Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Núi Ma Lật nằm gần thế giới bên ngoài, trong núi tuy có khỉ nhưng không nhiều. Thấy mấy con khỉ mặt đỏ ấy tôi cũng thấy lạ, ngẩn người ra một lúc.
Nhưng đến khi thấy La Đại Điểu leo lên bờ, gào thét về phía tôi, tôi mới nhận ra tai mình bị nước vào, chẳng nghe rõ cái gì, chỉ thấy nó khua tay múa chân điên cuồng. Tôi lắc mạnh đầu cho nước văng ra, lúc này mới nghe được nửa câu sau của nó: "...Mau lên đây, trong nước có ma!"
Mặt La Đại Điểu méo xệch, hệt như gặp quỷ, tôi còn đang định cười nó thì bất thình lình, chân đứng dưới nước bị thứ gì đó giật mạnh, cả người tôi "ùm" một cái, bị lôi tuột xuống nước.
Tôi cảm giác cổ chân bị thứ gì đó như móc sắt cặp chặt, rồi lôi xềnh xệch về phía hạ lưu. Tôi mấy lần ngoi lên hụp xuống, sức lực cứ thế cạn dần theo mỗi lần giãy giụa.
Đó là ký ức mà cả đời này tôi không bao giờ quên được, cả thế giới chỉ còn là dòng nước đen ngòm, mục đích duy nhất của việc tôi vùng vẫy điên cuồng chỉ là để hớp thêm được một ngụm không khí.
Không biết đã vật lộn bao lâu, tôi cảm thấy cái móc sắt ở cổ chân đột nhiên buông lỏng. Theo bản năng, tôi quẫy đạp về phía bờ, rồi được mấy đôi tay ấm áp lôi tuột lên bờ.
Lúc đó tôi uống no bụng nước, đầu óc mụ mị, ký ức mơ hồ. Đến khi tỉnh lại, bên tai vang lên tiếng khóc lóc thảm thiết của Long Căn Tử, nghe cứ như đưa đám.
Thời đó trẻ con đâu biết hô hấp nhân tạo là cái quái gì. Tôi tỉnh lại thì thấy buồn nôn dữ dội, nôn thốc nôn tháo hai bận, ruột gan xoắn tít lại. Hỏi ra mới biết sau khi La Đại Điểu và Long Căn Tử kéo tôi vào rừng, Đại Điểu chạy về làng gọi người lớn. Sở dĩ tôi thoát chết là nhờ mấy con khỉ hoang trong rừng đột nhiên lao ra giúp đỡ, đánh đuổi con ma dưới nước đi.
Tôi hỏi con ma đó trông thế nào, Long Căn Tử sợ mất mật, lắp bắp bảo nó giống con lươn, lại có rất nhiều lông, nhìn kỹ thì lại giống một đứa trẻ con...
"Mấy con khỉ hoang đâu rồi?" Tôi hỏi tiếp. Nó bảo chạy rồi, sau khi lôi bọn tôi lên bờ thì chúng nó chạy tót vào rừng sâu.
Chẳng bao lâu sau La Đại Điểu quay lại, dẫn theo cả đám người lớn. Có cha nó, cha tôi, mấy người có uy tín trong thôn và cả thợ săn thôn bên, đông nghịt người. Chuyến đi này chủ yếu là do tôi xúi giục, cha tôi vốn đã chuẩn bị sẵn roi mây, nhưng nhìn thấy bộ dạng mặt cắt không còn giọt máu của tôi thì mủi lòng, không nói gì thêm, chỉ hằm hằm mặt mũi chửi đổng xuống dòng nước vài câu. Ngược lại, La Đại Điểu về nhà bị cha nó treo lên xà nhà, dùng thắt lưng da bò quất cho gần nửa đêm.
Ở trong núi, trẻ con không được tự ý nghịch súng, đó là phạm vào đại kỵ.
Tính ra vụ này là tôi hại La Đại Điểu, nên lúc nó bị cha nhốt trong nhà củi bỏ đói, tôi còn mò vào chuồng gà nhà mình trộm mấy quả trứng, đem sang cho nó mấy bận.
Cứ tưởng chuyện đến đây là xong, dù sao cũng chỉ là ba thằng nhãi ranh, chuyện dưới suối rốt cuộc có ma da hay không thì chẳng ai dám chắc. Ngờ đâu đến ngày thứ ba thì cổ tôi bắt đầu ngứa, ban đầu cứ tưởng muỗi đốt, ai dè càng gãi càng ngứa, gãi suốt một đêm. Sáng ngày thứ tư ngủ dậy, mới phát hiện nửa cái cổ đầm đìa máu tươi, trên tay dính đầy những vảy cá lẫn trong máu.
...
Trẻ con ham ngủ, cả đêm cứ xoay qua xoay lại gãi sồn sột mà chẳng hề hay biết gì. Đến sáng hôm sau tỉnh dậy, nhìn thấy cả cái gối đẫm máu, tôi sợ quá khóc thét lên.
Cha tôi trước tôi còn sinh được một mụn con gái, đặt tên là Đại Phụng, là chị tôi, hơn tôi ba tuổi. Lúc ấy hai chị em còn ngủ chung một giường, nghe tiếng tôi khóc, chị cũng choàng tỉnh. Nhìn thấy cái cổ tôi be bét máu thịt lẫn lộn, chị cũng sợ chết khiếp, gào lên thảm thiết: "Em con sắp chết rồi! Em con sắp chết rồi! Cha ơi mau vào xem này!"
Chị gào mấy tiếng liền, cha tôi từ sân dưới nhà sàn chạy huỳnh huỵch lên lầu. Xông vào phòng vừa nhìn thấy nửa cái cổ tôi đầy máu, cái vỏ gối nhồi rơm cũng lấm tấm bọt máu, ông sợ bay cả hồn vía, vỗ vỗ vào mặt tôi hỏi: "Có khó chịu không con?"
Tôi gật đầu, mếu máo bảo khó chịu lắm, cổ ngứa điên lên được, ngứa đến mức chỉ muốn đưa tay lên gãi cho đã đời.
Tôi giơ tay phải lên cho cha xem, trên tay cũng dính đầy những mảng máu khô, trong kẽ móng tay dài ra chỉ sau một đêm kẹt đầy thịt vụn, trông kinh khủng vô cùng. Cha tôi là thầy thuốc chân đất trong vùng, ngoài đợt đi tập huấn trên huyện ra thì tổ tiên cũng truyền lại cho ít ngón nghề Đông y. Thấy đồng tử tôi chưa giãn, tuy người hơi yếu nhưng tinh thần vẫn còn tỉnh táo, ông mới thở phào nhẹ nhõm, sai chị tôi xuống bếp bưng chậu nước nóng lên.
Chị tôi ngoan ngoãn, loáng cái đã bưng chậu gỗ đựng nước nóng và khăn vải lên. Cha tôi bế tôi sang mép giường bên kia, rửa sạch hai tay rồi cẩn thận lau rửa vết máu trên cổ tôi.