Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tâm trạng rối bời của lão vô tình tạo cơ hội cho Dương Tiểu Lãn. Tôi thấy thiếu nữ xinh đẹp đang nằm dưới đất bỗng bật dậy, hét lên một tiếng chói tai rồi lao thẳng về phía tôi.
Lá bùa Phá Địa Ngục lúc nãy tuy nổ êm ru nhưng đã trấn áp và phong ấn luồng quỷ khí hung hăng nhất nơi này. Đối với ma quỷ ở đây, đó là mối đe dọa lớn nhất. Ai biết trong cái túi bùa kia còn lá bùa nào tương tự nữa không? Thấy cô ả lao tới, tôi vội vàng nhét túi bùa vào ngực, lùi lại phía sau. Lão già cũng phản ứng kịp thời, lách qua người tôi, tóm chặt lấy Dương Tiểu Lãn, đè nghiến cô ả xuống đất. Mặc kệ con gái giãy giụa điên cuồng, lão cắn nát ngón tay giữa, vẽ một phù văn quái dị lên trán cô ả.
Phù văn này nhìn như nét vẽ nguệch ngoạc của trẻ con, nhưng lại chứa đựng toàn bộ tinh huyết, tu vi và kinh nghiệm cả đời của lão già. Dương Tiểu Lãn giãy giụa thêm một chút rồi chân tay mềm nhũn, lại ngất lịm đi.
Biết Dương Tiểu Lãn trúng tà, tôi sướng rơn trong bụng, nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ lo lắng tột độ, hét lớn: "Sư phụ, sư tỷ bị làm sao thế ạ?"
Lão già nghiêm mặt đặt Dương Tiểu Lãn nằm ngay ngắn, trầm giọng nói: "Thứ dơ bẩn đó chưa bị diệt trừ tận gốc, ngược lại còn chui vào người Tiểu Lãn hòng chiếm đoạt thân xác. Nhưng con bé theo ta học đạo từ nhỏ, đâu dễ gì khuất phục. Ta tạm thời dùng máu ngón giữa phong ấn nó lại, ra khỏi đây rồi tính tiếp. À, con To Xác đâu, sao không đi cùng các con?"
Nghe lão hỏi, tôi mới kể lại chuyện hai đứa rơi vào cầu thang mê hồn trận. Lão gật đầu khen: "Ra là vậy, con cũng lanh lợi đấy."
Tôi quệt đống nước xác chết dính trên tay xuống đất, nhìn vào trong, hỏi lão già: "Sư phụ, người tìm thấy đồ chưa? Có cần vào tìm nữa không?" Lão già ngẫm nghĩ một lúc, nhìn quanh quất rồi nói: "Đồ thì tìm thấy rồi, nhưng lúc nãy vội quá, thấy trong đó còn nhiều đồ tốt lắm mà chưa kịp lấy. Con trông chừng sư tỷ, ta vào xem lại chút..."
Cám dỗ bên trong có vẻ quá lớn, dù tình hình quỷ dị thế này mà lão vẫn muốn quay lại. Tôi đến bên Dương Tiểu Lãn, nhìn xuống cô gái đang nằm bất động với vệt máu quái đản trên trán. Đứng từ trên cao nhìn xuống, tôi cũng tìm được chút an ủi.
Mặc kệ cô đanh đá, ngang ngược thế nào, đến lúc này cũng phải nhờ đến anh Hai Đản này thôi.
Nhìn một lúc, tôi lại liếc sang cái xác Địa Bao Thiên máu vẫn đang chảy ròng ròng bên cạnh. Lòng tôi dâng lên nỗi bi ai, nghĩ đến một ngày nào đó, nếu tôi không đáp ứng được kỳ vọng của lão già, không chừng cũng sẽ bị giết chết như con gà con vịt thế này, chẳng chút thương tiếc.
Đang chìm trong nỗi sợ hãi mơ hồ thì tôi bỗng thấy phía trên xác Địa Bao Thiên có chất lỏng nhỏ xuống. Tiếp đó, khói đen bốc lên nghi ngút, tỏa ra mùi hôi thối nồng nặc.
Đúng lúc đó, từ bên trong vọng ra tiếng nổ lớn "ầm ầm". Cả không gian rung chuyển dữ dội, tôi cảm giác nền gạch dưới chân rung lên bần bật, đứng không vững ngã ngồi xuống đất. Chưa kịp hoàn hồn sau cơn chấn động thì thấy lão già áo gai người đầy máu me lảo đảo chạy ra, mặt mũi đen nhẻm như vừa chui từ lò than ra. Chưa đến gần, lão đã vẫy tay hét lớn: "Chạy! Cõng sư tỷ con chạy mau!"
Tôi chẳng hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ thấy cả ngôi mộ rung chuyển như động đất, có thể sập bất cứ lúc nào. Sợ quá hóa liều, tôi vội vàng xốc Dương Tiểu Lãn lên lưng, cõng cô ả chạy theo lão già.
Dương Tiểu Lãn cao hơn tôi cả cái đầu, người mảnh khảnh không có mấy thịt, lẽ ra phải nhẹ lắm. Nhưng lúc này chẳng hiểu sao khi cõng lên, tôi lại thấy người cô ả nặng như đeo chì.
Nhưng trong giờ phút sinh tử, tôi cũng chẳng màng đến chuyện đó. Sức mạnh trong cơ thể như bùng nổ, tôi sải bước thật nhanh bám sát lão già.
Cái cầu thang xoắn ốc chúng tôi đi xuống lúc nãy nằm ngay bên trái. Vẫn những bậc thang ấy, hai bên vẫn rêu xanh ẩm ướt, nhưng lần này không dài lê thê như lúc xuống. Chỉ qua hai khúc cua, chúng tôi đã trèo lên đến miệng cỗ quan tài đá hắc diệu thạch ở tầng hai. Lúc này, không gian phía sau đã cực kỳ bất ổn, những tảng đá lớn liên tục rơi xuống bụi bay mù mịt. Cảm giác đá rơi rầm rầm sau lưng chân thực và đáng sợ hơn nhiều so với cái cầu thang mê hồn lúc nãy. Tôi biết lần này là thật, chậm một bước là chôn thây dưới đáy mộ ngay.
Dưới áp lực đó, chúng tôi nhanh chóng lên đến tầng hai. Trèo qua cỗ quan tài, lão già ngạc nhiên nhìn quanh, rồi quay lại nắm chặt cổ tay tôi, gắt: "To Xác đâu?"
Không biết lão già trúng tà gì mà mặt mũi đen sì, máu me bê bết, con mắt độc nhất hung quang lấp loáng. Tôi sợ hãi lùi lại, lắc đầu quầy quậy: "Con không biết, hình như nó không xuống cùng chúng ta."
Vừa dứt lời, phía sau vang lên tiếng nổ "ầm" long trời lở đất. Quay lại nhìn, tôi thấy cỗ quan tài đá hắc diệu thạch rung lên rồi sụt thẳng xuống lòng đất.