Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Cả không gian chìm trong sự quỷ dị khó tả.
Trận chiến vô cùng kịch tính khiến tôi hoa cả mắt, nín thở theo dõi. Nhưng nếu lão già và Địa Bao Thiên đang ở đây chiến đấu với thứ gì đó, vậy thì kẻ vừa dẫn tôi đến đây là ai?
Tôi quay phắt lại nhìn theo bản năng. Chỉ kịp thấy một khuôn mặt trắng bệch với nụ cười âm sâm quỷ dị lẩn khuất sau góc ngoặt.
Hắn không phải Địa Bao Thiên! Trong chớp mắt, hắn đã biến thành một người khác.
Tôi cúi xuống nhìn cánh tay vừa bị lôi đi, trên tay áo in hằn một dấu tay đen sì quái đản. Tôi kinh hoàng, định lồm cồm bò dậy thì thấy tay mình chống lên một thứ gì đó vừa trơn vừa dính. Đưa lên nhìn, tôi thấy lòng bàn tay dính đầy chất lỏng màu vàng sền sệt. Có kinh nghiệm quét mỡ người, tôi biết ngay đây là nước xác chết chảy ra khi thi thể phân hủy.
Gặp nhiều rồi nên tôi cũng mặc kệ bẩn thỉu hôi thối, vội vàng bò dậy ngước nhìn lên. Tôi thấy trên trần có một cái lỗ nhỏ, chất lỏng đang nhỏ tong tong xuống từ đó. Hóa ra thứ này chảy từ trên xuống.
Tôi vẫn còn bàng hoàng về tên Địa Bao Thiên giả mạo lúc nãy, nhưng bảo tôi một mình quay lại đó thì có cho vàng tôi cũng không dám. Tôi đành hét lớn về phía giữa phòng: "Sư phụ! Sư phụ..."
Lão già áo gai đang sứt đầu mẻ trán đốt bùa trấn áp âm khí, nghe tôi gọi thì liếc mắt nhìn sang, hét lớn: "Nhị Đản, sư tỷ con đâu? Mau bảo nó lại đây, ta cần đồ trong túi bùa của nó!" Túi bùa Dương Tiểu Lãn đeo sát người vốn là của lão đạo sĩ áo xanh để lại cho tôi, sau bị cô ả chiếm đoạt. Lão già mang danh Tà Phù Vương mà đến lúc nguy cấp lại phải nhờ đến bùa chú của người khác, kể cũng châm biếm thật. Nhưng lúc này lão chẳng còn kiêng kỵ gì nữa, gào lên với tôi. Tôi bất lực hét trả: "Sư tỷ trúng ảo giác rồi, con gọi mãi không tỉnh!"
Nghe vậy, lão già đang hăng máu bỗng khựng lại, ngạc nhiên nhìn tôi: "Thế sao mày không việc gì?"
Lão già tuy hung ác tàn độc nhưng lại thương con gái nhất mực. Nghe tin con gái gặp chuyện, lão bắt đầu hoảng. Tôi không dám nói nhiều, chỉ kể vắn tắt tình hình. Trong lòng vẫn thắc mắc hai người họ cứ múa may quay cuồng với không khí, rốt cuộc kẻ địch ở đâu?
Nghe tôi kể xong, lão già liếc nhìn Địa Bao Thiên bên cạnh một cái rồi bắt đầu di chuyển về phía trước. Lão vừa động đậy, mặt Địa Bao Thiên cắt không còn giọt máu, hét lớn: "Tiền bối Dương, ngài đừng đi! Ngài đi rồi tôi biết làm sao?"
Mặc kệ Địa Bao Thiên van xin, lão già không chút động lòng, sải bước lao ra khỏi trung tâm căn phòng, chạy về phía tôi.
Vừa bước ra, không trung bỗng xuất hiện một tấm lưới đen sì, nửa hư nửa thực, chụp xuống người lão già. Mắt thấy lão sắp bị lưới siết chết, lão dậm mạnh chân trái, phun một ngụm máu tươi ra. Tấm lưới như bị lửa đốt, tan thành mây khói. Nhưng cú phá vây này cũng khiến lão chịu không ít phản phệ, sắc mặt đỏ ửng lên bất thường. Địa Bao Thiên phía sau cũng định lao theo, nhưng không ngờ một bức tường vô hình dựng lên chặn đứng hắn lại. Tôi đứng ngoài cuộc không hiểu sự tình hung hiểm, chỉ thấy Địa Bao Thiên mặt mũi kinh hoàng tột độ, rồi như bị ai đó giáng cho một búa tạ vào ngực, cả người bay ngược ra sau.
Tôi còn đang định xem kết cục của Địa Bao Thiên thế nào thì lão già đã lao đến trước mặt tôi như một cơn lốc, hỏi: "Đâu?" Tôi chỉ tay về phía đường hầm, hỏi lại: "Thế chú Vương thì sao?"
"Kệ nó tự lo liệu đi..."
Lão già buông một câu nhẹ tênh rồi lôi tôi chạy ngược trở lại. Tôi không dám hỏi thêm, theo lão quay lại chỗ cũ. Nhưng lạ thay, Dương Tiểu Lãn lúc nãy còn đang chạy vòng quanh giờ đã biến mất tăm. Lão già thót tim, hỏi tôi rốt cuộc chuyện là thế nào. Tôi đành kể lại chuyện gặp kẻ giả mạo Địa Bao Thiên cho lão nghe. Vừa dứt lời, tay lão già đã vung lên cái "vút". Tôi chưa kịp phản ứng thì đã lãnh trọn một cái tát trời giáng vào mặt, mắt tối sầm, cả người bay vèo đi.
Tôi bị cái tát của lão già làm cho choáng váng, đom đóm bay đầy trời, đầu óc như bát cháo, mồm mũi đầy máu. Tiếp đó lão già túm cổ tôi xách lên, gào thét gì đó vào mặt tôi nhưng tai tôi cứ ù đi, chẳng nghe thấy gì cả.
Thấy tôi bị đánh cho ngơ ngẩn, lão già có vẻ hối hận. Lão móc trong ngực ra một viên hạt châu màu đen, ấn lên trán tôi rồi di dần xuống ngực, ấn mạnh một cái. Lúc này tôi mới lờ mờ nghe được tiếng lão: "... Hung thật, không hổ là kẻ tu luyện quỷ đạo mấy trăm năm, nhưng bị ta đánh trúng hung phách nên bắt đầu giở trò quỷ quyệt rồi hả?"
Tôi không hiểu lão già đang nói gì, cố mở đôi mắt lờ đờ nhìn ra xa thì thấy Địa Bao Thiên lúc nãy bị đánh bay giờ đang lầm lũi bước ra từ căn phòng chúng tôi vừa rời khỏi. Tôi vỗ mạnh vào tay lão già để nhắc nhở. Lão già vừa quay người lại, chưa kịp đặt tôi xuống thì đã bị Địa Bao Thiên lao vào đè nghiến xuống đất.