Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 73. Những năm tháng đói khổ 73

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Á!" Địa Bao Thiên gào lên như xé vải, hai tay bóp chặt cổ lão già, nghiến răng ken két: "Con ác quỷ này! Tao giết chết mày! Tao giết chết mày!"

...

Địa Bao Thiên trông như một con ác quỷ, khuôn mặt dữ tợn, điên cuồng tột độ. Tôi chẳng biết hắn phát điên vì bị lão già áo gai bỏ rơi hay vì lý do nào khác, chỉ biết một điều: lão già mà chết thì tôi cũng khó toàn mạng. Nghĩ vậy, tôi lao tới định kéo hắn ra.

Nhưng sức của Địa Bao Thiên ăn đứt tôi. Tôi vừa mới sán lại gần, hắn vung tay một cái, tôi cảm thấy một lực mạnh khủng khiếp ập tới, cả người bay vèo đi. Cảnh vật xung quanh đảo lộn, vút một cái, tôi tưởng mình sắp đâm đầu vào tường chết tươi. Ai ngờ lại đụng phải một vật gì đó mềm mại, chưa kịp hoàn hồn thì đã lăn lông lốc cùng vật đó.

Tôi đoán mình đụng phải người. Sau một hồi lăn lộn, tay trái tôi theo phản xạ chống xuống đất, chẳng ngờ lại chạm ngay vào một khối thịt vừa mềm vừa êm lại vừa săn chắc. Vội nhìn xuống, hóa ra "chướng ngại vật" đỡ cho tôi chính là Dương Tiểu Lãn đang mất tích.

Và bàn tay tôi, thật không may (hay may mắn?) lại đặt ngay trên ngực Dương Tiểu Lãn – Ôi chao, cảm giác cũng không tệ nhỉ?

Năm đó tôi mười ba tuổi, còn Dương Tiểu Lãn lớn hơn tôi vài tuổi. Tuy đã dậy thì nhưng bình thường cô ả ăn mặc kín cổng cao tường nên tôi chẳng để ý, giờ chạm vào mới thấy có sự khác biệt rõ rệt. Lúc đó tôi đã bắt đầu lờ mờ nhận thức về nam nữ, theo bản năng bóp nhẹ một cái. Nhưng tôi cũng hoàn hồn rất nhanh, vội vàng bò dậy. Nhìn xuống thì thấy Dương Tiểu Lãn hai mắt nhắm nghiền, thở dốc, rõ ràng là đã ngất đi. Địa Bao Thiên quỷ dị vô cùng, tôi chắc chắn không đấu lại hắn. Lúc này, lão già áo gai còn sống thì tôi mới có cơ hội sống sót. Thế là tôi lại lao lên lần nữa, hét lớn: "Sư phụ, con tìm thấy sư tỷ rồi!"

Lão già áo gai năm xưa lừng lẫy giang hồ, lẽ ra chẳng ngán gì tên hậu bối tép riu như Địa Bao Thiên. Nhưng từ khi tẩu hỏa nhập ma, lão sống lay lắt nhờ tử khí của cương thi, sức khỏe ngày càng sa sút. Trong chốc lát giằng co với Địa Bao Thiên, lão suýt ngất xỉu. Nhưng nghe tiếng tôi gọi, lão như được tiêm máu gà, ý chí chiến đấu bùng lên, tiếp tục dùng sức bẻ đôi bàn tay sắt đang bóp cổ mình.

Trong cuộc giằng co sinh tử, bất kỳ yếu tố nhỏ nào cũng có thể quyết định thắng bại. Tôi hít sâu một hơi, vận khí xuống mũi chân, tung người bay lên, đá thẳng vào người Địa Bao Thiên.

Trần Nhị Đản tôi khổ luyện đạo kinh ba năm, lại thêm hai năm theo lão già, học không thành tài. Sau đó tu ma, tẩy tủy phạt kinh mới có được khí cảm, thoát thai hoán cốt. Cú đá này mà trượt nữa thì tôi đúng là đồ ngu.

Dồn hết sức bình sinh tung cước, Địa Bao Thiên vẫn vung tay gạt, nhưng tôi đã kịp né được, đá trúng vào mông hắn. Ngày thường toàn bị người ta đá mông, hôm nay được đá lại, tôi chẳng thấy êm ái gì cả mà như đá vào tường đá, mu bàn chân đau điếng. Nhưng nhờ cú đá đó, cán cân trận đấu cuối cùng cũng nghiêng về phía lão già. Lão co hai chân lên ngực, đạp mạnh một cái, Địa Bao Thiên bay vèo lên không trung. Lão già không truy kích mà lăn một vòng trên đất, kéo tôi chạy về phía Dương Tiểu Lãn.

Tôi không hiểu chuyện gì xảy ra, vừa chạy vừa hỏi: "Sư phụ, hắn không lợi hại bằng người, sao mình phải chạy?"

Lão già không quay đầu lại, tay kia thò vào ngực áo, rút ra một lá bùa ném về phía sau, dán chặt tại chỗ, rồi lớn tiếng nói: "Lúc nãy chúng ta lục lọi đồ đạc đã kinh động đến quỷ linh nơi này. Thứ đó quấn lấy chúng ta, bị bùa của ta dọa cho khựng lại, nên nó nghĩ cách khác, nhập vào người tên kia định hốt trọn cả đám. Cho nên kẻ đó không phải là Địa Bao Thiên nữa, mà là một con quỷ già tu luyện lâu năm – Ý thức chủ thể của nó tuy đã tan biến nhưng tu vi vẫn còn, chỉ dựa vào bản năng cũng đủ làm gỏi tất cả chúng ta rồi."

Nghe lão già nói vẻ nghiêm trọng, lòng tôi đắng ngắt. Nếu đã vậy thì chúng tôi còn làm được gì nữa đây?

Vừa nói chuyện, lão già đã đến bên con gái, lục lọi trong ngực cô ả lấy ra túi bùa còn lại năm lá. Lão chọn lá Phá Địa Ngục Phù, kẹp giữa ngón trỏ và ngón giữa tay phải, lẩm nhẩm niệm chú. Đột nhiên sắc mặt lão biến đổi, hét lên: "Trời ơi, Lý Đạo Tử cái đồ chó chết này, hắn dám yểm đạo pháp ấn ký lên bùa!"

Lão vừa dứt lời, Địa Bao Thiên đã cuốn theo luồng âm phong lao tới. Lão già cắn răng, tung cước đá bay gã hung thần ác sát trở lại. Đôi mắt lão đảo nhanh, rồi nhìn sang tôi, hét lớn: "Nhị Đản, lá bùa này, con biết dùng không?"

Tôi theo Lão Quỷ học đạo kinh ba năm, thuộc làu Thái Thượng Tam Động Thần Quyển. Ngày xưa không có tí tu vi nào tôi còn dùng được Lạc Phan Thần Phù, giờ đã bước chân vào ngưỡng cửa tu hành, lá bùa này đương nhiên dùng được. Thấy tôi gật đầu, lão già do dự một chút. Trước khi lao lên sống mái với Địa Bao Thiên, lão cắn răng nhét túi bùa vàng vào ngực tôi, rồi dúi lá Phá Địa Ngục Phù vào tay tôi, gào lên: "Dùng lá bùa này ngay! Không thì chuẩn bị nhặt xác cho cả lũ đi!"