Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Hả?"
Tôi ngồi phịch xuống đất, toàn thân lạnh toát. Nhớ lại những năm tháng Béo Nhé bầu bạn bên mình, nước mắt tôi cứ thế tuôn rơi không kìm lại được.
...
Nhìn bộ dạng đau đớn tột cùng của tôi, Dương Tiểu Lãn đang gặm cái đùi gà nóng hổi bỗng phì cười, sặc một cái, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng.
Cô ta vừa lau nước mắt vừa cười nói: "Mày tên là Nhị Đản à, Trần Nhị Đản? Khá lắm, bố mày đặt tên khéo thật đấy, vừa 'bổn đản' (đần độn) vừa 'ngốc đản' (ngốc nghếch), đúng là người như tên..." Cô ta cười ngặt nghẽo, còn tôi trong lòng càng thêm bi phẫn. Con ranh con này tâm địa độc ác, coi mạng sống như cỏ rác. Một ngày nào đó, ông đây nhất định sẽ giết chết mày, dẫm lên người mày một vạn cái cho bõ ghét.
Dương Tiểu Lãn cười chán chê, cúi đầu xuống nhìn thấy vẻ mặt tức giận đến cực điểm của tôi, lúc này mới buông một câu nhẹ tênh: "Yên tâm đi, lừa mày đấy. Con khỉ gầy nhom ấy thì có gì mà chơi, bị cha tao ném đi đâu rồi thôi."
Thấy cô ta nói giọng bình thản, không có vẻ gì là đang đùa cợt, lại thấy lão già áo gai vẫn điềm nhiên vớt thịt trong nồi ăn, không có ý kiến gì, tôi mới thở phào nhẹ nhõm. Tôi nở nụ cười nịnh nọt, bới con gà nướng đất sét trong đống lửa ra, đập vỡ lớp đất nung bên ngoài, bóc lá sen, để lộ ra thịt gà thơm phức. Tôi rắc chút muối lên, cười bảo: "Chị nếm thử cái này đi, thơm lắm!"
Dương Tiểu Lãn trố mắt nhìn, hít hà mùi thơm nức mũi, không kìm được xé ngay một cái đùi gà, chẳng thèm sợ bỏng, cắn một miếng to nhai ngấu nghiến. Ăn xong, cô ta thở dài thỏa mãn: "A, ngon tuyệt..."
Khi ăn, vẻ mặt cô ta lộ ra nét ngây thơ của một đứa trẻ con, trông thật mê người, khiến tôi ngẩn người ra ngắm. Lại nghĩ đến chuyện Béo Nhé chưa chết, lòng tôi nhẹ nhõm đi nhiều. Thấy hai cha con lão già áo gai ăn uống ngon lành, tôi liếm môi thèm thuồng, bụng réo lên òng ọc.
Cả ngày hôm nay tôi mới ăn được tí thịt hộp ban trưa nhưng lại nôn sạch sành sanh, đến nửa đêm thế này thì đói đến mờ cả mắt.
Tuổi ăn tuổi lớn, đói bụng là cái cực hình. Thấy người ta ăn uống ngon lành, tôi nghĩ bụng mình vất vả nãy giờ, các người chỉ biết ăn một mình mà chẳng thèm mời tôi một tiếng. Nhưng nghĩ đi cũng phải nghĩ lại, họ không mời chẳng lẽ tôi nhịn? Hoàng đế còn không sai lính đói, họ không thể để tôi chết đói được. Nghĩ vậy, tôi đưa tay định lấy phần xương gà còn sót lại. Nhưng ngón tay tôi chưa kịp chạm vào miếng xương thì một bàn chân bất ngờ xuất hiện, đạp thẳng vào ngực tôi. Tôi mất đà, lăn lông lốc ra phía sau.
Khi tôi lồm cồm bò dậy thì thấy Dương Tiểu Lãn đã đứng sừng sững trước mặt, chân dẫm lên tay tôi, chửi xối xả: "Bà đây còn chưa ăn xong, mày thò tay vào làm gì? Còn biết phép tắc không hả? Mày muốn chết đúng không?"
Con ranh này nổi cơn tam bành lên thật vô lý và hung dữ. Nhìn khuôn mặt kiều diễm của cô ta, tôi bỗng nhớ lại những ngày tháng trên đỉnh núi Ngũ Cô Nương. Hồi đó tuy lão đạo sĩ áo xanh hay mặt lạnh nhưng ẩn sau đó là sự quan tâm thầm lặng. Tôi còn có cáo nhỏ và Béo Nhé bầu bạn, quan trọng nhất là có Lão Quỷ vừa là thầy vừa là bạn, dạy tôi đạo lý làm người và bao nhiêu kiến thức. Còn ở đây... Haizz, cùng là người tu hành mà sao tư cách con người lại khác nhau một trời một vực thế này?
Bài học nhãn tiền, tôi không dám phản kháng, chỉ lí nhí xin lỗi. Lúc này khuôn mặt Dương Tiểu Lãn mới giãn ra, cô ta đá nhẹ vào mặt tôi, đắc ý nói: "Hôm qua lúc dùng bùa chú mày oai phong lắm cơ mà? Tưởng là trang nam tử hán đầu đội trời chân đạp đất, hóa ra chỉ là thằng hèn."
Sỉ nhục tôi xong, cô ta sờ cái túi bùa đeo trên cổ và thanh tiểu bảo kiếm bên hông, quay lại tiếp tục húp canh. Tôi lồm cồm bò dậy, xoa xoa bàn tay bị dẫm đau điếng, không dám nhìn con điên kia nữa, chỉ thầm nhủ trong lòng: Quân tử trả thù mười năm chưa muộn, những tủi nhục hôm nay cô gây ra cho Nhị Đản tôi, ngày sau tôi sẽ trả lại gấp bội.
Tinh thần AQ quả là hiệu nghiệm, tôi từ chỗ uất ức tột cùng lại dần lấy lại cân bằng.
Ừ, đường còn dài mà.
Dương Tiểu Lãn ăn uống hùng hục nhưng thực ra sức ăn chẳng được bao nhiêu. Ăn xong, cô ta vứt bát đũa sang một bên, vươn vai rồi nằm vật ra ngủ như con mèo lười. Lão già áo gai nhìn con gái đầy yêu thương, rồi quay sang tôi bảo: "Nhị Đản, mày cũng ăn đi. Ăn xong dọn dẹp sạch sẽ, chúng ta còn phải lên đường – trời sáng mới được ngủ, biết chưa?"
So với Dương Tiểu Lãn, lão già áo gai đối xử với tôi còn khách sáo chán. Nếu không chứng kiến thủ đoạn tàn độc của lão trước đó, có khi tôi còn tưởng lão hiền từ lắm. Nhưng tôi biết, nuôi dạy được đứa con gái ngang ngược như Dương Tiểu Lãn thì lão bố cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì. Tôi gật đầu vâng dạ, rồi rón rén đến múc canh.