Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Cô ả định giơ tay đánh tôi, nhưng lần này tôi đã vững vàng né được cái tát đó. Tôi lật tay nắm chặt cổ tay cô ả, trầm giọng nói: "Nếu cô còn muốn sống sót ra khỏi đây thì dẹp cái tính tiểu thư ấy đi, cùng tôi nghĩ cách!"
Dương Tiểu Lãn tu hành mười mấy năm, đương nhiên đạo hạnh cao hơn tôi – kẻ mới nhập môn – rất nhiều. Nhưng thấy tôi không còn yếu đuối như mọi khi, cô ả nhất thời quên cả giãy giụa, cứ ngẩn người ra nhìn tôi.
Tôi hất tay Dương Tiểu Lãn ra, nương theo ánh đèn pin của cô ả bắt đầu đi ngược trở lên. Đi đến tận cùng cầu thang, quả nhiên đường đi đã cụt lủn. Tôi sờ soạng xuống dưới, chẳng thấy gì cả. Nhìn vào khoảng không trước mặt, tối om như hũ nút. Đi lên nữa thì đúng là bước vào khoảng không. Dương Tiểu Lãn hoàn hồn, không đánh mắng tôi nữa mà ngồi xổm xuống cùng tôi quan sát bậc thang bị đứt đoạn. Sờ soạng một hồi, cô ả cạy một mẩu đất vụn trên tường ném xuống dưới.
Mẩu đất rơi xuống, dưới ánh đèn pin, nó nhanh chóng biến mất vào bóng tối, không một tiếng động vọng lại.
Trước mặt tối tăm, sau lưng không lối thoát, nỗi sợ hãi len lỏi vào tâm trí tôi và Dương Tiểu Lãn. Cô ả nhìn quanh quất rồi dè dặt hỏi tôi: "Chúng ta đi xuống bao nhiêu bậc rồi?" Tôi nhớ làm sao được, ngẫm nghĩ một lúc rồi bảo chắc khoảng hơn ba mươi bậc. Dương Tiểu Lãn lại ném thêm mấy viên đá nữa, tất cả đều rơi vào hư không. Cô ả bàn với tôi: "Lúc nãy chúng ta đi xuống, bậc thang vẫn còn đó. Nếu tôi đoán không lầm thì có thể chúng ta đã trúng ảo giác. Những gì chúng ta nhìn thấy đều là giả, trước mắt không có đường nhưng thực ra là có, chỉ cần đi ngược lại là chúng ta sẽ chạm được..."
Dương Tiểu Lãn từ nhỏ đã theo cha Dương Nhị Sửu bôn ba giang hồ, kiến thức rộng rãi, còn tôi chỉ là thằng nhóc nhà quê, biết cái gì đâu. Nên nghe cô ả nói vậy, tôi gật đầu hỏi: "Vậy tiếp theo chúng ta làm thế nào?"
Dương Tiểu Lãn đảo mắt, rồi nhẹ nhàng đẩy tôi một cái, chỉ vào đường về phía trên nói: "Thế này đi, mày đừng quan tâm gì cả, cứ đi ngược lại. Tin tao đi, mày chắc chắn sẽ dẫm lên đất bằng."
Cô ả cố gắng nói giọng bình thản, nhưng tôi vẫn cảm nhận được sự căng thẳng của cô ả. Đầu óc tôi xoay chuyển, biết ngay cô ả định lôi tôi ra làm chuột bạch thí nghiệm. Trong lòng tôi lập tức nảy sinh ác cảm, lùi lại một bước, từ chối: "Không! Rơi xuống đó là chết chắc. Tôi không đi, cô đi mà đi."
Thấy tôi ngày thường ngoan ngoãn phục tùng giờ lại dám chống đối, Dương Tiểu Lãn tức điên người, hét lên một tiếng rồi lao tới định tát tôi hai cái. Tôi tuy đánh không lại Dương Tiểu Lãn nhưng tránh né thì dư sức. Tôi lùi lại hai bước, rút thanh tiểu bảo kiếm ra, gằn từng chữ: "Dương Tiểu Lãn! Chó cùng dứt giậu, con giun xéo lắm cũng quằn. Cô đừng ép tôi, nếu không tôi cũng không biết mình sẽ làm ra chuyện gì đâu..."
Nghe tôi cảnh cáo, Dương Tiểu Lãn càng thêm tức giận. Cô ả giơ tay lên, một chiếc roi da tết bằng gân bò và gân người ngâm trong mỡ xác chết hiện ra. Khuôn mặt xinh đẹp của cô ả nở nụ cười lạnh lẽo: "Trần Nhị Đản, mày to gan thật đấy. Mày tưởng giờ tao không trị được mày chắc?"
Chó cắn chó, một mồm lông. Trong tình cảnh sống chết chưa rõ thế này mà xung đột với Dương Tiểu Lãn không phải là lựa chọn khôn ngoan. Vì thế tôi lắc đầu, bình tĩnh nói: "Mê Hồn Thê, Thăng Thiên Lộ. Đây là một loại pháp trận được nhắc đến trong Chủng Ma Kinh, không phải tôi không biết. Nhưng cho dù phía trước thực sự là bậc thang, với tu vi và ý chí của tôi, e là không chống đỡ nổi sự xâm nhập vào tâm trí, sẽ tưởng mình chết thật. Loại chuyện ngu ngốc này cô không muốn làm, tôi cũng chẳng dại gì mà làm. Chúng ta nên bàn cách tìm sư phụ thì hơn, đó mới là việc chính."
Dương Tiểu Lãn quất roi đánh "đét" một cái, rồi nhìn tôi chằm chằm như nhìn người lạ, một lúc sau mới thốt lên: "Trần Nhị Đản, đây mới là con người thật của mày đúng không?"
Bên cạnh có tiếng ồn ào, tôi nghe không rõ, hỏi lại: "Sao cơ?" Dương Tiểu Lãn hét lớn: "Tí tuổi đầu mà tâm cơ thâm sâu thế. Cái vẻ cần cù chất phác trước kia của mày là lừa chúng tao đúng không? Cha tao bảo mày cái gì cũng biết nhưng cứ giả câm giả điếc, đúng không?"
Roi da là vũ khí dài, còn tiểu bảo kiếm trong tay tôi chỉ đánh cận chiến được thôi. Nhưng thấy khí thế hung hăng của Dương Tiểu Lãn, tôi vẫn không kìm được lùi lại một bước, bình tĩnh đáp: "Tôi không hiểu cô đang nói gì. Dương Tiểu Lãn, tôi chỉ không hài lòng việc cô bắt tôi đi vào chỗ chết thôi."
Thấy tôi chối bay chối biến, Dương Tiểu Lãn giận tím mặt, lại quất roi cái nữa, hét lớn: "Thằng chó chết này, dám lừa gạt tình cảm của bà. Hôm nay bà phải giết mày trước đã..."
Con ranh này đúng là bị thần kinh, tự dưng nổi điên nhe nanh múa vuốt. Tim tôi thắt lại, nghĩ bụng đánh nhau với cô ả ở cái cầu thang này thì một là tôi không đánh lại, hai là lão già áo gai có thể quay lại bất cứ lúc nào, tôi không dám liều mạng. Đang lúc không biết làm thế nào thì đột nhiên cả cầu thang rung chuyển dữ dội. Mấy bậc thang chúng tôi vừa đứng bỗng sụp đổ, rơi xuống vực sâu. Và xu hướng sụp đổ đó đang lan nhanh về phía chúng tôi.