Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 5. Những năm tháng đói khổ 5

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Do tôi gãi suốt đêm qua, nhiều vết thương đã đóng vảy, vết máu cũng khô cứng lại nên rất khó làm sạch. Nước nóng quá hoặc tay cha hơi mạnh một chút là tôi lại đau đến run bắn người. Cha tôi bề ngoài thô lỗ cục mịch thế thôi chứ thương con út lắm, mỗi tiếng kêu đau của tôi như cứa vào tim ông, mày ông nhíu chặt, tay chân càng thêm nhẹ nhàng.

Cha tôi hì hục lau rửa hơn nửa tiếng đồng hồ mới làm sạch được cái cổ của tôi. Nhìn kỹ lại, chỉ thấy bên phải cổ tôi nổi lên một mảng da non đỏ hỏn, trên bề mặt phủ đầy những vảy lớn hình đa giác hoặc hình thoi màu trắng xám hoặc nâu xám. Phần lớn vảy có hình tròn, đầu trước cắm nghiêng vào lớp chân bì, xếp chồng lên nhau như lợp ngói dưới lớp biểu bì, rìa mép còn có mấy hàng gai răng cưa, trông hệt như vảy cá chép vậy.

Hôm qua mới chỉ hơi đỏ đỏ, vậy mà chỉ sau một đêm nửa cái cổ tôi đã mọc đầy vảy cá. Rất nhiều vảy bị tôi gãi tróc ra trong vô thức, vết thương đã rửa sạch lại rỉ ra chất dịch trong vắt, bốc lên mùi tanh tưởi buồn nôn. Cha tôi ngửi thấy mà lợm cả giọng, nhưng dù sao cũng là con đẻ, ông không thể bỏ mặc được. Ông dặn chị tôi liên tục dùng khăn thấm nước đắp lên cổ cho tôi, còn mình thì chạy về phòng lật tìm cuốn cẩm nang thầy thuốc chân đất.

Hôm đó cha tôi còn chưa kịp ăn miếng cơm nào lót dạ, bàn bạc với mẹ tôi trong nhà chính một hồi lâu rồi vội vã xuống núi, chạy lên xã mua thuốc.

Cả ngày hôm ấy tôi đứng ngồi không yên, cảm giác cổ nóng rát như lửa đốt, cứ muốn đưa tay lên gãi. Nhưng chị tôi ngồi canh bên cạnh, chị chấp hành nghiêm chỉnh mệnh lệnh của cha trước khi đi, tuyệt đối không cho tôi dùng đôi tay bẩn thỉu kia gãi vào vết thương. Thấy tôi bứt rứt khó chịu, chị lại dùng khăn ướt lau nhẹ cho tôi. Thời ấy ở quê làm gì có khăn bông mềm mại, khăn mặt dệt bằng vải thô cứng quèo, cọ vào người làm tôi đau đến mức kêu oai oái. Mẹ tôi đứng bên cạnh nhìn mà ứa nước mắt, than rằng thằng bé này nghiệp chướng, sinh ra đã chẳng được yên thân.

Trước đây tôi từng nghe người trong thôn kháo nhau rằng hồi tôi mới sinh đã xảy ra một chuyện, suýt chút nữa thì không sống nổi. Nhưng chuyện này trong nhà tôi là điều cấm kỵ, tuyệt đối không được nhắc tới. Lúc ấy tôi đau đầu chóng mặt, cũng chẳng còn tâm trí đâu mà hóng hớt mấy chuyện đó, nhưng được cái tôi cũng giỏi chịu đau, không để thằng Long Căn Tử sang chơi nhìn thấy mà chê cười.

Đến trưa, mẹ tôi hiếm hoi làm một bát trứng hấp. Trứng được hấp trong niêu đất, múc ra bát sứ trắng phau, núng na núng nính, vàng ươm bóng mỡ, nhìn thôi đã rỏ dãi.

Cuộc sống trong núi kham khổ, từ lúc tôi biết nhớ đến giờ chưa bao giờ được ăn cơm trắng. Ngô và khoai tây thường xuyên là món chính trong nồi. Có lúc đứt bữa, còn phải lên núi đào rễ tranh, nấu thành một thứ gọi là "bánh rễ tranh" để ăn. Nhà tuy có nuôi gà nhưng trứng gà toàn phải mang xuống núi đổi lấy muối, cuộc sống túng thiếu vô cùng. Vậy mà bát trứng hấp này dùng đến ba quả trứng, đối với cái nhà lâu lắm chưa biết mùi mỡ màng như nhà tôi thì quả là quá xa xỉ. Chị tôi nhìn mà cứ liếm môi, nuốt nước miếng ừng ực.

Tôi lúc ấy tuy còn nhỏ nhưng rất thương chị, xúc một thìa to tướng nuốt chửng, ngon đến mức muốn nuốt cả lưỡi. Thấy chị ở bên cạnh nhìn hau háu, tôi bèn đẩy bát sang cho chị ăn một miếng.

Chị tôi tuy thèm nhưng lúc ấy đã hiểu chuyện rồi, bèn liếc nhìn mẹ một cái. Ai ngờ mẹ tôi bình thường đối xử rất công bằng, lúc này lại sa sầm mặt mày, mắng chị tôi: "Ăn ăn ăn, mày ăn cái gì mà ăn, em mày cũng có được mấy miếng đâu..."

Mẹ tôi vốn là người phụ nữ hiền lành, lúc này lại tỏ ra vô cùng nghiêm khắc, mặt căng ra lạnh tanh. Chị tôi không chịu nổi sự tủi thân này, mắt đỏ hoe, vùng vằng chạy biến ra ngoài.

Lúc đó tôi đã cảm thấy không khí có gì đó sai sai, nhưng trẻ con không chịu nổi cơn đói, mẹ tôi dỗ dành vài câu, tôi bèn trộn bát trứng hấp với cơm ngô ăn sạch bách. Cơn buồn ngủ lại ập đến, tôi mơ màng ngủ đến khi mặt trời xuống núi thì cha tôi mới về. Từ Lăng Long Gia ở núi Ma Lật lên đến xã đi bộ chưa đến ba tiếng, sở dĩ cha tôi về muộn thế là vì trạm y tế xã không có loại thuốc ông cần. Theo lời cha tôi, bệnh này của tôi gọi là bệnh vảy cá, cần dùng thuốc tây, axit retinoic và cái gì mà vitamin D ấy. Mấy năm nay thời thế loạn lạc, thuốc men khó mua, ông phải chạy vạy cầu cạnh khắp nơi mới kiếm được một ít mang về.

Cha tôi nói có vẻ chắc chắn lắm, nhưng nét mặt căng thẳng của mẹ tôi vẫn không giãn ra chút nào. Bà giục tôi ăn chút cơm rồi cho tôi uống thuốc.

Uống thuốc xong, tôi cảm thấy dễ chịu hơn một chút, mảng vảy cá trên cổ cũng bớt ngứa, rồi lại mê man chìm vào giấc ngủ. Nhưng ngủ chưa được bao lâu, tôi cảm thấy bên tai có người thổi hơi vào, lành lạnh, cứ như có ai nhét đá lạnh vào cổ tôi vậy. Thoang thoáng tôi còn nghe thấy tiếng trẻ con khóc, là kiểu khóc của đứa trẻ lên hai lên ba, cứ ư ử, ư ử, ư ử...