Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tôi sinh ra đã mang một kiếp nạn, chuyện đó chỉ có cha mẹ tôi biết. Nhưng kiếp nạn gặp phải năm tám tuổi thì tôi nhớ rõ mồn một.
Tục ngữ có câu "trẻ lên bảy lên tám, chó cũng phát rầu", thời điểm đó lại đúng lúc gặp phải phong trào cải cách. Tuy nói vùng núi sâu ảnh hưởng không lớn lắm, nhưng trường học cũng đóng cửa. Lúc ấy tôi mới học lớp hai, vốn dĩ cũng chẳng có chí tiến thủ gì, rảnh rỗi là hùa theo mấy thằng bạn nối khố chạy rông khắp núi đồi.
Hồi nãy có nhắc đến một thằng bạn thuở nhỏ tên là La Đại Điểu, cha nó là thợ săn. Hồi đó chưa có lệnh thu hồi súng, nhà nó có một khẩu súng săn nhồi mạt sắt, là đồ để lại từ trước giải phóng. Nhét đầy thuốc súng và mạt sắt vào, bóp cò một phát, tiếng nổ vang trời, con gì cũng hạ được tuốt.
Thời ấy, cha của La Đại Điểu có biệt danh là "Chó Săn Núi", đầu quấn khăn, lưng thắt đai, vai vác súng, quả thực là thần tượng trong lòng tất cả bọn trẻ con chúng tôi. Tôi thèm rỏ dãi, mè nheo La Đại Điểu mấy bận, cuối cùng nó cũng tìm được cơ hội trộm khẩu súng của cha, dẫn theo tôi và Long Căn Tử cùng mò vào núi.
Núi Ma Lật nằm ở vùng giáp ranh ba tỉnh Tương - Kiềm - Xuyên (Hồ Nam - Quý Châu - Tứ Xuyên), gần châu tự trị của người Thổ Gia và người Miêu ở Tương Tây, thuộc phạm vi Thập Vạn Đại Sơn. Khắp nơi là rừng già thăm thẳm, thời đó nhiều nơi còn chưa được khai phá, vắng bóng người nhưng đầy rẫy thú hoang, thậm chí có cả mãnh thú, nói chung là cực kỳ nguy hiểm. Nhưng đã ở cái tuổi "chó cũng chê" thì chúng tôi đâu biết sợ là gì. Ba thằng ngốc nghếch vác một khẩu súng, hai con dao rựa, cứ thế hứng chí đi lung tung.
Chúng tôi ra khỏi Lăng Long Gia, đi qua đập Điền Gia, vượt qua rừng Ốc Vặn, thế là chui tọt vào rừng sâu. Trẻ con hiếu động, vừa vào núi là chạy nhảy không biết mệt. Lúc ấy đang là mùa hè, trong núi có bao nhiêu là quả dại: mơ rừng, đào dại rồi cả quả mâm xôi, thứ nào cũng ngon. Nhưng cái tôi quan tâm hơn cả là khẩu súng trên lưng thằng La Đại Điểu, hai mắt cứ dán chặt vào cái ống sắt đen sì ấy.
"Đại Điểu, cho tao bắn một phát đi?" Tôi và Long Căn Tử cứ lèo nhèo mãi, nhưng La Đại Điểu nhất quyết không chịu. Cha nó là thợ săn, nó cũng biết cách nhồi thuốc nổ súng, nhưng mà tiếc của, bảo là một phát súng phải đổi được một miếng thịt, nếu không thì lỗ vốn, chắc chắn không thể đưa cho bọn tôi nghịch chơi được.
Chẳng biết đi bao lâu, chúng tôi đến một khúc cua sườn núi, bên cạnh có một con suối nhỏ. Long Căn Tử chỉ tay vào bụi cỏ phía trước, kêu lên: "Ê, Đại Điểu, Đại Điểu, đằng kia có cái gì kìa, hình như là cáo thì phải."
Nghe tiếng hô khẽ của Long Căn Tử, chúng tôi hạ thấp người xuống, nheo mắt nhìn. Quả nhiên, trong bụi cỏ xanh um kia có một nhúm lông trắng muốt khẽ động đậy, đột nhiên lộ ra một cái đầu cáo to bằng nắm tay, trắng toát, đôi mắt đen láy như hòn bi ve, đẹp vô cùng. Thợ săn trong núi rất kiêng kỵ loài cáo, bảo rằng nó có linh tính, thường sẽ không dây vào. Nhưng mấy thằng nhóc chúng tôi đâu có hiểu mấy cái đó, La Đại Điểu vừa nhồi mạt sắt, vừa nhắm vào con cáo nhỏ.
Trẻ con miền núi nhìn thì quê mùa cục mịch nhưng rất có linh tính. La Đại Điểu năm ấy mới chín tuổi nhưng đã theo cha săn được không ít thỏ rừng, chuyến này biết đâu lại bắn được một con cáo mang về.
La Đại Điểu đang nạp đạn, tôi đứng bên cạnh nhìn, nhưng không hiểu sao khi nhìn vào khuôn mặt con cáo nhỏ, thấy nó nhỏ nhắn, yếu ớt, cứ có cảm giác giống hệt như người vậy. Đợi đến lúc La Đại Điểu nạp đạn xong, con cáo nhỏ dường như cảm ứng được, quay đầu lại, đôi mắt nhìn chằm chằm về phía chúng tôi.
Tôi nhìn đôi mắt đen láy, long lanh như nước của nó, bỗng nhiên cảm thấy ba đứa chúng tôi nấp trong bụi rậm chĩa súng vào người ta thế này thật là quá thất đức. Thế là theo bản năng, tôi đẩy La Đại Điểu một cái, hét lên: "Đừng bắn! Đừng bắn!"
La Đại Điểu đang ngắm bắn ngon lành, bị tôi đẩy một cái, ngón tay vô tình xiết cò. "Đoàng" một tiếng nổ vang trời, dọa mấy thằng chúng tôi sợ vãi cả ra quần.
Tôi và Long Căn Tử là nghe tiếng súng nổ mà sợ, còn La Đại Điểu là bị cú giật của khẩu súng bắn trượt làm cho hoảng hồn. Kết quả đợi đến khi chúng tôi hoàn hồn lại thì phát hiện con cáo nhỏ đã mất hút từ đời nào.
Vì cú đẩy vừa rồi, La Đại Điểu lao vào đánh nhau với tôi một trận, nhưng đánh xong thì chúng tôi lại làm hòa. Sờ xuống đũng quần, ướt sũng toàn nước đái, săn bắn gì tầm này nữa, trời lại nóng nực, thế là chúng tôi rủ nhau xuống suối tắm.
Ai ngờ đâu lần xuống nước này, tôi suýt chút nữa thì mất mạng.
...
Lũ trẻ con trong núi, từ nhỏ đã lăn lộn trong vũng bùn mà lớn, trèo đèo lội suối là chuyện cơm bữa. Tôi hồi ấy tuy tuổi còn nhỏ nhưng khả năng bơi lội đã thuộc hàng thượng thừa, một hơi lặn xuống nước có thể nhịn thở rất lâu mới cần ngoi lên, cả cái Lăng Long Gia này chẳng đứa nào bì kịp.