Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nói xong, lão già đưa cho tôi một đôi quang gánh, bình thản nói: "Thằng ranh, số mày đỏ đấy. Vốn dĩ ta không định mang mày theo, nhưng mày nói thật, hợp khẩu vị của ta. Nên cái mạng này của mày tạm thời gửi ở chỗ ta, ngoan ngoãn thì sống, bố láo thì có trời mới cứu được mày, hiểu chưa?" Tôi đỡ lấy đòn gánh, hai đầu là hai thùng gỗ kín mít nặng trịch, bên trong có chất lỏng sóng sánh. Nặng kinh khủng, nhưng tôi vẫn cố tỏ ra bình thường, mặt dày lân la hỏi Dương Tiểu Lãn: "Chị Lãn ơi, trong này đựng cái gì mà nặng thế?"
Dương Tiểu Lãn liếc nhìn tôi cười như không cười, đôi mắt sáng lên trong đêm tối, lạnh lùng đáp: "Trong đó à, là mỡ người đã nấu xong đấy. Sở dĩ nặng là vì có bao nhiêu oan hồn đang quậy phá bên trong."
Câu trả lời của cô ả làm tôi suýt ngã sấp mặt, cả người bủn rủn, cảm giác từng luồng khí lạnh lẽo từ đòn gánh truyền sang người, lạnh toát sống lưng.
Lên đường thôi. Tôi nghe thấy lão già áo gai huýt sáo một tiếng, rồi hô lớn: "Ê a dô, mở cửa lên đường, đi từ từ thôi, đường ở dưới chân, hành trình trong tim, chú ý vào nhé." Giọng lão ngân nga như hát sơn ca, giai điệu quái dị, kéo dài lê thê. Dứt lời, từ trong bóng tối lù lù bước ra hơn hai mươi bóng đen, trên lưng cõng đủ loại bao lớn bao nhỏ, bước đi cứng ngắc về phía con đường nhỏ bên trái.
Đi cuối cùng là một bóng đen khổng lồ cao hai mét, lông lá lởm chởm đủ màu trắng đen tím, đầu như đầu vượn. Dương Tiểu Lãn nhún chân nhảy phắt lên vai bóng đen đó ngồi vắt vẻo, hô lớn: "To xác, đi thôi."
Trên tay cô ả chẳng biết từ lúc nào xuất hiện một chiếc roi da, quất "vút" một cái trong không trung tạo ra tiếng nổ giòn tan. Bóng đen khổng lồ lầm lũi bước đi.
Lão già áo gai dẫn đầu, Dương Tiểu Lãn cưỡi cương thi khổng lồ chốt hậu. Có vẻ như chẳng ai thèm quản tôi, nhưng tôi biết thừa, chỉ cần tôi hé lộ chút ý định bỏ trốn thôi, e là kết cục cũng sẽ giống như hai thùng mỡ người oan hồn bất tán đang gánh trên vai này.
Sau ba năm sống cùng lão đạo sĩ áo xanh, tôi nghiệm ra một điều: những kẻ có bản lĩnh, thủ đoạn cao cường thì đa phần đều là những kẻ điên khùng, tính khí thất thường, hành xử tùy hứng, chẳng theo lẽ thường nào cả. Muốn sống yên ổn thì phải tỏ ra cực kỳ ngoan ngoãn và vô hại. Người ta thường bảo "giơ tay không đánh kẻ mặt cười", chỉ cần tôi không làm gì quá chướng mắt thì chắc họ cũng chẳng vô cớ ra tay độc ác đâu.
Huống hồ lão già áo gai đã nói, giữ mạng cho tôi cũng là để kết thiện duyên với lão đạo sĩ Lý Đạo Tử.
Biết tin họ không hãm hại cha tôi mà để ông tự đi, tôi nuốt hết tủi nhục và đòn roi vào lòng, vừa cắn răng gánh nặng vừa tìm cách bắt chuyện làm thân với cô gái áo xanh Dương Tiểu Lãn.
Kết quả là cô ả buồn ngủ rũ rượi, chẳng thèm tiếp chuyện tôi, mắng cho tôi một trận té tát rồi im lặng suốt dọc đường.
Đoàn người lầm lũi bước đi. Lão già áo gai chuyên chọn những đường mòn hiểm trở, có chỗ còn chẳng có đường, đi lại vô cùng gian nan. Đường sá thế này đi tay không đã mệt bở hơi tai, huống hồ tôi còn phải gánh nặng trên vai. Có thể tưởng tượng lúc đó tôi thảm hại đến mức nào, nhưng mọi khó khăn đều trở nên nhỏ bé trước nỗi sợ hãi cái chết.
Đêm đen như mực, tầm nhìn hạn chế, nhưng nhìn sao Bắc Đẩu trên trời, tôi đoán chúng tôi đang đi về hướng Tây.
Đến nửa đêm, đám cương thi phía trước có vẻ xáo động. Lão già áo gai ra lệnh dừng lại nghỉ ngơi, giấu hết xác chết vào bụi cỏ, rồi sai tôi đi nhặt củi khô nhóm lửa. Tôi làm mọi việc mà không có ai giám sát, nhưng tôi biết đây là thử thách, nên cẩn trọng từng chút một, không dám có hành động gì khả nghi.
Lão già áo gai rõ ràng là người quen đi rừng, lửa nhanh chóng được nhóm lên. Một cái nồi được bắc lên bếp, nước sôi sùng sục. Lão lôi ra mấy con thú săn được dọc đường: hai con gà rừng lông hoa mơ, một con chuột núi béo múp, và một ít rau dại. Mấy món này tôi thạo lắm, bèn xung phong làm giúp. Lão già vốn lười làm, thấy tôi nhanh nhẹn tháo vát thì giao luôn cho tôi. Để chứng tỏ giá trị bản thân, tôi trổ hết tài nghệ: gà nướng đất sét bọc lá sen, canh gà hầm chuột núi đậm đà, rau dại xanh mướt nổi lềnh bềnh trong nồi. Mùi thơm nức mũi đánh thức cả Dương Tiểu Lãn đang ngủ gà ngủ gật bên cạnh.
Lão già áo gai nhìn tôi với ánh mắt khác hẳn, khuôn mặt xấu xí hiếm hoi nở nụ cười, giơ ngón tay cái lên khen ngợi. Còn Dương Tiểu Lãn vỗ tay reo lên: "Khá lắm, thơm quá đi mất."
Tôi phát hiện ra lúc này cô ả cười lên trông thật xinh đẹp.
Đến lúc này, tôi mới dám hỏi câu hỏi đã kìm nén trong lòng bấy lâu nay: "Bác Dương, bác có thấy con khỉ đi cùng cháu đâu không ạ?" Lão già không nói gì. Dương Tiểu Lãn đang múc thịt trong nồi, thản nhiên tiếp lời: "Chết rồi, một chưởng đập chết tươi, gọn gàng lắm."