Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 53. Những năm tháng đói khổ 53

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Thấy tôi ngoan ngoãn phục tùng, lão già áo gai rất hài lòng. Lão ngắm nghía tôi một lúc, mỉm cười nói: "Ta nghe Tiểu Lãn bảo Lý Đạo Tử từng xem tướng cho ngươi?"

Tôi vốn thắc mắc sao tự nhiên lão lại rảnh rỗi tìm tôi nói chuyện, nghe câu này mới vỡ lẽ. Tôi gật đầu, kể lại rành rọt từng lời phán của lão đạo sĩ áo xanh về số mệnh của mình. Lão già nghe rất chăm chú, chỗ nào không rõ còn hỏi lại. Chẳng hiểu sao tôi cảm giác lão không còn vẻ lạnh lùng ngày thường. Khuôn mặt xấu xí tuy vẫn bất động, nhưng con mắt độc nhất lại lóe lên tia sáng kỳ dị, để lộ sự kích động trong lòng.

Nghe tôi kể xong, lão hít một hơi thật sâu rồi hỏi: "Nếu không phiền thì để ta sờ xương cho ngươi một lát được không?"

Lão đạo sĩ áo xanh sờ được thì lão ta cũng sờ được, tôi làm sao dám từ chối, đành để mặc lão làm gì thì làm. Quy trình và thủ pháp đại khái cũng giống nhau, nhưng lúc đó tôi mười ba tuổi rồi, cơ thể đã có phản ứng sinh lý cơ bản. Bị một lão già sờ soạng khắp người quả thực là một cực hình, nhất là trên người lão còn tỏa ra mùi tử khí nồng nặc, hun tôi muốn tắt thở. Mùi tử khí này khác hẳn mùi dầu mỡ tôi hay quét lên lũ cương thi, không biết diễn tả thế nào, tóm lại là buồn nôn vô cùng.

Thời gian trôi qua thật chậm chạp, cuối cùng màn sờ xương cũng kết thúc. Tôi thấy khuôn mặt lão già co rúm lại vì nụ cười méo mó, cánh mũi phập phồng, con mắt độc nhất ánh lên vẻ hưng phấn tột độ khó kìm nén.

Nhưng dù sao cũng là con cáo già lăn lộn giang hồ cả đời người, lão hít sâu một hơi, thu lại cảm xúc kích động, nhìn chằm chằm vào tôi rồi gằn từng chữ: "Nhị Đản, ban đầu ta chưa thấy gì, nhưng giờ càng nhìn càng thấy thuận mắt. Hai thầy trò ta có duyên, âu cũng là ý trời. Ta muốn nhận con làm đệ tử, truyền lại y bát, con có đồng ý không?"

Tôi nằm mơ cũng không ngờ lão già áo gai lại thốt ra câu này. Tôi đương nhiên rất muốn có sư phụ, nhưng trong thâm tâm, sư phụ của tôi phải là người như lão đạo sĩ áo xanh – đội trời đạp đất, bản lĩnh vô song, hoặc như Lão Quỷ – ân cần dạy dỗ, chu đáo vẹn toàn. Còn lão già áo gai này, tướng mạo xấu xí, bản lĩnh tà ma ngoại đạo, lại còn tâm địa độc ác, chẳng chút tình người, làm đệ tử của lão thì tôi xin kiếu.

Nhưng ý nghĩ đó tôi chỉ dám nuốt vào trong bụng, chứ nói ra thì chắc đầu lìa khỏi cổ ngay tắp lự.

Thế là tôi kiên định gật đầu: "Đệ tử đồng ý." Dứt lời, tôi quỳ xuống dập đầu ba cái thật kêu, trong bụng thầm rủa: "Tiên sư nhà lão, để anh Hai Đản lạy mày thế này, mày tổn thọ là cái chắc."

Tôi chửi thầm trong bụng, nhưng lão già áo gai thì cười tít mắt, xoa đầu tôi khen: "Ngoan lắm, ngoan lắm..."

Xong nghi thức bái sư đơn giản, lão già bảo tôi đứng dậy, rồi từ tốn giảng giải: "Nhị Đản, con có biết tại sao năm xưa Lý Đạo Tử lại phong ấn kinh mạch, không cho con tu đạo không?"

Tôi lắc đầu không biết. Hồi Lão Quỷ dạy tôi vỡ lòng, tôi gần như thuộc làu ba bộ đạo kinh và hai bộ tổng cương, vậy mà chẳng có tí khí cảm nào, đúng là phế vật. Chuyện này chắc chắn là do huyết chú của lão đạo sĩ áo xanh, nhưng tại sao ông ấy làm thế thì tôi chỉ nghĩ là do số mình đen đủi.

Thấy tôi ngơ ngác, lão già cười khẩy, đập bàn đứng dậy phẫn nộ: "Lý Đạo Tử là tên ngụy quân tử! Hắn sợ, sợ con thực sự thức tỉnh rồi gây họa cho nhân gian. Hắn trăm phương ngàn kế khóa chặt khí mạch của con, nhưng người tính không bằng trời tính, con lại gặp được ta. Nhị Đản, ta nói cho con biết, trong cơ thể con có một nhân vật vĩ đại. Đó không phải là con ma như tên ngụy quân tử kia nói, mà là người mang thiên mệnh cứu thế, có thể đảo lộn càn khôn. Con không nên kìm nén nó, mà phải giải phóng bản năng của nó ra. Hôm nay con đã bái ta làm sư phụ, ta nhất định sẽ truyền cho con một thân bản lĩnh. Từ nay trời đất bao la, kẻ nào dám trái ý con, sỉ nhục con, mắng chửi con, con cứ cho hắn biết tay, hiểu chưa?"

"Trên đời này kẻ làm con ngứa mắt nhất chắc là con gái sư phụ đấy." Tôi thầm nghĩ trong bụng, nhưng miệng vẫn ngoan ngoãn đáp: "Toàn bằng sư phụ vun trồng!"

Lão già rất cao hứng, tiếp tục nói: "Nhị Đản, đã nhập môn rồi thì con phải biết thân phận của ta. Ta tên là Dương Nhị Sửu, giang hồ gọi là 'Tà Phù Vương', là sư đệ của Lý Đạo Tử, thuộc tông Mao Sơn phái Thượng Thanh. Chưởng giáo chân nhân hiện tại gặp ta cũng phải gọi một tiếng sư thúc. Nhưng chi phái của ta không hòa thuận với tông môn, ta cũng lười nhận họ hàng, con biết thế là được."

Tôi cung kính vâng dạ. Dương Nhị Sửu nói tiếp: "Bản lĩnh của ta mênh mông như biển, nhưng muốn con nhanh chóng đi vào chính đạo thì chỉ có một cuốn Chủng Ma Kinh Chú Giải là giúp con từ từ hồi phục. Hôm nay ta sẽ giảng giải pháp môn này cho con trước, nhớ nghe cho kỹ."