Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 69. Những năm tháng đói khổ 69

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lạ lùng thay, dù lửa cháy ngùn ngụt nhưng nhiệt độ trong phòng lại càng trở nên lạnh lẽo. Tôi co ro ôm lấy hai cánh tay, thấy Địa Bao Thiên đã tiến lên phía trước, buông lời nịnh nọt lão già.

Lão già không có tâm trạng tán gẫu, đáp qua loa vài câu, tay kết pháp ấn rồi tiến lên.

Cỗ quan tài đá hắc diệu thạch rất cao, con To Xác tự giác quỳ xuống làm bệ đỡ cho lão già bước lên. Tôi đứng bên cạnh, thấy lão già vừa trèo lên nắp quan tài bỗng sững người lại, một lúc lâu sau mới quay đầu bảo: "Quả nhiên là một lối đi. Đi thôi, chúng ta xuống xem có trò trống gì." Lão già nhảy tót xuống trước. Địa Bao Thiên cũng háo hức trèo lên lưng To Xác rồi nhảy xuống theo. Tôi quay đầu lại thấy Dương Tiểu Lãn đang lườm mình, không dám chần chừ, ngoan ngoãn leo lên lưng To Xác, nhoài người nhìn vào trong quan tài, suýt chút nữa thì giật mình ngã ngửa.

Trong cỗ quan tài khổng lồ này quả nhiên không có xác chết nào, thay vào đó là đám rêu xanh rì mọc đầy, chính giữa có một cái lỗ, bên dưới là cầu thang đi xuống. Lúc tôi nhìn vào thì vừa kịp thấy bóng lưng Địa Bao Thiên khuất dần.

Tôi đang định nhìn kỹ hơn thì mông đau điếng. Quay phắt lại, tôi thấy Dương Tiểu Lãn đang dùng ngón tay chọc vào mông mình.

Con ranh này xinh đẹp như hoa mà tâm địa độc ác, lại chẳng có chút ý tứ nam nữ nào, hoặc giả nó coi tôi không phải đàn ông. Tôi cắn răng nín nhịn, không nói gì, nhảy xuống đám rêu xanh. Chân trượt cái vèo, tôi lăn lông lốc xuống cầu thang giữa quan tài. Không ngờ đám rêu này trơn đến thế, cú ngã làm đầu tôi đập mạnh vào bậc đá, máu tươi tuôn xối xả.

Máu chảy ròng ròng từ trán xuống hốc mắt, tôi vội lấy tay bịt vết thương. Dương Tiểu Lãn nhảy xuống theo, thấy bộ dạng thảm hại của tôi thì tức khí đá cho một cái, mắng: "Mày không cẩn thận được tí à? Hấp tấp vội vàng như đi đầu thai thế hả?"

Tôi không dám cãi, nhớ ra trong ba lô có bột xương cá, vội lấy ra nghiền nát, nhờ Dương Tiểu Lãn rắc lên vết thương giúp.

Dương Tiểu Lãn chê bẩn, ban đầu không chịu, nhưng quan tài tuy to mà chỗ đứng chật hẹp, tôi lại chắn ngay lối đi, sợ mất thời gian nên cô ả đành rắc bột xương cá lên vết thương cho tôi. Vừa rắc vừa cười khúc khích: "Nhị Đản, hi hi, vết thương của mày trông yêu thế, cứ như cái miệng nhỏ của em bé ấy." Trán tôi đau rát, lòng thì lạnh toát, mẹ kiếp, vết thương to thế này liệu có để lại sẹo không nhỉ?

Cũng may Dương Tiểu Lãn vẫn còn chút lòng trắc ẩn. Rắc bột cầm máu xong, cô ả lấy trong túi ra lọ thuốc mỡ xanh lè bôi lên, rồi lấy băng gạc quấn một vòng quanh đầu tôi, vỗ nhẹ vào vết thương cười bảo: "Xong rồi, tí nữa là khỏi."

Nói xong, cô ả chen qua người tôi đi xuống cầu thang. Tôi vốn không muốn đi, nhưng ngước lên thấy con To Xác cũng đang lục đục trèo vào. Tôi biết con quái vật này nhìn thì ngoan như cún nhưng một khi nổi điên lên thì chẳng ai địch nổi, bèn nuốt nước bọt, lẽo đẽo theo sau Dương Tiểu Lãn.

Lối vào trong quan tài tuy nhỏ nhưng đi xuống dưới là cầu thang xoắn ốc, đi thẳng người cũng không khó khăn gì. Tôi sờ tay lên tường, thấy toàn là gạch xây, mọc đầy rêu xanh, cảm giác bên dưới khá ẩm ướt.

Chúng tôi chần chừ ở cửa hang một lúc, không ngờ lão già và Địa Bao Thiên vừa đi trước một đoạn đã mất hút. Ban đầu chúng tôi cứ nghĩ họ ở ngay phía trước, nhưng đi xuống mấy vòng cầu thang vẫn chẳng thấy bóng dáng đâu. Dương Tiểu Lãn bắt đầu sốt ruột, hét lớn: "Cha, cha ơi..."

Không có tiếng trả lời, chỉ có tiếng vọng lại. Cả đường hầm cầu thang vang vọng tiếng gọi thất thanh đầy hoảng loạn của Dương Tiểu Lãn.

Địa Bao Thiên dùng đèn đồng, còn chúng tôi dùng đèn pin. Ánh đèn quét qua cầu thang tối om hun hút, nghe tiếng vọng lại, trong lòng càng thêm sợ hãi. Phía trước tối quá, Dương Tiểu Lãn không dám đi tiếp, quay lại nhìn tôi. Ánh đèn pin vừa quét qua, khuôn mặt cô ả bỗng hiện lên vẻ kinh hoàng tột độ, miệng há hốc, hét lên một tiếng xé lòng: "Á..."

...

Tầm nhìn trong bóng tối vốn dĩ đã hạn hẹp, ánh đèn pin cực mạnh quét qua khiến mắt tôi nhói lên một cái. Vừa nhắm mắt lại thì tiếng hét kinh hoàng của Dương Tiểu Lãn đã vang lên chói tai, vọng lại khắp cầu thang.

Nghe tiếng hét thất thanh, tôi chẳng hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ thấy tim thót lại, sau lưng bỗng nổi lên luồng gió lạnh buốt thốc thẳng vào gáy. Tôi sợ quá ngã ngồi xuống đất, vội mở mắt nhìn lên. Không nhìn thì thôi, vừa nhìn một cái tôi suýt rụng rời chân tay – Hóa ra con đường chúng tôi vừa đi xuống lúc nãy, giờ đây đã biến mất tăm, trống huơ trống hoác. Chẳng còn gì cả, chỉ là một khoảng đen ngòm. Ánh đèn pin chiếu vào, cầu thang đã biến mất, không còn vật thể nào tồn tại.

Tôi bám tường lồm cồm bò dậy, chưa kịp đứng vững thì một luồng gió mạnh ập tới từ phía sau. Theo phản xạ, tôi đưa tay ra đỡ, vớ ngay được một cặp chân dài miên man. Quay lại nhìn thì thấy Dương Tiểu Lãn đang hùng hổ mắng: "Tại mày cả đấy! Lề mề chậm chạp làm cha tao biến mất rồi, giờ đến đường về cũng không còn nữa!"