Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 42. Những năm tháng đói khổ 42

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Thấy con vật nhỏ làm mặt xấu với mình, tâm trạng tôi khá hơn hẳn. Béo Nhé theo tôi ba năm, khôn hơn cả người, chẳng cần tôi sai bảo đã biết đường thả dây xuống. Tôi lên trước, rồi đến La Đại Điểu, cuối cùng hai đứa hợp sức kéo "Chó Săn Núi" lên. Quá trình này tốn khá nhiều sức, lên đến nơi cả ba nằm vật ra bãi cỏ thở hồng hộc. Rừng sâu u tịch, âm khí rợn người, chúng tôi không dám nghỉ lâu. Lấy lại hơi sức, tôi đứng dậy nhìn hai cha con La Đại Điểu vừa đoàn tụ, trầm giọng nói: "Chú La, Đại Điểu, hai người về báo tin trước đi. Cháu phải ở lại tìm thêm chút nữa, chưa có tin tức của cha cháu, cháu không cam tâm."

Vừa thoát khỏi hang hùm lại chui đầu vào miệng sói cần dũng khí rất lớn. Nhưng "Chó Săn Núi" đúng là trang nam tử hán đầu đội trời chân đạp đất, không hề do dự, vỗ vai tôi bảo: "Nhị Đản, mạng chú là do cháu cứu, chú sẽ đi cùng cháu."

La Đại Điểu cũng nằng nặc đòi sống chết có nhau. Tình thế cấp bách, tôi cũng không từ chối, dẫn theo hai người một khỉ lặng lẽ mò mẫm vào sâu trong rừng.

Đi chưa đầy mười lăm phút, rừng cây bắt đầu thưa thớt dần. Bỗng nhiên, không gian tĩnh mịch bị phá vỡ bởi những tiếng ồn ào hỗn loạn. Chúng tôi nín thở, men theo đường vòng tiếp cận. Nhìn về phía trước, tôi thấy hai vị lãnh đạo Lưu và Mã của đội khảo sát đang đứng trước một khu lán trại lợp cỏ tranh thấp tè, đối đầu với một lão già gù lưng, chột mắt mặc áo vải thô.

...

Trước khi chúng tôi đến, hai vị lãnh đạo Lưu và Mã của đội khảo sát rõ ràng đã xảy ra xung đột với lão già mặc áo gai. Khi chúng tôi nấp vào bụi cỏ quan sát thì hai bên đã ở thế đối đầu căng thẳng. Lãnh đạo Lưu chắp tay, cung kính nói: "Núi mở cửa, nước dẫn đường, tứ hải giai huynh đệ. Tại hạ Lưu Nguyên Hạo, thuộc Lão Thử Hội (Hội Chuột) ở Lạc Dương, Hà Nam, làm chút buôn bán nhỏ, không biết đã mạo phạm tiền bối, mong được lượng thứ." Ông ta đã ngả bài, tôi nấp bên cạnh nghe mà giật thót tim. Nhìn điệu bộ này, quả nhiên đội khảo sát này không phải người của nhà nước cử xuống.

Lão già áo gai nghe xong liền cười khanh khách quái dị: "Bày ra cái trận thế lớn như vậy, ta còn tưởng là nhân vật phương nào, hóa ra là một đám đào hang, kiếm chác trên xác chết. Nói thật cho các ngươi biết, người của các ngươi đào hang đào hầm đến tận chỗ ta, ta thuận tay xử lý hết cả rồi. Buôn bán sòng phẳng, bao giết bao chôn. Sự việc đã đến nước này rồi, các ngươi tính sao đây?"

Lão già này vừa gù lưng lại vừa chột mắt, nếp nhăn trên mặt già nua như vỏ cây tùng. Từ lúc cha sinh mẹ đẻ đến giờ, tôi chưa từng thấy ai xấu xí đến thế. Vậy mà những lời thốt ra từ miệng con người này lại sặc mùi máu tanh và tà ác, khiến người nghe lạnh sống lưng.

Thái độ hung hăng của lão già khiến hai vị lãnh đạo đội khảo sát biến sắc. Lãnh đạo Mã tính nóng như lửa, bước lên một bước, chỉ tay vào mặt lão già chửi ầm lên: "Mẹ kiếp, mày tinh tướng cái gì? Người Mao Sơn thì ghê gớm lắm à? Người Mao Sơn là được quyền giết người bừa bãi chắc?"

Lãnh đạo Mã ngoài mạnh trong yếu, còn lão già áo gai lại càng tỏ ra bình thản, mỉm cười nói: "Đúng vậy, ta là người như thế đấy, làm sao, ngươi cắn ta chắc?"

Câu nói này như tàn lửa rơi vào thùng dầu, đàm phán đổ bể, xung đột bùng nổ ngay tức khắc. Tôi thấy hai vị lãnh đạo lấy từ trong ba lô ra mỗi người một cái xẻng tròn kỳ quái, lao vào tấn công lão già. Hai ông này đều là đàn ông trung niên vạm vỡ, được ăn uống đầy đủ, trông như bộ đội đặc công. Còn lão già áo gai gù lưng kia trông như ngọn đèn trước gió, đụng nhẹ cái là ngã lăn quay.

Thế nhưng chẳng hiểu sao, tôi cứ có cảm giác bi tráng và thê lương như dê lao vào miệng cọp.

Kết quả không ngoài dự đoán của tôi. Hai vị lãnh đạo Lưu, Mã khí thế hùng hổ lao tới, nhưng khi đến trước mặt lão già, thân hình họ bỗng nhiên loạng choạng như dẫm phải vỏ chuối, ngã dúi dụi. Lão già áo gai nhìn thì già nua hom hem nhưng thân thủ lại nhanh nhẹn hơn cả con Béo Nhé nhà tôi. Lão tung người lên không trung như con khỉ già, lộn một vòng rồi bất ngờ xuất hiện ngay trước mặt lãnh đạo Lưu, tay phải giơ cao, nhắm thẳng vào cổ họng đối thủ mà chém xuống. Ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, lãnh đạo Lưu lăn một vòng tránh được đòn hiểm, lãnh đạo Mã bên cạnh cũng kịp thời ứng cứu, cuối cùng cũng thoát chết trong gang tấc.

Sau đòn phủ đầu, hai vị lãnh đạo trở nên thận trọng hơn hẳn, vây quanh lão già tìm sơ hở.

Có thể thấy hai vị lãnh đạo đều là dân nhà nghề, chiêu thức bài bản, người thường ba năm người chưa chắc đã làm gì được họ. Nhưng họ mạnh một thì lão già kia mạnh mười. Lão nhanh như cáo, mạnh như báo, lợi hại đến mức có thể gọi là quái vật. Mắt thấy hai người họ sắp rơi vào thế hạ phong, "Chó Săn Núi" bên cạnh huých nhẹ tôi, thì thầm: "Nhị Đản, nếu cha cháu còn sống, chắc là bị nhốt trong mấy gian nhà tranh kia kìa."