Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Cha tôi cười khổ: "Mấy con khỉ này có phải của nhà mày đâu, mày lo chuyện bao đồng làm gì. Nhỡ chọc giận bọn họ, giữa chốn rừng sâu núi thẳm này, người ta xiên cho một dao thì làm thế nào?"
Tôi im bặt, nhưng trong lòng vẫn thấy có gì đó sai sai. Phía bên kia rừng bắt đầu ồn ào. Tôi thấy lão già gầy gò xách một con gà trống hoa mơ to bự, một dao cắt tiết, vẩy máu ra trước mặt bầy khỉ. Đám khỉ ngày thường hung dữ là thế, lúc này lại bị sát khí dọa cho sợ chết khiếp, không dám nhúc nhích, cứ cúi gằm mặt xuống chịu trận từng con một bị trói gô lại. Chẳng bao lâu sau, đám người này xong việc, lục tục kéo đi.
Cha tôi thấy bọn họ đi xa rồi mới kéo chúng tôi rón rén lại gần xem xét. Kết quả phát hiện đám người này kiệt sỉ vô cùng, không những bắt đi hơn chục con khỉ mà ngay cả xác con gà trống hoa mơ cũng mang đi nốt.
Nhìn bãi máu còn vương vãi trên mặt đất, cha tôi chửi đổng một câu xui xẻo, tiếc rẻ bới móc xung quanh một hồi. Đột nhiên bụi cỏ bên cạnh động đậy, một cái đầu thò ra.
...
Cái đầu nhỏ lông lá xù xì, vàng xen lẫn xám, nhìn xuống dưới thì bắt gặp ngay một đôi mắt đen láy cứ đảo như bi ve, nhìn tôi chằm chằm. Nhìn khuôn mặt khỉ nhăn nheo hồng hào non nớt, tôi mới nhận ra đây lại là một con khỉ con may mắn sống sót, một con cá lọt lưới. Không biết đám người bắt khỉ ban nãy động lòng trắc ẩn hay là không nhìn thấy nó, nên mới để lại mình nó trơ trọi. Lúc này, nhìn thấy bãi đất trống trơn giữa rừng, nó không kìm được mà kêu lên: "Chí chóe, chí chóe..."
Tiếng kêu ngắn ngủi mà dồn dập, nghe như tiếng khóc ai oán. Chẳng hiểu sao, lòng tôi cứ như bị ai nhét đầy cỏ tranh, nghẹn ứ lại.
Bốn mắt nhìn nhau một lúc, tôi chợt nhận ra con khỉ này chính là một trong số những con đã ném đá xuống suối cứu mạng tôi hôm nọ. Nếu đúng là vậy, thì những con khỉ bị đám người kia bắt đi ban nãy, chẳng phải chính là ân nhân cứu mạng của tôi sao? Nghĩ đến đây tôi hối hận vô cùng, ấm ức nhìn cha rồi lại nhìn bản thân mình. Nghĩ bụng đám người kia khỏe như trâu mộng, nhưng nếu tôi chạy về gọi đám thanh niên trai tráng ở Lăng Long Gia và đập Điền Gia vác cuốc xẻng lên, liệu có chặn được bọn họ lại không nhỉ?
Nhưng người làm chủ trong nhà đâu phải tôi, mà là ông bô Trần Tri Lễ. Ông vốn đang mong con gà bị làm thịt kia chưa bị mang đi, vác về nhà lại được một bữa mặn, ai dè chỉ thấy mỗi con khỉ con thì cụt cả hứng.
Khỉ với người trông na ná nhau, dù có đói đến mấy thì người ta cũng chẳng ai ăn thịt khỉ bao giờ. Hơn nữa khỉ ở núi Ma Lật này linh tính lắm, tính khí lại nóng nảy, tốt nhất là tránh xa ra.
Cha tôi chẳng thèm để ý đến con khỉ con, sờ con dao rựa sau lưng định bỏ đi. Thế nhưng chẳng hiểu tại sao, con khỉ con ban nãy còn sợ người chết khiếp, giờ lại nhảy tót lên vai tôi, rồi thè cái lưỡi hồng hào liếm láp mảng vảy cá to tướng trên cổ tôi. Biết con khỉ con này là ân nhân cứu mạng, tôi cũng chẳng sợ nó, ngược lại còn thấy hay hay, đưa tay ra trêu. Nó nhe răng trợn mắt với tôi, tôi lại cười khì khì. Mảng vảy cá trên cổ vốn đang nóng rát như lửa đốt, được nó liếm qua lại thấy mát lạnh, trơn tuột, dễ chịu vô cùng.
Con khỉ con nhảy bổ lên người, tôi thì không sợ nhưng cha tôi lại giật nảy mình. Ông tưởng con khỉ này coi chúng tôi là kẻ thù bắt cóc cha mẹ anh em nó, muốn trả thù, bèn giơ dao rựa lên dọa: "Này, mày đừng có làm bậy nha, dao của tao bén lắm đấy, tao chém cho bây giờ!"
Cha tôi học qua chút Đông y, tin vào "vạn vật hữu linh", nên chỉ nói mồm dọa khỉ thế thôi chứ cũng chẳng dám chém thật – cả đời ông đến con gà cũng chưa dám giết, toàn là mẹ tôi ra tay, ông hiền lành lắm.
Con khỉ con ngồi chồm hỗm trên vai tôi. Tôi từ nhỏ sức khỏe đã yếu, cái bệnh từ trong bụng mẹ mà ra, người gầy gò ốm yếu, nhưng con khỉ này còn gầy hơn, người co rúm lại chẳng to hơn cái đầu tôi là bao. Tôi không nhìn thấy mặt nó, nhưng nghe tiếng thì hình như nó đang nhe răng với cha tôi, miệng lại phát ra tiếng "chí chóe" ngắn ngủi như ban nãy.
Cha tôi căng thẳng quá mức, nhưng mẹ tôi lại nhìn ra con khỉ con này không có ác ý gì với tôi, bèn ngăn cha lại: "Ông này, ông căng thẳng cái gì, không thấy con khỉ con đang thân thiết với thằng Nhị Đản à?"
Tôi cũng hùa theo: "Cha, lần trước con bị con ma da lôi xuống nước, chính con khỉ con này với mấy con khỉ lớn đã đuổi cái thứ quỷ quái đó đi đấy."
Nghe mẹ con tôi nói vào, cha tôi mới yên tâm hạ dao xuống. Ông là người thật thà, biết con khỉ con này là ân nhân cứu mạng con trai mình, bèn lục trong cái gùi tre sau lưng ra nửa củ khoai lang luộc chín, đưa đến trước mặt con khỉ con, ngồi xổm xuống lầm rầm khấn vái: "Mày đừng trách bọn tao không can thiệp chuyện ban nãy nhé, bọn người kia hung dữ lắm, một thằng chấp cả ba người nhà tao cũng được, bọn tao không dây vào nổi, xin lỗi mày nhé."