Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đã là tắm thuốc thì cần chuẩn bị rất nhiều dược liệu. Rừng Thần Nông Giá rậm rạp, sản vật phong phú, nhiều loại dược liệu có sẵn nhưng phải tốn công tìm kiếm.
Lão già bảo để không làm chậm trễ việc tu hành của tôi, lão sẽ tự mình đi lo liệu việc này, dặn tôi ở yên trong Động Quan Âm, không được lơ là.
Miệng nói là tắm thuốc kích thích tiềm năng, nhưng tôi biết thừa đây chính là bước cuối cùng để lão hoàn thành Tụ Hồn Thần Phù. Một khi thành công, e rằng đó cũng là ngày tàn của tôi.
Trong mấy ngày lão già đi vắng, tôi bắt buộc phải trốn khỏi Thần Nông Giá.
Hoặc sống, hoặc chết, chỉ đơn giản vậy thôi.
...
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chẳng mấy chốc mùa đông lại đến. Tôi nhớ cái buổi sáng lão già áo gai rời đi, trời âm u đến lạ thường, sấm rền vang vọng từ những ngọn núi xa xa, ầm ầm, ầm ầm, khiến lòng người trĩu nặng âu lo.
Thời tiết sấm sét thế này là lúc cương thi sợ nhất. Trước khi đi, lão già còn đặc biệt dặn dò tôi phải trông chừng cẩn thận lũ cương thi sâu trong hang, tuyệt đối không được để xảy ra chuyện gì. Tôi vâng dạ rối rít, nhưng trong lòng thì đang tính kế chuồn êm. Trước đó, tôi đã tìm thấy thứ bột trắng như bột mì mà lão già hay dùng để đánh thuốc mê tôi ở góc bếp. Nén nhịp tim đang đập thình thịch trong lồng ngực, tôi và Dương Tiểu Lãn dõi theo bóng lưng lão già khuất dần trong rừng rậm, rồi theo bản năng liếc nhìn cô ả bên cạnh.
Người ta thường bảo "lửa gần rơm lâu ngày cũng bén", nuôi con chó lâu ngày còn có tình cảm, huống hồ là con người. Nhưng Dương Tiểu Lãn thì tuyệt nhiên không có thứ tình cảm ấy. Thấy tôi liếc nhìn, cô ả trừng mắt hung dữ, xông tới véo tai tôi mắng: "Nhìn cái gì mà nhìn? Tin bà móc mắt mày ra không?"
Tôi không muốn gây chuyện thị phi nên vội vàng xuống nước: "Sư tỷ, em có nhìn gì đâu..."
"Không nhìn gì à? Thế lúc nãy mắt mày không phải đang dán vào ngực bà à?" Dương Tiểu Lãn nghiêm mặt nói: "Mày tưởng bà không biết chắc? Lần nào giặt quần áo cho bà, mày cũng giặt đồ lót lâu nhất. Trong cái đầu đen tối của mày rốt cuộc đang nghĩ cái trò đồi bại gì hả?"
Bị Dương Tiểu Lãn dồn vào chân tường, tôi cứng họng. Con gái mười lăm mười sáu tuổi đầu rồi mà lười chảy thây, đến đồ lót của mình cũng không chịu giặt, cô tưởng tôi muốn giặt lắm chắc?
Trước sự chất vấn của Dương Tiểu Lãn, tôi không buồn đôi co, chỉ bảo mình đi tu hành ngồi thiền rồi quay về phòng.
Hôm đó, Dương Tiểu Lãn mấy lần mò sang phòng tôi, có vẻ muốn nói chuyện gì đó, nhưng tôi đều giả vờ đang tu hành, không thèm để ý. Chắc là nhớ lời dặn của cha nên cô ả cũng không dám quấy rầy quá đáng, đành hậm hực bỏ đi. Đến chiều, tôi bắt đầu nấu cơm. Lão già để lại khá nhiều lương thực, riêng trứng gà đã đầy một giỏ. Tôi làm một đĩa trứng xào to tướng, nhưng chia làm hai lần xào. Phần ít thì để riêng, phần nhiều thì tôi bỏ thêm "gia vị". Lúc bày ra đĩa, tôi khéo léo để phần ít vào một góc.
Dương Tiểu Lãn vừa tham ăn vừa lười làm, chỉ ăn thức ăn chứ không ăn cơm. Đĩa trứng xào tôi chưa kịp gắp mấy miếng đã bị cô ả chén sạch sành sanh. Vừa ăn cô ả vừa cười tít mắt: "Sao trứng xào hôm nay ngon thế nhỉ?"
Tôi cười khẩy trong bụng, nghĩ thầm cứ ăn cho sướng mồm đi, lát nữa tha hồ mà khóc. Quả nhiên ăn tối xong chưa được bao lâu, Dương Tiểu Lãn bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài. Lúc tôi dọn dẹp xong từ bếp đi lên thì thấy cô ả đã gục xuống bàn ngủ say như chết.
Khoảnh khắc đó, tôi run lên vì phấn khích. Cuối cùng thì trời cao biển rộng mặc sức vẫy vùng rồi! Máu nóng dồn hết lên não.
Vài giây sau, tôi trấn tĩnh lại, rón rén bước đến trước mặt Dương Tiểu Lãn, chăm chú nhìn đôi mắt nhắm nghiền của cô ả. Nhãn cầu dưới mi mắt đứng im lìm, hơi thở đều đều, khuôn mặt ửng hồng, ngủ rất say. Tôi biết thuốc đã ngấm, nhưng vẫn hơi lo, khẽ gọi hai tiếng: "Sư tỷ, sư tỷ?" Không có tiếng trả lời, chỉ có tiếng ngáy khe khẽ. Trái tim đang treo lơ lửng của tôi cuối cùng cũng hạ xuống. Nhớ lại những lời cay độc và những trận đòn roi cô ả dành cho mình mấy tháng qua, tôi không kìm được đưa tay ra, véo má cô ả một cái thật đau.
Tôi nhào nặn khuôn mặt cô ả đủ kiểu, lúc thì bóp méo xệch, lúc thì kéo sang hai bên. Cảm giác nam nữ quả nhiên khác biệt, da mặt sư tỷ mịn màng trơn láng, bóp vào cứ như sắp chảy nước ra vậy.
Ban đầu tôi chỉ định trả thù cho bõ ghét, nhưng sờ soạng vài cái, nhìn khuôn mặt kiều diễm, cái miệng nhỏ nhắn đang chu lên đáng yêu và nét ngây thơ giữa hai hàng lông mày của cô ả, người tôi bỗng nóng ran, nuốt nước bọt ừng ực, ngẩn ngơ cả người.
Một lúc sau, tôi cảm thấy mình hơi bất bình thường, vội vàng dừng ngay cái trò thử lửa này lại. Tôi bế Dương Tiểu Lãn lên, đặt cô ả nằm ngay ngắn trên giường trong phòng cô ả, rồi bắt đầu đi tìm thanh tiểu bảo kiếm và túi bùa của mình. Thanh kiếm tìm thấy ngay, nhưng túi bùa thì lục tung cả lên cũng chẳng thấy tăm hơi. Tiếng sấm bên ngoài hang động vẫn ầm ầm không dứt. Tôi ngoái nhìn con đường mòn dẫn vào sâu trong hang, sợ con To Xác thức giấc mò ra nên không dám tìm nữa. Tôi giắt thanh kiếm vào người, quay lại nhìn Dương Tiểu Lãn đang hôn mê trên giường lần cuối, rồi không chần chừ thêm nữa, vội vã rời đi.