Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 7. Những năm tháng đói khổ 7

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Đêm hôm đó, cha mẹ tôi bàn bạc cả đêm, lúc thì khóc, lúc thì cãi nhau. Nhưng lúc ấy tôi chỉ thấy mí mắt nặng trĩu, đầu óc quay cuồng, cứ như có ai đang ngồi trên đỉnh đầu mình vậy, mơ mơ màng màng rồi thiếp đi lúc nào không hay.

Sáng sớm hôm sau khi tôi tỉnh dậy, mẹ tôi đã bắt đầu lo liệu mọi thứ. Bà lấy trong hũ sành ở bếp ra cả một rổ trứng gà, hai dải thịt xông khói treo trên xà nhà cũng mang theo, lại xách thêm hai con thỏ chết còn nguyên lông và một túi gạo lớn. Chuẩn bị xong xuôi quà cáp, bà bàn bạc với cha tôi dưới nhà một lúc lâu rồi mới lên lầu gọi tôi dậy rửa mặt. Sau đó mẹ tôi xếp tất cả đồ đạc vào một cái gùi tre đeo lên lưng, còn cha tôi thì dắt theo hai con dao rựa mài sắc lẻm. Dặn dò chị tôi ở nhà trông nhà xong xuôi, cả nhà ba người chúng tôi lợi dụng lúc trời còn mờ sáng, nhắm hướng núi Ngũ Cô Nương mà đi.

Núi Ngũ Cô Nương là đỉnh núi chính của dãy Ma Lật, đúng như tên gọi, nó có năm ngọn núi. Qua khỏi đó đi sâu vào trong nữa là đến rừng già, nghe nói trong đó có rất nhiều thú dữ, lại còn có cả đám người Miêu hoang dã (Sinh Miêu) không chịu nộp lương, đóng thuế cho nhà nước.

Tôi tuy chỉ bị bệnh ngoài da ở cổ, nhưng mấy ngày nay bị hành hạ cũng chẳng còn chút sức lực nào, người yếu nhớt, chẳng còn vẻ nhanh nhẹn như hồi trước hay chạy vào núi chơi. Nhưng tính tôi vốn hiếu thắng, lại bướng bỉnh, lớn tồng ngồng thế này rồi cũng không muốn để cha mẹ phải cõng, nên cứ cắn răng gặm ngô luộc mà cố lết theo.

Cuộc đối thoại đêm qua của cha mẹ tôi đã nghe hết cả, biết bệnh tình của mình có thể do oan hồn dưới suối gây ra, thuốc thường không chữa nổi, chỉ có lão đạo sĩ trên đỉnh núi kia may ra mới chữa được. Nhưng lão đạo sĩ đó cũng chẳng phải người tốt lành gì, muốn tranh con với cha tôi. Tôi là khúc ruột mẹ đẻ ra, là cha tôi bón từng miếng cơm manh áo nuôi lớn, sao có thể đi làm con người khác được?

Chẳng biết từ bao giờ, trong lòng tôi đã nảy sinh ác cảm với lão đạo sĩ chưa từng gặp mặt, cũng chẳng biết có tìm được hay không kia.

Con suối nơi tôi gặp nạn nằm ở phía Nam, còn núi Ngũ Cô Nương lại ở phía Đông. Nhưng muốn đến đó đều phải đi qua rừng Ốc Vặn. Thôn này là nơi gần rừng sâu nhất, qua khỏi đây là phải dấn thân vào chốn rừng thiêng nước độc rồi. Cha tôi tuy từng đến đây hái thuốc nhưng cũng không thạo đường lắm, ngược lại mẹ tôi lớn lên ở vùng núi Ma Lật này nên còn biết định hướng, không để bị lạc.

Trong núi cây cối rậm rạp, vắng bóng người, đường đi cũng chẳng ra đường, toàn là lối mòn do thợ săn và người hái thuốc dẫm lên mà thành, có chỗ còn là đường thú chạy. Chúng tôi đi từ sáng sớm tinh mơ, mãi đến khi mặt trời lên đến đỉnh đầu mới thấp thoáng nhìn thấy ngọn cao nhất của núi Ngũ Cô Nương sừng sững giữa tầng mây. Nói thật thì núi non ở chỗ chúng tôi cũng chẳng cao lắm đâu, nhưng mà nó dày đặc, phóng mắt nhìn ra đâu đâu cũng thấy núi đồi trùng điệp, khiến người ta có cảm giác tuyệt vọng vô cùng.

Không biết đã đi bao lâu, ai nấy đều mệt rã rời. Nếu không có cha tôi dìu, chắc tôi đã ngã gục ngay trên đường núi rồi. Mài dao không lỡ việc đốn củi, mệt thì phải nghỉ, cha tôi tìm một bãi đất trống trong rừng, đỡ gùi hàng xuống giúp mẹ tôi, rồi lấy mấy củ khoai lang luộc và ống tre đựng nước ra chia cho cả nhà.

Khoai lang ngọt lịm nhưng ăn không chắc dạ, ngặt nỗi điều kiện thời đó chỉ có thế, cũng chẳng có gì để phàn nàn. Tuổi ăn tuổi lớn, tôi ngoạm ba miếng hết một củ, nhoáng cái đã xơi tái ba củ, nghẹn ứ ở cổ. Đang định lấy ống tre uống nước thì bỗng nghe thấy tiếng động lạ từ đằng xa. Ban đầu tôi cũng chẳng để ý, nhưng sau lại nghe thấy tiếng chí chóe, rồi tiếng gà gáy loạn xạ, biết là có chuyện, bèn vội vàng bảo cha mẹ.

Cha tôi vốn chẳng muốn dây vào chuyện bao đồng, nhưng không chịu nổi tôi lải nhải mãi, mẹ tôi cũng lo lắng nhỡ có chuyện gì, đi xem thử cho yên tâm, thế là ông mới đồng ý. Nhưng ở chốn rừng thiêng nước độc này, lòng người khó lường, chúng tôi không dám đi đường chính mà len lỏi qua cánh rừng mò mẫm tới gần. Đến nơi nhìn kỹ thì thấy bốn gã đàn ông to béo lực lưỡng đang chen chúc trong rừng, phía trước là một ông lão gầy gò khô đét. Cũng chẳng biết họ dùng thủ đoạn gì mà xung quanh lại vây kín cả một vòng khỉ hoang.

Khỉ ở núi Ma Lật chúng tôi khác khỉ nơi khác. Các cụ bảo giống khỉ này ngày xưa cùng tổ tiên với loài người, có linh tính, tính khí cũng xấu, thường ít khi xuất hiện trước mặt người, hoang dã vô cùng, thế mà chẳng hiểu sao lại tụ tập hết về đây.

Cha tôi không phải dân gốc ở đây, ông là dân chạy nạn từ hồi trước giải phóng, cũng từng va chạm xã hội, nhìn thấy đám người này mang theo lồng tre và xích sắt thì thì thầm với mẹ tôi: "Bọn này là phường bắt khỉ. Đám chạy vạy kiếm cơm thiên hạ này liều mạng lắm, trên người toàn mang theo hàng nóng, cẩn thận một chút, đừng lên tiếng." Mẹ tôi im lặng, nhưng tôi lại thì thào hỏi: "Không lên tiếng thì để mặc bọn họ bắt khỉ đi à?"