Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 74. Những năm tháng đói khổ 74

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Phượng hoàng sa cơ không bằng gà, lão già nói nghe thật bi tráng. Một ông già bảy tám mươi tuổi phải quay lại đấu tay đôi với gã trai tráng đang bị quỷ nhập, quả thực chẳng hay ho gì.

Tôi cầm túi bùa lão già dúi cho, ngẩn người ra. Không ngờ lão đạo sĩ áo xanh lại cao tay ấn đến thế, yểm bùa khiến cho ngay cả "Tà Phù Vương" Dương Nhị Sửu cũng không dùng được. Và tôi, kẻ luôn bị coi thường, lúc này đây lại là người nắm giữ quyền sinh sát. Trong khoảnh khắc, cảm giác khoái trá dâng trào khiến tôi suýt chút nữa muốn cùng chết chùm với hai cha con nhà này. Nhưng rồi lý trí mách bảo mạng sống là quý giá nhất. Tôi hít sâu một hơi, bước lên một bước, miệng niệm chú: "Mang mang Phong Đô trung, trùng trùng Kim Cương sơn, Linh Bảo vô lượng quang, đỗng chiếu viêm trì phiền..."

Vừa dứt lời chú, tôi cảm nhận được một nguồn sức mạnh khổng lồ từ lá bùa truyền vào cơ thể tôi, chạy một vòng rồi lại hút ngược sức mạnh trong cơ thể tôi vào lá bùa.

Biết vẽ bùa thì quỷ thần kinh sợ, không biết vẽ bùa thì quỷ thần chê cười.

Được chú văn gia trì, lá bùa lập tức biến ảo khôn lường. Địa Bao Thiên đang giằng co với lão già bỗng lộ vẻ giận dữ tột độ, gào lên một tiếng man dại rồi lao thẳng về phía tôi.

Hắn hung hãn vô cùng, nhưng lão già quyết tâm chặn hắn lại. Lão tuy tẩu hỏa nhập ma, tu vi giảm sút, nhưng "thuyền nát còn ba cân đinh", quyết tâm liều mạng cản đường thì Địa Bao Thiên bị quỷ nhập cũng không dễ gì vượt qua. Nhưng đúng lúc tôi sắp tung ra Phá Địa Ngục Phù thì phía sau đột nhiên có bóng người lao tới vồ lấy tôi.

Nếu là ngày thường, chắc tôi bị tóm gọn rồi. Nhưng lá bùa trong tay khiến mọi giác quan của tôi trở nên nhạy bén lạ thường. Tôi khẽ lách người né tránh, miệng quát lên như sấm nổ: "...Định tuệ thanh liên hoa, thượng sinh thần vĩnh an – Cấp cấp như luật lệnh!"

Thần chú dứt, lá bùa bay lơ lửng giữa không trung, khẽ rung lên rồi tan biến vào hư vô. Nhưng ở bên ngoài tầm mắt, trong trường khí mà mắt thường không nhìn thấy được, sóng to gió lớn nổi lên, mây đen vần vũ, chấn động dữ dội ập xuống tất cả mọi người – Ầm!

Tôi cảm thấy toàn thân mềm nhũn, ngã phịch xuống đất. Ngay khoảnh khắc mông chạm đất, tôi nhìn thấy người vừa lao vào tôi từ phía sau lại chính là Dương Tiểu Lãn đang hôn mê – Chuyện quái gì thế này?

Tất nhiên, lúc này Dương Tiểu Lãn loạng choạng rồi lại ngã vật xuống đất, ngất đi lần nữa.

Phá Địa Ngục Chú vừa tung ra, mọi âm hồn quỷ mị trong phòng đều bị quét sạch. Địa Bao Thiên bị quỷ nhập cũng mềm nhũn ngã ra đất. Lão già giằng co với hắn nãy giờ cũng mệt bở hơi tai, mồ hôi đầm đìa. Thấy Địa Bao Thiên ngã xuống, lão cũng ngồi phịch xuống đất, thở hổn hển vài hơi rồi giơ ngón cái lên với tôi, khen ngợi: "Giỏi lắm con trai, làm tốt lắm!"

Lão cười hớn hở, quên béng cái tát trời giáng lúc nãy suýt làm tôi điếc tai. Tôi lồm cồm bò dậy đi đến bên lão. Bỗng thấy Địa Bao Thiên cử động, tôi giật mình chỉ vào hắn hét lên. Lão già phản ứng cực nhanh, lăn một vòng đè nghiến Địa Bao Thiên xuống đất. Nhưng Địa Bao Thiên bị đè dưới đất lại kêu oai oái, nhìn điệu bộ thì không giống bị quỷ nhập nữa. Địa Bao Thiên đã tỉnh lại, nhưng lão già không hề lơi lỏng, rút con dao găm kề vào cổ hắn, chậm rãi nói: "Phá Địa Ngục Chú chỉ gây tổn thương cho lệ quỷ vất vưởng bên ngoài, còn nếu nó ẩn trong cơ thể thì phải ép nó ra mới có hiệu quả..."

Địa Bao Thiên vừa tỉnh lại đã thấy lão già kề dao vào cổ, sợ mất mật, hét lớn: "Ấy, tiền bối Dương, ngài đừng đùa, tôi không sao mà..."

Lão già đâu thèm nghe, lưỡi dao sắc lẹm đã bắt đầu cứa rách da, máu chảy ra. Thấy lão già làm thật, Địa Bao Thiên sợ đái ra quần, gào lên thảm thiết: "Đừng, đừng, Tà Phù Vương, đừng giết tôi! Nhà tôi còn ông bố già gần đất xa trời, dưới còn mấy đứa con thơ, cả nhà trông chờ vào tôi nuôi sống. Thôi được rồi, đồ đạc của ngài tôi không lấy nữa... Á, không, ông không được làm thế, tôi chết thành ma cũng không tha cho ông..."

Tiếng van xin và nguyền rủa tắt ngúm, thay vào đó là tiếng "xì xì" của máu phun ra từ khí quản. Lão già thản nhiên rút dao ra khỏi cổ Địa Bao Thiên, nhìn tôi đang há hốc mồm kinh hãi, trầm giọng giải thích: "Nhổ cỏ không nhổ tận gốc, gió xuân thổi lại mọc. Vì sự an toàn của mọi người, ta không thể mạo hiểm."

Lão vừa dứt lời, Dương Tiểu Lãn đang nằm im bất động trên mặt đất bỗng mở trừng mắt, nhìn lão chằm chằm bằng ánh mắt oán độc tột cùng.

...

Đôi mắt Dương Tiểu Lãn hằn lên tia hung quang, chứa đầy oán hận. Nhìn trạng thái này, tôi đoán cô ả cũng giống Địa Bao Thiên lúc nãy, chắc chắn là đã bị trúng tà.

Mọi việc đều có quá trình, Dương Tiểu Lãn lúc này chưa thể biến thành ác quỷ lợi hại ngay được, mà chỉ dừng lại ở bề ngoài, dùng ánh mắt sắc như dao cau để lườm tôi và lão già áo gai. Lão già vừa giết người xong, sát khí đằng đằng, đủ để trấn áp bao nhiêu vong hồn. Giết Địa Bao Thiên, lão bình thản như đi chợ mua rau, nhưng đối với con gái ruột, lão lại mất đi cái khí thế "thà giết nhầm còn hơn bỏ sót". Sắc mặt lão lạnh tanh, tay bắt đầu lục lọi trong ngực tìm đồ.