Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Động Quan Âm nằm lơ lửng giữa vách núi, lên xuống đều phải bám vào dây mây. Nhưng chuyện này không làm khó được tôi. Mượn chút ánh sáng còn sót lại của buổi hoàng hôn, tôi tụt xuống hơn ba mươi mét rồi tiếp đất an toàn, vươn vai hít thở bầu không khí tự do mà tôi hằng mong ước bấy lâu.
Tất nhiên, đây mới chỉ là bắt đầu. Lúc này tôi đã không còn đường lui, nếu bị lão già áo gai bắt được thì cầm chắc cái chết. Nghĩ đến kết cục khi chọc giận kẻ ác nhân đó, tôi rùng mình ớn lạnh, không dám chậm trễ thêm giây phút nào, cắm đầu chạy về phía Nam theo trí nhớ.
Lão già đi hái thuốc ở hướng Bắc, tôi chạy về hướng Nam – đó là con đường lúc chúng tôi đến đây. Tuy đã qua một thời gian nhưng tôi vẫn lờ mờ nhận ra đường cũ. Tranh thủ lúc trời chưa tối hẳn, tôi cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng, không dám nghỉ ngơi lấy một phút.
Chạy được khoảng hơn một tiếng đồng hồ thì trời tối đen như mực. Thời tiết hôm đó cực xấu, không trăng không sao, bầu trời như bị một tấm màn đen khổng lồ bao phủ. Trước đó tôi đã đến bên một con suối rộng chừng một trượng, nước chảy xiết. Lúc ấy tôi đã mất phương hướng, để tránh bị lạc, tôi quyết định đi dọc theo bãi đá ven suối xuống hạ lưu.
Suy nghĩ của tôi lúc đó rất đơn giản: nơi có nước ắt có người ở, chỉ cần cứ đi mãi thì kiểu gì cũng tìm được lối ra. Hơn nữa đêm tối quá, đi ven suối ít ra còn nhìn thấy chút ánh sáng phản chiếu.
Đêm đông lạnh giá, một thiếu niên lầm lũi bước thấp bước cao dọc bờ suối, nghĩ đến cảnh đó thật đáng thương. Nhưng tôi lúc ấy, ngoài chút sợ hãi vì bị bắt lại, trong lòng tràn ngập niềm vui sướng.
Tôi tự do như cơn gió...
Tôi đi suốt nửa đêm, ngã không biết bao nhiêu lần. Dần dần, sự mệt mỏi bắt đầu xâm chiếm cơ thể, chân tay nặng trịch như đeo đá, hơi thở cũng trở nên khó khăn. Cuối cùng, trong một lần bước hụt, tôi ngã tùm xuống suối. Tuy vội vàng bò lên bờ ngay nhưng nửa người ướt sũng, gió lạnh thổi qua khiến tôi run cầm cập, rét run người. Đến lúc này, tôi mới nhận ra cứ đi thế này thì không ổn, chưa ra khỏi rừng chắc đã chết vì kiệt sức ở đây rồi.
Hiểu ra điều đó, tôi chán nản vô cùng. Tôi cởi sạch quần áo, vắt khô nước rồi mặc lại, tiếp tục lê bước chậm chạp, không còn liều mạng như lúc đầu nữa. Nửa người ướt, gió lạnh thấu xương, tôi nghĩ mình chắc chắn không sống sót nổi qua đêm nay. Nhưng đúng lúc tuyệt vọng nhất, tôi bỗng nhìn thấy phía trước thấp thoáng một ngôi nhà nhỏ.
Thấy ngôi nhà, tôi như được tiêm máu gà, vắt chân lên cổ chạy tới. Đến gần mới thấy quả nhiên là một ngôi nhà tranh, mái lợp cỏ, bên cạnh có cái lán, trước cửa còn có hai luống rau.
Lòng tôi vui sướng như muốn nổ tung, lao đến đập cửa thùm thụp. Đập hai lần, đến lần thứ ba thì bên trong vọng ra tiếng một bà cụ hỏi ai đấy. Tôi đáp cháu là khách qua đường bị lạc, ngã xuống suối, vừa đói vừa rét, xin bà cho vào trú nhờ, xin ngụm nước nóng uống cho ấm bụng.
Nói xong tôi thấp thỏm vô cùng, vì giữa nơi đồng không mông quạnh thế này, nửa đêm nửa hôm có người lạ đập cửa xin tá túc thì đúng là đường đột quá, chưa chắc người ta đã mở cửa. Nhưng đang lúc lo âu thì trong nhà bỗng sáng đèn, có tiếng sột soạt, một lát sau then cửa được rút ra, một bà cụ tay cầm đèn dầu hiện ra trước mặt tôi. Bà cụ khoảng bảy tám mươi tuổi, mặt đầy nếp nhăn, tròng trắng nhiều hơn tròng đen, ăn mặc giống hệt các cụ già ở Lăng Long Gia. Bà nhìn tôi ướt như chuột lột đang run lẩy bẩy, im lặng một lát rồi quay người bảo: "Tội nghiệp đứa bé, vào đi."
Tôi theo bà cụ vào nhà. Nhà chỉ có hai gian, gian ngoài để nông cụ và đồ lặt vặt bừa bộn, gian trong là phòng ngủ, tắt đèn tối om, chẳng thấy gì cả.
Trong nhà dường như còn lạnh hơn cả ngoài trời. Tôi vừa đóng cửa vừa lân la bắt chuyện: "Bà ơi, nhà có mình bà thôi ạ?"
Bà cụ lấy một chiếc áo dài ra, thở hồng hộc bảo tôi: "Đâu có, trong nhà còn đứa cháu ngoan đang ngủ. Bố mẹ nó bị người ta gọi đi đắp đập thủy lợi rồi, mười bữa nửa tháng nữa mới về. Cháu ướt hết cả rồi, bà có cái áo của bố nó đây, cháu thay tạm đi." Tôi đón lấy chiếc áo, là một chiếc áo dài màu trắng. Trong lòng hơi thắc mắc, kiểu áo này hình như là từ thời giải phóng, sao giờ vẫn còn người mặc nhỉ?
Nhưng tôi cũng chẳng nghĩ nhiều, gật đầu cảm ơn rồi nhìn bà cụ. Bà cụ cười bảo thằng bé này hay xấu hổ nhỉ, được rồi, bà vào buồng trong, cháu thay xong thì vào nhé.
Tôi gãi đầu cười ngượng nghịu, bắt đầu cởi quần áo thay đồ. Nhưng vừa cúi xuống, tôi bỗng thấy trên chân trái mình, chẳng biết từ lúc nào, lại dính một tờ tiền giấy (vàng mã).
...
Nhìn thấy tờ tiền giấy dính dưới chân, tôi ngẩn người ra một lúc, chẳng biết mình dẫm phải lúc nào.