Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 9. Những năm tháng đói khổ 9

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Cha tôi xin lỗi con khỉ con một cách nghiêm túc, lạ cái là con vật nhỏ bé kia dường như hiểu tiếng người, nhảy tót xuống đất, nhận lấy nửa củ khoai lang rồi ăn ngấu nghiến.

Thấy con khỉ con ăn vội ăn vàng, nghẹn đến trợn ngược cả mắt, tôi bỗng thấy chạnh lòng – khoai lang là thứ chẳng có tí chất béo nào, ăn vào bụng một lúc, đánh rắm cái là tiêu hết, thỉnh thoảng ăn thì còn được, ăn nhiều người cứ lâng lâng như trên mây. Tôi vốn ghét món này, từ bé đã chẳng ưa, nhưng nhà nghèo biết làm sao được. Không ngờ con khỉ này lại ăn ngon lành đến thế.

Cha tôi đứng dậy, vì phải tranh thủ đi cho kịp đường nên cũng không nán lại lâu, xốc lại cái gùi tre trên vai rồi dẫn mẹ con tôi tiếp tục hướng về phía núi Ngũ Cô Nương.

Nửa củ khoai lang cha tôi cho khá to, con khỉ con đang mải ăn cũng chẳng thèm để ý đến chúng tôi nữa, mặc kệ chúng tôi bỏ đi. Nó không đoái hoài gì làm tôi thấy hơi hụt hẫng, cứ cảm thấy con khỉ con kia thân thiết với mình lắm, như em trai em gái mình vậy. Thế là tôi cứ ngoái đầu lại nhìn mãi, cho đến khi bóng nó khuất hẳn sau bìa rừng. Lòng tôi lo lắng không yên, bèn hỏi mẹ: "Mẹ ơi, con khỉ con mất hết cha mẹ rồi, liệu nó có chết đói không?"

Mẹ tôi cúi xuống nhìn tôi, mím môi suy nghĩ một lúc rồi mới bảo: "Cũng có thể lắm..."

Nghe câu ấy, tôi khựng lại, quay ngoắt người định chạy về. Nhưng cha tôi nhanh tay tóm được, quát lớn: "Thằng ranh con này, cái mạng mày còn chưa lo xong, lo chuyện bao đồng làm gì?"

Cha tôi là thầy thuốc, lại tự nhận là người có học, rất được mọi người kính trọng, ngày thường nói một là một, hai là hai, tôi cũng hơi sợ ông. Tuy trong lòng ấm ức lắm nhưng cũng đành để ông lôi đi, tiếp tục leo lên ngọn núi chính phía trước. Vừa leo tôi vừa nhủ thầm trong bụng: "Khỉ con ơi, mày đợi đấy, đợi anh Nhị Đản chữa bệnh xong về, ngày nào anh cũng trộm khoai lang ở nhà cho mày ăn, cho mày ăn đến mức bội thực chết thì thôi, cái đồ chết đói đầu thai kia."

Tôi đang nghĩ miên man như vậy thì đi chưa được một hai dặm, bỗng cảm giác có thứ gì đó bám theo sau lưng. Ban đầu chỉ mình tôi cảm thấy, sau đó cả cha mẹ tôi cũng nhận ra. Mẹ tôi ít chữ nên mê tín nhất, thì thào: "Này ông, ông có cảm thấy gì không? Hay là có ma núi bám theo nhà mình rồi?"

Cha tôi tuy trong lòng cũng chột dạ, nhưng với tư cách là trụ cột gia đình, ông đành lấy hết can đảm, nắm chặt con dao rựa quát: "Nói bậy, làm gì có ma núi nào, tôi ở cái núi Ma Lật này hơn chục năm nay có thấy bao giờ đâu... Á!"

Câu cuối cùng cha tôi hét toáng lên, bật ra từ tận đáy phổi. Tôi quay lại nhìn thì thấy một cái bóng đen nhỏ xíu đang bám theo sau lưng chúng tôi, bất thình lình nhảy ra làm cha tôi giật mình. Cha tôi là người có học, mắt hơi kém, nhưng tôi thì nhìn rõ mồn một. Cái bóng đen này chẳng phải là con khỉ con bị chúng tôi bỏ lại lúc nãy hay sao? Nhìn thấy nó, tôi mừng rỡ chạy lại, con khỉ con cũng phấn khích kêu chí chóe, nhảy tót lên vai tôi, tiếp tục liếm láp vết thương đang rỉ máu trên cổ tôi.

Ngay khoảnh khắc con khỉ con nhảy lên vai, tôi đã đưa ra một quyết định ảnh hưởng đến cả cuộc đời mình – tôi sẽ nhận nuôi nó.

Tôi cõng con khỉ con trên vai, hớn hở chạy đến trước mặt cha mẹ, thông báo quyết định quan trọng này. Cha tôi lập tức sa sầm mặt mày: "Không được, tao không đồng ý." Đến nước này thì tôi cũng chẳng vừa, cãi lại cha ngay tại trận – trẻ con cãi người lớn thì có chiêu gì đâu? Chẳng qua là gào mồm lên ăn vạ. Thế là tôi òa khóc, khóc lóc om sòm. Ban đầu thì chưa thấy gì, nhưng nhìn khuôn mặt nhăn nheo xấu xí của con khỉ trên vai, càng nhìn càng thấy tủi thân, nước mắt nước mũi cứ thế tuôn ra như mưa.

Mẹ tôi chịu không nổi cảnh này, bèn quay sang khuyên cha: "Nó đã ra nông nỗi này rồi, ông chiều nó một lần thì chết ai à?"

Cha tôi ngoài mặt thì cứng rắn nhưng thực ra rất dễ mềm lòng, nghe mẹ khuyên vài câu là đầu hàng ngay. Ông sầm mặt bảo: "Thôi thôi, đừng khóc nữa, khóc nữa coi chừng dụ sói đến bây giờ. Mày muốn nuôi thì cứ nuôi, nhưng mày phải tự chăm sóc nó, tao mặc kệ đấy." Cha tôi hậm hực, còn tôi thì sướng muốn nổ tung, nhảy cẫng lên reo hò, con khỉ con cũng nhảy xuống đất nhảy nhót cùng tôi. Nhìn con khỉ gầy nhom này, tôi hớn hở bảo mẹ: "Mẹ ơi, từ giờ nó tên là Béo Nhé, con nhất định sẽ nuôi nó béo mầm cho mà xem!"

Mẹ tôi thấy tôi vui vẻ như vậy, khuôn mặt khắc khổ cũng nở nụ cười. Nhưng cha tôi vẫn còn hậm hực, liếc nhìn xuống háng con khỉ một cái, thấy con chim nhỏ xíu, bèn cốc đầu tôi một cái: "Con khỉ này là khỉ đực."

"Con không biết, cứ gọi là Béo Nhé thôi! Béo Nhé, Béo Nhé, Béo Nhé..."