Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 47. Những năm tháng đói khổ 47

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Chó cắn thì không sủa, chó sủa thì không cắn. Nhị Đản tôi lăn lộn ở Lăng Long Gia bao năm nay thừa hiểu đạo lý này. Lão già càng bình thản thì đường sống của tôi càng hẹp. Nhớ đến nồi mỡ người và đống xác chết chặt khúc, tâm trạng bi tráng hào hùng của tôi tụt xuống tận đáy vực. Nhưng trên đời này làm gì có thuốc hối hận, tôi chỉ còn cách tỏ ra ngoan ngoãn hợp tác: "Dạ, dạ, ông nói đi, cháu nghe đây ạ."

Lão già áo gai cầm cái túi bùa lục được trong người tôi ra, hỏi: "Thứ này, ngươi lấy ở đâu ra?"

"Một vị đạo sĩ áo xanh tặng cháu ạ. Cháu làm chân sai vặt cho ông ấy ba năm, trước khi đi ông ấy cho cháu để làm kỷ niệm." Tôi vội vàng đáp. Lúc này tôi mới thấy mặt lão già căng thẳng hẳn lên, hỏi tiếp: "Hắn đâu rồi?"

Nói thật? Hay nói dối?

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi như tia lửa điện, tôi buột miệng nói theo bản năng: "Ông ấy đi rồi, chẳng biết đi đâu nữa."

Câu nói này đã cứu mạng tôi. Lão phất tay một cái, tôi rơi bịch xuống đất. Lão ra lệnh: "Mặc quần áo vào rồi đi theo ta." Tôi không quen trần truồng trước mặt người khác, vội vàng mặc quần áo. Cô gái áo xanh lục sốt ruột kéo tay cha mình hỏi: "Cha, sao lại tha cho nó dễ dàng thế?"

Lão già không đáp, đi về phía đống đồ đạc bên cạnh. Cô gái áo xanh hậm hực, bước tới đá tôi ngã lăn ra đất, dẫm chân lên đầu tôi, nghiến răng nói: "Thằng ranh con, coi như mày may mắn. Nhưng mày nhớ kỹ cái tên Dương Tiểu Lãn này, đụng phải bà cô đây, cuộc đời tươi đẹp của mày coi như chấm dứt rồi!"

...

Sống dưới mái hiên nhà người ta thì buộc phải cúi đầu. Đối mặt với lời đe dọa hung hăng này, tôi biết cách hành xử đúng đắn nhất là im lặng, thế là tôi nhắm mắt, không nói một lời.

Dương Tiểu Lãn? Hừ, nghe cái tên đã biết chẳng phải thứ tốt lành gì. Tuy cô em xinh đẹp thật đấy, nhưng trong lòng tôi, cô cũng chẳng khác gì con cương thi lông trắng kia.

Chẳng có gì lạ cả, đàn bà độc ác thì ai mà ưa cho nổi.

Nào ngờ tôi vừa nhắm mắt thì bụng lại ăn thêm mấy cú đá – Con bé này ra chân ác thật, cú nào cũng dồn toàn lực. Tôi cảm thấy ruột gan trong bụng như bị đảo lộn tùng phèo, quặn thắt lại, đau đớn kêu oai oái. Nhưng có lão già áo gai đứng đó, tôi cũng chẳng dám ho he phản kháng. Mà nói đi cũng phải nói lại, dù tôi có vùng lên thì với tình trạng tay trắng thế này, e là cũng không lại được cô ả sư tử Hà Đông này. Thế là tôi chỉ biết lăn lộn trên bãi cỏ để né đòn.

Trận đòn kết thúc khi lão già áo gai lên tiếng quát dừng. Trận đòn này giống như gậy thị uy, khắc sâu vào tâm trí tôi ba chữ: "Dương Tiểu Lãn!"

Từ đó về sau, cứ hễ nghĩ đến ba chữ "sư tử cái" là trong đầu tôi lại tự động hiện lên cái tên của cô gái áo xanh lục này.

Dương Tiểu Lãn đánh tôi hung hãn là thế, nhưng trước mặt cha mình lại nũng nịu vô cùng. Cô ta ôm cánh tay lão già áo gai, vừa lắc vừa làm nũng: "Cha à, sao mình lại phải đi? Với bản lĩnh của cha, giết quách mấy tên dân đen bỏ trốn kia là xong, ai mà biết được chúng ta ở đây?"

Lão già áo gai tay vẫn làm việc, nhưng có thể thấy lão rất cưng chiều con gái, kiên nhẫn giải thích: "Mấy tên dân đen kia chỉ là chuyện nhỏ. Vấn đề là tên họ Mã của Lão Thử Hội đã trốn thoát theo đường suối. Hắn mà đi, tung tích chúng ta sẽ bị lộ. Hơn nữa, trong đám người đến hôm đó, có một kẻ chạy thoát nhưng ta đã nhận ra, đó là người nhà họ Vương ở Phượng Hoàng. Xem ra mục đích của chúng là tìm ngôi mộ của Bạch Liên giáo. Nhà họ Vương dính dáng đến tà giáo, nơi này chắc chắn sẽ trở thành tâm bão, chúng ta nên tránh đi thì hơn."

Dương Tiểu Lãn ngạc nhiên hỏi: "Sợ gì chứ? Cha là Tà Phù Vương lừng lẫy giang hồ, dù là Du Lân của Lão Thử Hội hay nhà họ Vương ở Phượng Hoàng sao bì được với cha? Cùng lắm thì còn có anh con nữa mà?"

Nhắc đến đây, sắc mặt lão già áo gai trở nên nghiêm trọng. Lão dừng tay, liếc nhìn tôi một cái rồi nghiêm giọng nói: "Nói linh tinh cái gì đấy? Ta bảo con rồi, sau này bớt nhắc đến anh con đi, biết chưa? Nó là người có tiền đồ rộng mở, không có kiểu bà con thân thích như chúng ta đâu. Hơn nữa, con không nghe thằng ranh này bảo Lý Đạo Tử xuất hiện quanh đây à? Lý Đạo Tử từ sau khi trở về từ căn cứ thí nghiệm bom nguyên tử thì hành tung bí ẩn, thần long thấy đầu không thấy đuôi. Con muốn chúng ta đâm đầu vào họng súng của lão ta chắc?"

Dương Tiểu Lãn càng không vui, chỉ tay vào tôi: "Hay là chúng ta cho thằng này đi 'trồng sen' (giết chết dìm xuống nước) luôn cho rồi, thần không biết quỷ không hay, chứ tha lôi nó theo vướng víu lắm."

Tôi cảm nhận được ác ý sâu sắc từ Dương Tiểu Lãn, trong lòng thấp thỏm lo âu. Nhưng lão già áo gai không đồng ý, răn dạy con gái: "Dù sao thì nó cũng có chút dây mơ rễ má với Lý Đạo Tử. Làm người phải chừa một đường lui, sau này còn dễ gặp mặt. Đạo lý này con phải nhớ kỹ, sau này sẽ không chịu thiệt đâu..."