Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 41. Những năm tháng đói khổ 41

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Ăn xong hộp thịt, uống ngụm nước ngon lành, "Chó Săn Núi" thở phào một hơi dài, lúc này mới kể: "Nhị Đản, chú không gặp cha cháu. Lúc đó tình hình loạn quá, chú thấy có biến là chạy ngay, không ngờ lại rơi tọt xuống cái hố này, chẳng biết ngày tháng gì nữa."

Cha tôi sống chết chưa rõ, tôi cố nén nỗi sợ hãi trong lòng, hỏi: "Chú La, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà ra nông nỗi này?"

"Chó Săn Núi" dựa lưng vào vách hố, tu thêm một ngụm nước, xoa cái bụng hơi căng, chậm rãi kể: "Mẹ kiếp, cứ tưởng đám người này có giấy giới thiệu đàng hoàng là cán bộ nhà nước cử xuống, ai dè toàn là bọn chó săn của tư bản..."

"Chó Săn Núi" bắt đầu nghi ngờ từ ngày thứ hai vào núi. Thông thường đội khảo sát nhà nước phân cấp bậc rất rõ ràng, có lãnh đạo, có kỹ thuật viên, có công nhân làm việc nặng. Đằng này đám người này ai nấy đều sặc mùi giang hồ, xưng huynh gọi đệ đã đành, cả đội trừ một lão già họ Vương mặt mày như cái nắp quan tài ra, những người khác nói năng chẳng có trên dưới gì cả.

"Chó Săn Núi" cũng là người từng trải, trong lòng thầm tính toán, nghi ngờ đám này là bọn trộm mộ. Nghe nói ngày xưa mộ gió của Sở Vương thời Hán nằm đâu đó trong vùng núi này. Bọn trộm mộ chuyên đi khắp nơi đào bới lăng tẩm của tổ tiên, lấy cổ vật đem bán qua biên giới Hồng Kông, Lào Sơn..., rồi tuồn vào bảo tàng của bọn Tây, kiếm được cả núi tiền. Thời buổi đói kém, lòng người dao động, đừng nói bọn chúng, ngay cả "Chó Săn Núi" cũng có chút động lòng.

"Chó Săn Núi" kể chuyện này với cha tôi. Cha tôi bảo ông cũng đoán ra rồi, lại còn lo bọn này làm ăn phi pháp, tâm địa độc ác, không khéo sẽ giết người diệt khẩu.

Nghĩ đến đó, hai người bắt đầu bàn tính chuyện chuồn êm khi đêm xuống.

Ngày đầu tiên hạ trại, sang ngày thứ hai, hơn mười người trong đội khảo sát tản ra như rắc lưới. Có người cầm máy móc đo đạc thật, nhưng có người lại cầm cái xẻng dài kỳ quái chọc ngoáy xuống đất, lại có người ngắm núi xem sông, miệng lẩm bẩm gì đó. Chiều hôm ấy xảy ra chuyện, một thằng nhóc trong đội bị thương không rõ nguyên nhân, bọn chúng lôi cha tôi đi xem bệnh, rồi từ đó không thấy ông quay lại. Đến nửa đêm, "Chó Săn Núi" lặng lẽ dậy, mang theo đồ đạc chuẩn bị sẵn từ ban ngày định lẻn đi tìm cha tôi. Ai ngờ vừa nấp vào bụi cỏ thì thấy một luồng khói đen kịt từ phía cửa núi bay tới. Ông thầm kêu không ổn, vội xé vạt áo, đái vào cho ướt rồi bịt lên mũi.

Chưa kịp làm gì thì tiếng kêu thảm thiết vang lên. Nhìn theo hướng đó, ông thấy một bóng người cao gầy dẫn theo mấy kẻ đi đứng cứng đờ từ hướng đầu gió đi tới. Bốn tên lính gác của đội khảo sát lao ra chặn đường, nhưng chưa được mấy chiêu đã ngã lăn quay ra đất.

Giữa trại có đống lửa lớn, bên cạnh còn thắp đèn dầu. Khi mấy bóng đen tiến lại gần, "Chó Săn Núi" ngẩng lên nhìn thấy một khuôn mặt già nua cứng đờ, trông như miếng thịt xông khói phơi nắng ba ngày, bóng nhẫy dầu mỡ nhưng lại bốc mùi thối rữa.

Núi Ma Lật gần Tương Tây, ba điều kỳ dị của vùng này là Cương Thi, Cổ Bà và Lạc Động Nữ ông đều từng nghe qua. So với đám trộm mộ tàn độc, những thứ ma quái này còn đáng sợ hơn gấp vạn lần. Chết chưa phải là hết, chúng còn hành hạ người ta sống không bằng chết. "Chó Săn Núi" dù có ngang dọc núi rừng bao năm cũng không chịu nổi cảnh này, chẳng còn tâm trí đâu mà tìm cha tôi nữa. Thấy trong trại có mấy bóng người vừa ho sù sụ vừa lao ra chặn đánh kẻ tập kích, ông bèn khom người chạy trốn về hướng ngược lại. Nhưng chạy chưa được bao xa, rừng đêm đen như mực, không nhìn thấy đường, ông bước hụt chân rơi tọt xuống cái hố này.

Cái hố này là bẫy thú do thợ săn ngày xưa đào, vừa sâu vừa dốc, thành hố trơn tuột không có chỗ bám, lại bị cỏ mọc che khuất nên rất khó phát hiện. Ông thử leo lên mấy lần không được, đang loay hoay thì nghe thấy tiếng động tiến lại gần, đành ngồi im thin thít không dám động đậy.

Cứ thế ông ngồi lì ở đây hơn mười ngày, ăn hết sạch đồ dự trữ. Nếu không nhờ mấy trận mưa rào thì có lẽ cái chúng tôi tìm thấy chỉ là cái xác khô của ông mà thôi.

Kể xong, "Chó Săn Núi" ợ một cái rõ to, nắm chặt lấy tay tôi, giọng đầy vẻ hối lỗi: "Nhị Đản à, chú xin lỗi cháu, chú không cứu được cha cháu ra cùng." Cảm xúc của tôi lên xuống thất thường suốt cả ngày hôm nay, giờ đã chai sạn đi nhiều. Nghe "Chó Săn Núi" kể xong, tôi bình tĩnh nói: "Không sao đâu chú, cha cháu sống hay chết cũng phải làm cho ra nhẽ. Giờ chưa phải lúc vội."

Nghỉ ngơi một lát, "Chó Săn Núi" còn đang lo lắng ba người chúng tôi sẽ chết rục ở đây thì tôi đứng dậy huýt sáo một tiếng. Ngay lập tức, một sợi dây leo được thả xuống miệng hố, kèm theo đó là cái đầu của con Béo Nhé thò ra.