà bị tôi định thân tại chỗ.

Ngay lúc đó, Nur cầm bát nước vô căn (nước không rễ) đã chuẩn bị sẵn, tạt thẳng vào người Tiểu Ni.

Cái gọi là nước vô căn, chính là sương sớm hoặc nước đọng trên vung nồi cơm. Do chuẩn bị gấp gáp nên không có nhiều, nhưng chỉ một bát nhỏ này là đủ. Bị nước vô căn tạt trúng, vong nhi lập tức hiện nguyên hình và không thể chui lại vào người Tiểu Ni được nữa.

Giữa không trung hiện lên hình ảnh mờ ảo của một đứa trẻ sơ sinh trong suốt, mắt mũi dính chùm vào nhau, miệng phát ra tiếng kêu chói tai vượt quá ngưỡng nghe của con người. Tôi đứng ngay mũi chịu sào, cảm giác đầu như bị búa bổ, màng nhĩ như muốn nứt toạc ra. Nhưng đã đâm lao phải theo lao, tôi không hề nao núng, vung tay tát mạnh vào khoảng không.

Nước vô căn bốc hơi trong chớp mắt, vong nhi hóa thành một luồng khí biến mất. Tay tôi đánh vào khoảng không, đầu ngón tay không có cảm giác gì nhưng nửa cánh tay lạnh toát, âm khí rợn người. Tiếp đó tôi cảm thấy một luồng gió lạnh lướt qua sống lưng, lao thẳng về phía Nhất Chi Hoa cách đó không xa.

Vong nhi này tuy bẩm sinh cực mạnh, nhưng suy cho cùng vẫn chỉ là một đứa trẻ chưa kịp chào đời, gặp nguy hiểm là theo bản năng tìm về với mẹ. Nhưng vòng tròn tro hương Nur vẽ đâu phải để làm cảnh. Nó vừa lao ra liền đụng phải bức tường khí vô hình, cả gian nhà rung chuyển bần bật. Tôi và Nur nhìn nhau, cùng cúi xuống kéo Tiểu Ni đang nằm trên sàn, khiêng chạy ra khỏi vòng tròn.

Tôi đi trước, Nur đi sau, mỗi người nắm một tay Tiểu Ni. Cô bé chưa lớn hẳn, người nhẹ bẫng, chúng tôi nhấc bổng lên dễ dàng. Nhưng ngay khi tôi sắp bước ra khỏi vòng tròn tro hương, tôi cảm thấy lưng mình bị húc mạnh một cái, toàn thân lạnh toát tê dại, loạng choạng ngã lăn ra đất.