Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 71. Những năm tháng đói khổ 71

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Giữa ranh giới sinh tử, chúng tôi cũng chẳng còn tâm trí đâu mà ân oán tình thù. Đầu óc nóng lên, cả hai quay đầu cắm cổ chạy xuống dưới.

Tôi và Dương Tiểu Lãn cùng chạy, dưới ánh sáng leo lét của đèn pin, sải bước thật dài lao xuống. Phía sau ầm ầm tiếng đổ vỡ, những bậc thang kiên cố liên tục sụp đổ, tốc độ ngày càng nhanh, gần như đuổi sát nút chúng tôi, ép chúng tôi phải dốc toàn bộ sức lực. Chỉ cần lơ là một chút thôi là có thể rơi xuống vực thẳm.

Cái kiểu chạy trốn bán sống bán chết, vắt kiệt tiềm năng thế này người thường chỉ trụ được vài phút. Dù đã bước vào con đường tu hành dưỡng khí thì cũng chẳng duy trì được bao lâu. Chạy được hơn mười phút, tôi bắt đầu đuối sức.

Nhìn con đường phía trước như dài vô tận, tôi cũng lờ mờ nhận ra điều gì đó. Một ngôi mộ cổ, dù có tốn bao nhiêu công sức xây dựng cũng không thể làm cái cầu thang dài mấy dặm thế này được. Khả năng lớn hơn là như Dương Tiểu Lãn nói, chúng tôi đã trúng mê trận, rơi vào ảo giác. Nghĩ đến đây, tôi chẳng còn ý định chạy tiếp nữa. Tôi ngồi phịch xuống đất, xếp bằng, bắt đầu vô thức niệm kinh văn trong Chủng Ma Kinh Chú Giải để an định tâm thần. Những ngày qua, tôi gần như bị ép học thuộc làu bộ kinh này, nên giờ cứ thế mà niệm, không chút do dự.

Lúc đó tôi nghĩ: Đây là giả. Nếu tôi tin là thật thì tôi sẽ chết. Nếu không tin, thì mọi thứ sẽ tan biến hết thôi.

Tốc độ sụp đổ của cầu thang quá nhanh. Tôi vừa ngồi xuống đã cảm thấy cả người rơi tự do. Bóng tối vô tận kéo tuột tinh thần tôi xuống dưới, còn linh hồn thì bay lên cao... Nhưng đúng lúc này, tôi cảm thấy một luồng khí cuồng loạn trào dâng trong cơ thể. Tôi mở bừng mắt, phát hiện mình không hề rơi xuống vực sâu mà đang đứng ở một cửa đường hầm hình vòng cung. Nhìn quanh quất, thấy bên cạnh có một lối ra. Chưa kịp hiểu chuyện gì thì tôi thấy Dương Tiểu Lãn chạy vụt qua người mình, nhưng dường như cô ả không nhìn thấy tôi.

Một vòng, hai vòng, ba vòng...

Tôi ngẩn người nhìn Dương Tiểu Lãn mệt mỏi rã rời cứ chạy vòng quanh. Đang định bước tới đánh thức cô ả dậy thì một bàn tay bất ngờ thò ra từ hư không, lôi tuột tôi sang một bên.

...

Người kia sức mạnh kinh người, tôi hoàn toàn không kịp đề phòng, bị lôi xềnh xệch đi. Theo phản xạ tôi định vùng vẫy chống cự, nhưng nhìn lại thì thấy người kéo tôi lại chính là Địa Bao Thiên đã xuống trước đó. Có điều khiến tôi kinh hãi là lúc này, áo hắn thấm đẫm máu tươi, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.

Tôi không dám phản kháng nữa. Địa Bao Thiên lôi tôi đến một lối ra gần đó, hạ giọng nói: "Nếu mày không muốn con bé đó chết thì đừng có gọi nó dậy, nếu không hậu quả sẽ rất nghiêm trọng..."

Tôi chưa hiểu ý hắn lắm. Thấy Địa Bao Thiên không lôi kéo nữa mà rút từ trong ba lô sau lưng ra một cuộn băng gạc, nhét thẳng vào ngực mình, rồi lại vốc một nắm thuốc viên to bằng ngón tay cái nhét vào mồm nuốt chửng. Thuốc to lại không có nước, hắn nuốt khan đến trợn cả mắt, cổ họng nghẹn ứ.

Đã bao lần tôi mong con ranh đanh đá bắt nạt tôi kia chết quách đi cho rảnh nợ, nhưng đến lúc sinh tử thật sự, tôi lại không đành lòng. Thấy chỉ có mỗi Địa Bao Thiên ở đây, tôi ngạc nhiên hỏi: "Chú Vương, sư phụ cháu đâu rồi?" Tôi vừa thoát khỏi ảo ảnh, đầu óc còn mụ mị chưa định hướng được. Địa Bao Thiên mặt cắt không còn giọt máu, chỉ tay vào trong nói: "Mày vào xem đi thì biết."

Bộ dạng của Địa Bao Thiên khiến tôi thấy lạ, cứ cảm giác có gì đó sai sai, nhưng cũng không nghĩ nhiều, cắm đầu đi về phía lối ra. Đi được vài bước, chân trượt cái vèo, tôi ngã phịch mông xuống đất. Lối đi này hơi dốc xuống, trơn tuột, khiến tôi trượt dài về phía trước.

Tôi nằm ngửa trượt đi mấy mét mới dừng lại. Trước mắt là một căn phòng vuông vức, rộng hơn tầng hai rất nhiều. Cách bài trí cũng na ná bên trên, nhưng có thêm nhiều cờ phướn và đồ đồng đồ sắt kỳ quái. Chính giữa phòng trống không, bốn bức tường đều có một ngọn lửa màu vàng ấm áp đang cháy, chẳng biết mới được thắp lên hay vẫn luôn cháy như vậy. Ở giữa phòng, tôi nhìn thấy hai người. Một là lão già áo gai, người còn lại... lại chính là Địa Bao Thiên!

Đúng vậy, là Địa Bao Thiên – gã đàn ông lùn tịt để ria mép con kiến. Trong tay hắn cầm một cây côn kim loại, ngọn đèn đồng Âm Dương bay lượn quanh người hắn, ngọn lửa bên trong chớp tắt liên hồi như đèn tín hiệu.

Đèn Âm Dương càng chớp tắt dữ dội chứng tỏ âm khí càng nặng.

Địa Bao Thiên thân thủ nhanh nhẹn, nhưng lão già áo gai mới là tâm điểm chú ý. Trước đây tôi chỉ thấy lão giao đấu với hai vị lãnh đạo Lão Thử Hội, mới chỉ là khua chân múa tay, chưa thấy gì đặc sắc. Giờ đây tôi mới được chứng kiến bản lĩnh thực sự của "Tà Phù Vương". Bùa chú từ tay lão bay ra vù vù như bươm bướm, chém vào không khí rồi tự bốc cháy, soi sáng cả căn phòng. Sương đen cuồn cuộn, những luồng khí vô hình nhưng lại khiến người ta cảm nhận rõ ràng đang lượn lờ khắp nơi, tôi thậm chí còn nghe thấy tiếng khóc thét chói tai.