Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nói ra thì buồn cười, ba thằng nhãi ranh trộm khẩu súng săn của cha La Đại Điểu định đi săn, kết quả súng vừa nổ một cái là cả lũ đái ra quần. Cực chẳng đã, đành chạy ra bờ suối nhỏ bên cạnh, lột sạch quần áo vứt lên tảng đá rồi nhảy tùm xuống nước. Trời tháng sáu nóng như đổ lửa, chui lủi trong rừng cả buổi làm đứa nào đứa nấy mồ hôi nhễ nhại, cũng chẳng màng gì nữa, cứ thế "ùm, ùm" nhảy xuống suối. Con suối này không rộng nên nước chảy hơi xiết, nhưng độ sâu chưa quá nửa mét, chẳng thể làm khó được đám trẻ trâu quanh năm suốt tháng ngâm mình trong vũng nước như chúng tôi.
Vì chuyện cướp cò ban nãy, La Đại Điểu lao vào đánh nhau với tôi một trận, xuống nước lại té nước chiến nhau thêm hai hiệp nữa, xong xuôi lại thân thiết như anh em ruột thịt. Nó quàng vai bá cổ tôi, bảo: "Nhị Đản, tiên sư nhà mày, có phải mày chấm con cáo nhỏ kia, muốn bắt về làm vợ không hả?"
Người già trong núi bụng chứa cả rổ chuyện xưa, trong đó cũng không thiếu truyền thuyết về Trụ Vương và Đát Kỷ nương nương. La Đại Điểu lúc nãy ngắm bắn cũng nhìn thấy mặt con cáo con, cũng cảm thấy nó giống người, hệt như một bé gái, giờ nghĩ lại vẫn còn thấy sợ. Tôi mặc kệ nó cợt nhả, bảo: "Tao làm thế là tốt cho mày đấy. Đánh con nhỏ, dẫn dụ con già, loài cáo này thù dai nhất hạng. Nếu để hồ ly già biết mày giết con cháu nhà nó, đến lúc đấy nhà mày đừng hòng nuôi được gà, cũng đừng hòng được yên ổn."
Long Căn Tử cười hề hề bên cạnh, nó ít nói, con người thật thà lại nhát gan, tắm qua loa một lúc rồi lên bờ, mang cái quần ướt sũng nước đái đi giặt. Tôi lười, lại ham chơi, bèn nhờ nó giặt hộ, còn mình thì lặn ngụp thêm một lát.
Thời đó quần chúng tôi mặc toàn là vải thô nhà tự dệt, đáy quần vá chằng vá đụp, lại còn thấm đẫm bãi nước đái nóng hổi ban nãy, Long Căn Tử đương nhiên không chịu. Tôi kiểm lại gia sản trên người, thấy chẳng có gì để trao đổi, bèn mặc kệ, bảo cứ vứt đấy, tôi lặn hai vòng rồi lát nữa tự giặt. La Đại Điểu cũng nổi máu ham chơi, bảo: "Được, hai thằng mình thi 'đánh mật tử', xem ai lặn được lâu hơn."
Cái gọi là "đánh mật tử", thực ra là úp mặt xuống nước xem ai nín thở lâu hơn. Tôi vốn là quán quân lặn ngụp của Lăng Long Gia, đời nào lại sợ nó thách đấu, bèn lớn tiếng: "Chơi thì chơi, ai sợ ai!"
La Đại Điểu bảo Long Căn Tử trông chừng quần áo, đồ đạc và khẩu súng săn, sau đó cùng tôi đếm ngược ba hai một, rồi cùng hụp xuống nước.
Hai đứa cùng lặn, tôi thấy thằng chả xuống chậm hơn tôi một nhịp, biết là giở trò ăn gian nhưng cũng mặc kệ, chút thời gian cỏn con ấy tôi chấp. Khi tôi chìm xuống đáy suối, nước chảy xuôi dòng đẩy người trôi đi, bên dưới là một cái đầm nước sâu. Sợ bị trôi xuống dưới thì thằng La Đại Điểu giở quẻ, tôi bèn khoanh hai chân lại như Bồ Tát trong miếu, Quan Âm tọa đài sen, rồi dùng tay bám chặt lấy một tảng đá lớn dưới suối để cố định thân mình.
Ai từng nín thở dưới nước đều biết, việc này chia làm ba giai đoạn. Giai đoạn đầu khi mới xuống nước, trong lồng ngực còn một luồng khí, kiểu gì cũng trụ được hơn mười giây. Sau đó hết hơi thì bắt đầu phải nín, ngực căng tức rất khó chịu. Nhịn, nhịn, nhịn mãi, qua được cái ngưỡng đó thì cơ thể sẽ thấy dễ chịu trở lại một lúc khá lâu.
Công phu nín thở dưới nước của tôi chưa từng thua ai nên tôi cực kỳ tự tin, đến giai đoạn hai vẫn còn khá thoải mái, thi thoảng còn mở mắt ra nhìn La Đại Điểu, thấy má nó phồng lên, có vẻ khó chịu lắm.
Thấy nó khó chịu, lòng tôi lại thấy an ủi đôi chút, tự cổ vũ bản thân phải kiên trì, kiên trì thêm chút nữa, qua được cái ngưỡng này là thắng chắc.
Tôi đếm thầm trong bụng. Hồi đó tôi đã học lớp một, đếm từ một đến một trăm ngon ơ, cứ túc tắc đếm, chỉ chờ lúc giành chiến thắng. Ai ngờ vui quá hóa buồn, tảng đá lớn tôi ôm nãy giờ cuối cùng cũng không chịu nổi sức nặng của tôi mà bềnh lên, trôi tuột xuống phía dưới.
Biến cố bất ngờ khiến tôi hơi hoảng, tay quờ quạng xuống dưới đáy muốn tìm vật gì đó bám vào. Không ngờ tảng đá vừa trôi đi, bên dưới dường như có thứ gì đó trồi lên. Lòng bàn tay tôi chạm phải một thứ trơn tuồn tuột, nhầy nhụa, như là bùn loãng, lại như con cá lớn đang quẫy. Còn chưa kịp phản ứng, tôi đã cảm thấy thứ đó trườn lên cổ mình, cái đuôi quất một phát, cổ đau nhói, nửa người lạnh toát như rơi vào hầm băng. Tôi vung tay gạt mạnh một cái, cảm giác thứ đó không còn nữa, trong lòng nhẹ nhõm đôi chút, định bụng tiếp tục ngồi thiền, ai dè nhìn về phía trước đã thấy La Đại Điểu đứng dậy rồi.
Thằng chả ngoi lên rồi, nghĩa là tôi thắng, danh hiệu "Vua lặn ngụp số một Lăng Long Gia" của Trần Nhị Đản này vẫn được bảo toàn. Thế nên tôi cũng chẳng cố thêm làm gì, đứng phắt dậy khỏi mặt nước. Kết quả không những không được lũ bạn tung hô, mà còn thấy La Đại Điểu như phát điên bò lồm cồm lên bờ. Trên bãi cỏ ven bờ, tôi thấy mấy con khỉ hoang đang nhảy nhót, vừa nhe răng trợn mắt vừa ném đá về phía tôi.