Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 6. Những năm tháng đói khổ 6

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tôi nghe mà phiền não, trằn trọc mãi tiếng khóc vẫn còn đó. Thế là tôi mở choàng mắt, đang định chửi thề thì bất ngờ nhìn thấy một đôi mắt chỉ toàn lòng trắng dã, đang trân trân nhìn mình.

Á...

Tôi hét toáng lên, bật dậy khỏi giường, vung nắm đấm túi bụi về phía trước. Khóe mắt liếc thấy bên giường có một cái bóng trắng, tôi càng sợ đến vỡ mật, nghiến răng nghiến lợi lao vào cái bóng trắng đó, vừa đấm vừa đá loạn xạ.

Kết quả đá chưa được mấy cái thì cái bóng trắng đó đã kêu lên: "Em, em, là chị đây mà! Chị là Đại Phụng đây!"

Tôi cúi đầu nhìn, hóa ra cái bóng trắng đó đúng là chị tôi thật. Bệnh ở cổ tôi cần phải đắp nước liên tục, trên tay chị vẫn còn cầm cái khăn ướt, thì ra là chị đang chăm sóc tôi. Nhìn rõ mọi chuyện, cả người tôi mềm nhũn ra. Lúc này cha mẹ tôi lại vội vàng chạy vào phòng, hỏi rõ sự tình xong thì bảo chị tôi về phòng ngủ, để ông bà trông.

Chị tôi hì hục cả nửa đêm, buồn ngủ rũ rượi lại còn bị tôi đánh, nghe thế thì thở phào nhẹ nhõm, chạy sang phòng bên ngủ. Còn cha mẹ tôi thì túc trực trong phòng, dỗ tôi ngủ tiếp.

Cú vừa rồi làm tôi sợ khiếp vía, nhưng có cha mẹ ở bên cạnh cũng yên tâm hơn chút đỉnh. Có điều cái cổ nóng rát, vừa tê vừa ngứa, tôi trằn trọc mãi mới ngủ lại được. Nhưng lần này ngủ chập chờn hơn nhiều, không biết qua bao lâu, tôi nghe thấy mẹ tôi sụt sùi khóc bên cạnh. Tôi tỉnh lại một chút, mơ màng nghe bà nói: "Ông này, thằng Nhị Đản không phải bị bệnh đâu, nó trúng tà rồi."

Cha tôi ở bên cạnh im thin thít, chẳng nói năng gì. Một lúc sau, mẹ tôi lại nói: "Hồi trước lão đạo sĩ điên khùng kia đã bảo mạng thằng Nhị Đản cứng quá, vợ chồng mình nuôi không nổi, chi bằng để lão ấy mang đi. Xem ra lời ấy ứng nghiệm rồi."

Lúc này cha tôi mới cất giọng ồm ồm đáp lại: "Nói láo, nó là con tôi, dựa vào đâu mà để lão ta nuôi?"

Mẹ tôi lại khóc: "Ông nuôi hay lão ấy nuôi thì nó vẫn là con ông kia mà? Chẳng lẽ ông muốn trơ mắt nhìn con mình bị con quỷ kia bắt hồn đi sao? Sao ông lại nhẫn tâm thế hả?"

Cha tôi im lặng một hồi lâu, cuối cùng thở dài thườn thượt: "Haizz, muộn rồi. Hồi nó mới sinh ra mà để lão đạo sĩ điên đó bế đi thì tốt, giờ nói mấy chuyện này thì có ích lợi chó gì?"

...

"Sao lại vô dụng? Sao lại vô dụng được?" Mẹ tôi bắt đầu kích động, giọng cũng cao vút lên: "Mấy hôm trước tôi nghe cha thằng La Đại Điểu nói, gần đây lão ấy đi qua núi Ngũ Cô Nương phía sau rừng Ốc Vặn vẫn còn nhìn thấy lão đạo sĩ già kia. Biết đâu người ta vẫn chưa đi, thậm chí còn dựng đạo quán ở bên đó rồi cũng nên. Chúng ta đi tìm thử xem, biết đâu lại tìm được."

Mẹ tôi tràn trề hy vọng nói, nhưng đổi lại chỉ là sự im lặng của cha. Bầu không khí căng thẳng bao trùm một lúc lâu. Tôi nằm trên giường đợi cũng thấy khó chịu, hé một mắt ra nhìn thì thấy ông cha cả đời chưa từng hút thuốc của mình không biết kiếm đâu ra một cái tẩu, nhồi ít lá thuốc khô vào, đang rít từng hơi một. Rõ ràng là ông chưa hút bao giờ, thuốc lá tự trồng lại hắc, kết quả sặc khói chảy cả nước mắt.

Từ lúc tôi biết nhớ đến giờ, chưa bao giờ thấy cha mẹ to tiếng với nhau. Nhưng lần này mẹ tôi rõ ràng là cuống lắm rồi, bà nắm chặt lấy tay áo cha tôi, nghẹn ngào nói: "Ông cũng thấy rõ rồi đấy, con suối đó từ hồi trước giải phóng đã có mấy đứa trẻ chết đuối. Thằng Nhị Đản nhà mình rõ ràng là bị đám ma da dưới đó ám rồi, uống thuốc cũng chẳng ăn thua gì đâu. Nếu không đi tìm lão đạo sĩ kia, không khéo thằng con mình chẳng sống được mấy ngày nữa đâu. Sao ông lại nhẫn tâm thế hả? Tôi nói cho ông biết, thằng Nhị Đản mà có mệnh hệ gì, tôi cũng không thiết sống nữa..."

Nghe đến đây tôi mới vỡ lẽ, hóa ra hôm qua mẹ tôi cư xử khác thường như vậy là vì nghĩ tôi sắp chết. Nhưng mà, tôi sắp chết thật sao?

Tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện này. Cứ nghĩ đến cảnh mình giống như mấy người chết trong thôn những năm qua, nằm trong cỗ quan tài gỗ mỏng tang, rồi bị chôn xuống đất, không ăn không uống, không cha không mẹ, không chị gái, cũng chẳng có lũ bạn để chơi cùng, thế thì chán chết đi được? Đang lúc tôi suy nghĩ linh tinh thì cha tôi trước lời dọa chết của mẹ cũng đành mở miệng: "Tôi đâu phải muốn con chết, nhưng bà không biết bọn người xuất gia, không cha không mẹ, trong lòng chẳng coi tổ tông trưởng bối ra gì. Nếu để nó đi làm con nuôi người ta, thà tôi chịu cảnh người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, ít ra tôi còn biết tối đến nó nằm ở chỗ nào."

Tâm tư này của cha vừa thốt ra liền bị mẹ tôi mắng cho một trận té tát. Mắng xong bà lại quay sang khuyên giải: "Chắc gì người ta đã như ông nghĩ, mà cho dù có phải thế thật, thì vẫn còn hơn là chết chứ?"