Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Bộ xương gà chẳng còn tí thịt nào, nhưng tôi gặm nhấm rất tỉ mỉ. Vừa ăn, tôi vừa liếc nhìn Dương Tiểu Lãn đang ngủ say, thầm thề một ngày nào đó sẽ báo thù.
Ăn xong, nghỉ ngơi chẳng được bao lâu, chúng tôi lại tiếp tục lên đường, đi về phía Bắc. Đến rạng sáng, lão già áo gai tìm một khu rừng rậm rạp, giấu lũ cương thi đi, rồi mắc hai cái võng lưới nằm nghỉ. Tôi không có võng, đành dựa lưng vào gốc cây ngủ, bị côn trùng và kiến cắn tỉnh dậy không biết bao nhiêu lần.
Cứ thế ngày ngủ đêm đi, tốc độ không nhanh lắm. Chúng tôi đi ròng rã hai tuần, chủ yếu tránh những nơi đông người, chuyên đi đường núi.
Cuối cùng một hôm, tôi nghe lão già nói với Dương Tiểu Lãn đã đến nơi gọi là "Thần Nông Giá", không đi nữa. Lão già có một sào huyệt trong vùng núi này gọi là Động Quan Âm, nằm lưng chừng vách núi dựng đứng, vô cùng kín đáo, phải leo dây mây mới lên được, dễ thủ khó công. Suốt dọc đường, Dương Tiểu Lãn nghĩ đủ trò hành hạ tôi, lúc thì trêu chọc, lúc thì phạt thể xác. Tôi thường xuyên bị cô ta đánh cho sưng vù mặt mũi, nếu không có lão già can ngăn thì chắc tôi bị cô ta chơi chết rồi.
Lão già bảo vệ tôi, một nửa là nể mặt Lý Đạo Tử, nửa còn lại chắc là do tôi nhanh nhẹn, được việc.
Lão già hiếm muộn mới có mụn con gái nên cưng chiều hết mực. Trước đây lão vừa làm cha vừa làm mẹ, bận tối mắt tối mũi. Giờ có tôi đi theo, ngoan ngoãn phục tùng, cơm nước giặt giũ dọn dẹp đâu ra đấy, giải phóng sức lao động cho lão rất nhiều, nên lão nhìn tôi cũng thuận mắt hơn.
Nhưng lão càng thuận mắt thì Dương Tiểu Lãn càng ghét tôi. Sự trái ngược như nam châm cùng cực đẩy nhau này khiến tôi ức chế muốn phát điên.
Sào huyệt Động Quan Âm của lão già trong núi Thần Nông Giá khá rộng rãi, tiện nghi sinh hoạt đầy đủ, nói chung là tốt hơn hang đá trên núi Ngũ Cô Nương nhiều. Chỉ tiếc là những người ở đây lại thực sự tà ác, khiến tôi chẳng thấy vui vẻ chút nào.
Dù sao đi nữa, tôi lại bắt đầu một cuộc sống tạp dịch bi thảm.
Đêm đầu tiên đến Động Quan Âm, lão già hì hục một lúc lâu để kéo hết lũ cương thi lên hang động lưng chừng núi. Việc này chủ yếu do con cương thi khổng lồ hình người vượn kia làm. Con quái vật cao như tinh tinh khổng lồ đó được tôi và lão già kéo lên trước, sau đó nó dễ dàng kéo tuốt hai mươi mốt cái xác còn lại lên. Động Quan Âm chia làm hai khu vực lớn. Một bên là sảnh rộng chứa cương thi, nằm sâu bên trong, âm u lạnh lẽo, có tiếng nước nhỏ tong tong. Bên còn lại gồm mấy hang nhỏ thông nhau dùng để ở. Tôi được phân cho một cái hang bé tí tẹo, chưa kịp nghỉ ngơi đã bị gọi dậy đi quét dầu cho lũ cương thi.
Quét thi dầu, hay nói toẹt ra là mỡ người.
Cương thi thực thụ thường được hình thành do tích tụ âm khí, oán khí của đất trời qua năm tháng dài đằng đẵng, cộng thêm chấp niệm quá lớn. Còn lũ cương thi của lão già này đa phần là nhân tạo, nên mỗi ngày cần phải quét một lớp mỡ người chứa đầy oán lực lên. Việc này không những giúp xác không bị thối rữa mà còn tăng cường độ cứng cho cương thi. Đây là một việc làm cực kỳ kinh tởm, chẳng ai muốn làm, và tôi bị ép phải nhận. Ngoài việc đó ra, tôi còn phải lo liệu cơm nước, giặt giũ cho Dương Tiểu Lãn.
Nói ra thì nhục, hồi đó đến cả quần lót của Dương Tiểu Lãn cũng là do tay tôi giặt.
Đây là một chuyện bi ai. Lão già thường xuyên ra ngoài, còn tôi biết thừa dù có là Dương Tiểu Lãn thì tôi cũng không thoát khỏi bàn tay của cô ta, nên đành ngậm đắng nuốt cay.
Dương Tiểu Lãn đối với tôi không đánh thì mắng. Nhưng một hôm, cô ta đột nhiên tìm tôi với vẻ mặt đau đớn tột cùng.
...
Sau hơn hai tuần hành quân và nửa tháng sống trong hang núi, tôi đã hoàn toàn chấp nhận thực tế phũ phàng rằng Dương Tiểu Lãn chính là một con "nữ thần kinh" chính hiệu. Cô ả làm việc chẳng theo lẽ thường nào cả, lúc nào cũng hằm hằm nhìn tôi như nhìn kẻ thù giai cấp.
Thế nhưng khi cô ả mặt mày nhễ nhại mồ hôi, cau mày nhăn trán tìm đến tôi, tôi vẫn không khỏi giật mình thon thót.
Phản ứng đầu tiên của tôi là cô ả lại định giở trò gì hành hạ mình đây. Nhưng nhìn thấy cô ả ôm bụng, mặt mày nhăn nhó như sắp chết đến nơi, tôi mới vỡ lẽ, thì ra là bị bệnh, mà còn là bệnh nặng.
Năm ấy tôi mười ba tuổi, bắt đầu vỡ giọng, "thằng nhỏ" trong quần cũng bắt đầu ngóc đầu dậy. Theo lẽ thường thì trẻ con miền núi như tôi mù tịt về kiến thức sinh lý, nhưng nhờ có ông bố là thầy thuốc chân đất, mưa dầm thấm lâu, tôi cũng học lóm được chút ít. Thấy cô ả mặt cắt không còn giọt máu, buồn nôn, nôn mửa, toàn thân ớn lạnh, đau đến mức suýt ngất, tôi biết ngay là đang bị đau bụng kinh.