Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lão già này tính nóng vội thật. Bái sư thì qua loa, chẳng cần thề thốt, chẳng cần bái tổ sư, gật đầu cái rụp là xong. Giờ chưa kịp nghỉ ngơi đã bắt đầu dạy tu hành.
Nhưng lạ lùng thay, cuốn Chủng Ma Kinh Chú Giải này, từ câu chữ, mạch vận hành đến quán tưởng đều toát lên vẻ tà dị, đúng như cái tên của nó. Lúc đó tôi tuy có chút nghi ngờ, nhưng nghĩ bụng nếu học được chút bản lĩnh thì biết đâu thoát được nanh vuốt của hai cha con ác nhân này, đến lúc đó trời cao biển rộng mặc sức vẫy vùng? Thế là tôi dốc lòng học tập. Nói cũng lạ, tôi học đạo kinh với Lão Quỷ thì trầy trật, giảng giải mãi mới hiểu, còn nghe lão già này giảng kinh quyết thì nghe đâu nhớ đấy, cứ như in sâu vào não vậy.
Chẳng biết là do Lão Quỷ dạy dở, hay do tôi có bản năng quen thuộc với loại kinh văn này.
Chỉ một đêm tôi đã nắm được quá nửa. Mấy ngày sau, lão già không ra ngoài nữa mà tận tình chỉ dạy, đốc thúc tôi luyện tập, thậm chí còn tranh làm cả việc quét mỡ cho cương thi. Sự thay đổi đột ngột này nếu là đứa trẻ vô tư thì chắc mừng lắm, nhưng tôi cứ thấy có gì đó sai sai. Cho đến một đêm nọ, ăn cơm xong tôi bỗng thấy buồn ngủ rũ rượi, lăn ra ngủ li bì. Được một lúc, bụng tôi đau quặn lên vì những luồng khí lạnh buốt, tôi giật mình tỉnh giấc. Trong mơ màng, tôi cảm thấy người mình trần như nhộng, và có một cái chổi đang nhẹ nhàng quét qua quét lại trên bụng và hạ bộ tôi.
Tôi không dám mở mắt, nhưng áng chừng độ rộng của cái chổi, tôi rút ra một kết luận khiến tôi sởn gai ốc – Cái chổi này chính là cái chổi tôi vẫn dùng để quét mỡ người lên lũ cương thi hàng ngày!
...
Kết luận này khiến tôi sợ đến hồn xiêu phách lạc. Ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu tôi là: Có phải lão già áo gai định luyện tôi thành một con cương thi để sai khiến hay không?
Nhưng tôi nhanh chóng gạt bỏ suy đoán này. Cương thi, ngoài yếu tố thời gian tu luyện ra, thực chất còn liên quan mật thiết đến bản lĩnh và tu vi lúc còn sống. Lúc sống càng lợi hại thì sau khi chết càng khủng khiếp. Còn loại người bình thường chẳng có gì đặc biệt như tôi, dù có bị luyện thành cương thi thì e cũng chỉ biết nhảy nhót loăng quăng, làm tốt thí cho đủ quân số mà thôi.
Dương Nhị Sửu không chỉ có hơn hai mươi con cương thi, mà còn có con "To Xác" cực kỳ lợi hại, chắc chắn chẳng thèm để mắt đến mấy lạng thịt của tôi. Hơn nữa, nếu lão thực sự muốn luyện tôi thành cương thi thì việc quái gì phải bắt tôi bái sư, rồi truyền thụ công pháp cho tôi làm gì? Trong lòng tôi vừa bình tĩnh lại đôi chút thì chợt nghe tiếng bước chân từ xa vọng lại. Nghe động tĩnh thì chắc là của Dương Tiểu Lãn. Quả nhiên, giọng nói mềm mại như gạo nếp hương của cô ả vang lên bên tai tôi ngay sau đó: "Cha, cha đang làm gì đấy? Nhị Đản sao thế?"
Lão già áo gai dừng tay, cười khanh khách: "Nó à, tối nay ta lén bỏ thêm chút 'gia vị' vào bát canh của nó, giờ mê man rồi."
Dương Tiểu Lãn tò mò hỏi: "Cha, cha định làm gì thế?"
Trước mặt tôi thì lão già còn cố giữ kẽ, nhưng trước mặt con gái rượu thì lão thả lỏng hoàn toàn, đắc ý nói: "Tiểu Lãn, con không biết đâu, trong cơ thể thằng ranh này ẩn chứa một bí mật động trời. Một khi khai thác được và biến nó thành của mình, thì đừng nói là Lý Đạo Tử, ngay cả chưởng môn Mao Sơn Đào Tấn Hồng ta cũng chẳng ngán. Không ngờ ta lặn lội ở núi Ma Lật bao lâu nay để tìm ngôi mộ cổ thời Nam Minh của tên đà chủ Bạch Liên giáo Sở Nam hòng kiếm chút lợi lộc, mà lại bỏ qua cả một núi vàng ngay trước mắt. Tiểu Lãn à, có thằng nhóc này, cha con mình sau này không chừng còn có thể 'hồi xuân', quay lại tông môn, dẫm đạp lên đầu lên cổ lũ già khọm kia cho hả dạ ấy chứ!"
Dương Tiểu Lãn cũng tỏ ra vô cùng phấn khích, dường như đang kéo tay lão già, reo lên: "Cha, cha định thu nhận nó làm đệ tử quan môn, rồi để nó báo thù cho cha sao?"
"Không, không, không..."
Lão già áo gai lắc đầu quầy quậy, giọng điệu trở nên nghiêm trọng: "Tiểu Lãn, ngày tháng của cha không còn nhiều nữa. Nếu mấy năm nay không nhờ luyện Thi Đan để tự dùng thì e là cha đã buông tay đi gặp tổ tiên từ lâu rồi. Vốn tưởng lần này đào được mộ tên đà chủ Bạch Liên giáo Sở Nam thời Nam Minh, lấy được Quỷ Hoàn Đan trong truyền thuyết thì có thể sống thêm vài năm nữa. Ai ngờ núi Ma Lật gió tanh mưa máu, lần trước ta quay lại xem thì thấy người của Cục Tôn giáo đã đến rồi. Có đám chó săn đó ở đấy thì mọi kế hoạch đều đổ bể. Vì thế ta định an tâm ở đây dạy dỗ Nhị Đản, đồng thời vẽ Tụ Hồn Thần Phù lên người nó. Chỉ cần hoàn thành việc này, đợi đến lúc nó khai khiếu, ta sẽ binh giải, đoạt xá nhập vào người nó. Đến lúc đó, ta có thể làm lại cuộc đời..."