Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 51. Những năm tháng đói khổ 51

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Chuyện đau bụng kinh thì con gái ai mà chẳng trải qua, từ thiếu nữ mới lớn như cô ả đến mấy bà cô sồn sồn con đàn cháu đống đều bị cả. Có điều mức độ đau của mỗi người mỗi khác, nhưng đau dữ dội như cô ả thế này thì còn hơn cả mấy bệnh nhân từng đến tìm cha tôi chữa bệnh.

Điều đầu tiên nảy ra trong đầu tôi không phải là thương hoa tiếc ngọc, mà là lão già áo gai đã đi mấy ngày rồi. Trong cái Động Quan Âm này, ngoài Dương Tiểu Lãn ra thì chỉ còn một đống cương thi không có bùa chú điều khiển thì đứng im như tượng gỗ. Chẳng lẽ trời cao có mắt, ngày Trần Nhị Đản tôi tìm lại tự do đã đến rồi sao?

Từ ngày rơi vào tay giặc, tôi lúc nào cũng nung nấu ý định bỏ trốn. Nhưng đến khi cơ hội ngàn năm có một này bày ra trước mắt, tôi chỉ thoáng suy nghĩ một chút rồi lại cắm đầu vào chăm sóc cô ả.

Tôi chạy đôn chạy đáo, đun nước sôi, pha đường đỏ, rồi sau khi được Dương Tiểu Lãn đồng ý, tôi giúp cô ả xoa bóp vùng bụng dưới để làm giãn cơ, đồng thời tụng những đoạn đạo kinh an thần để giúp cô ả giảm bớt cảm giác đau đớn. Tôi bận rộn suốt cả buổi chiều, đến tối mịt, cơn đau chết đi sống lại của cô ả mới dịu đi đôi chút. Cô ả ngẩng đầu lên hỏi tôi: "Trần Nhị Đản, tại sao lúc nãy mày không chạy? Mày biết thừa là nếu mày chạy, tao không cản nổi mày mà..."

Tôi gãi đầu cười hề hề: "Nam tử hán đại trượng phu, sao tôi có thể bỏ mặc cô một mình được. Với lại núi rừng mênh mông thế này, tôi có chạy thì biết chạy đi đâu?"

"Bốp!"

Dương Tiểu Lãn giáng cho tôi một cái tát nổ đom đóm mắt, đầu óc ong ong. Tôi ôm mặt, trong lòng uất ức, đúng là con điên mà, vừa nãy còn tử tế, giờ đã trở mặt như lật bàn tay. Nhưng đánh tôi xong, cô ả còn tỏ ra tức giận hơn cả tôi, cố gượng dậy chỉ tay vào mặt tôi mắng: "Trần Nhị Đản, mày có biết tại sao tao coi thường mày không?"

Tôi lắc đầu, vẻ mặt ngây thơ vô số tội. Dương Tiểu Lãn hừ lạnh: "Cái tao ghét nhất ở mày chính là cái tính nô lệ này. Rõ ràng có bản lĩnh mà lại cam tâm làm trâu ngựa cho người khác sai khiến, chẳng có chút khí phách nào, đúng là đồ hèn! Cái khí thế cứu cha hôm nọ của mày đâu hết rồi?"

Nghe cô ả thao thao bất tuyệt, tôi càng thêm tủi thân – Bà chị ơi, nếu ngày đó anh Hai Đản này mà cứng cỏi hiên ngang thì có khi giờ này chị đã nể tôi rồi đấy, nhưng chắc chắn xương cốt tôi cũng đã mục nát dưới lớp bùn đen, chỉ còn lại mỗi cái sống lưng là cứng thôi.

Già thì giết người như ngóe, trẻ thì hỉ nộ vô thường, bà chị tưởng tôi sống đến giờ này dễ lắm à?

Trong lòng có cả vạn con ngựa tháo chạy qua, nhưng tôi vẫn ôm đầu im thin thít. Cứ tưởng Dương Tiểu Lãn nóng tính sẽ lao vào đấm đá tôi túi bụi, ai ngờ đợi mãi chẳng thấy gì, ngược lại còn nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng vang lên: "Nhị Đản, mày có muốn học châm cứu không?"

Tôi ngẩng đầu lên, ngạc nhiên nhìn thiếu nữ trước mặt, không hiểu ý tứ trong lời nói của cô ả là gì.

Dương Tiểu Lãn mặt lạnh tanh nói: "Cái bệnh này của tao có từ lâu rồi, càng ngày càng đau. Trước đây toàn là cha tao châm cứu cho tao đỡ đau, nhưng lần này ông ấy bận đi tìm đồ nên tính sai ngày. Tao dạy cho mày, coi như là phương án dự phòng – Mày có học không, không học thì thôi." Tuy mặt cô ả vẫn lạnh như tiền, nhưng giọng điệu đã dễ nghe hơn cái kiểu ra lệnh hách dịch ngày thường rất nhiều. Trong lòng tôi rộn lên niềm vui sướng, không biết là vì thái độ của cô nàng xinh đẹp này thay đổi, hay vì sắp học được một nghề phòng thân, vội vàng gật đầu đồng ý.

Thấy tôi đồng ý, không biết có phải ảo giác không nhưng tôi cảm thấy Dương Tiểu Lãn thở phào nhẹ nhõm. Sau đó, hai chúng tôi ngồi xếp bằng bên mép giường, cô ả bắt đầu giảng giải cho tôi về môn châm cứu.

Châm cứu là dùng kim châm vào các huyệt đạo trên cơ thể bệnh nhân theo một góc độ nhất định, kết hợp các thủ pháp vê kim, ấn kim để kích thích, từ đó đạt được mục đích chữa bệnh. Đây là tinh hoa y học cổ truyền do tổ tiên để lại, có hệ thống lý luận chặt chẽ và nghiêm ngặt. Nơi châm kim gọi là huyệt vị, cơ thể người có 409 huyệt vị, trong đó có 36 tử huyệt. Những thứ này cần phải ghi nhớ nằm lòng, cực kỳ quan trọng, phương pháp châm khác nhau sẽ mang lại hiệu quả khác nhau. Ngoài ra, dù là tu hành đạo gia, hay võ thuật, thiền tu, dưỡng khí, ngưng tụ tín ngưỡng đều liên quan mật thiết đến huyệt vị, nắm vững rồi thì giúp ích rất nhiều cho việc tu hành.

Dương Tiểu Lãn không dạy tôi quá nhiều, chỉ giảng giải một số thủ pháp và cách kích thích huyệt đạo liên quan. Nhưng cô ả vẫn còn chút e ngại, không chịu cởi áo để tôi thực hành xác định vị trí huyệt đạo trên người, bèn ném cho tôi một cuốn sách tên là Đạo Gia Huyệt Vị Khái Học Tu, bảo tôi tự nghiên cứu.