Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Thanh Mộc Đạo quân không chỉ đưa cho Ninh Hinh mấy món pháp khí mà còn đưa cho nàng một bài thuốc có công dụng tăng khả năng chịu đựng của gân cơ trong cơ thể.
Đến đây Ninh Hinh mới tiếp thu thêm một tri thức mới: hóa ra gân cơ cũng có thể được cường hóa giống như cách thức luyện thể!
Về cơ bản thì các loại linh thảo được đề cập bên trong bài thuốc kia đều có thể tìm được tại đỉnh Vân Hải nhưng nàng phải đích thân tìm tòi học hỏi. Ôi sư phụ thật là biết cách dạy dỗ học trò mà.
***
Sau khi đã sắp xếp lại xong mấy món đồ mà thầy cho, Ninh Hinh bắt đầu một ngày tu luyện tại Thiên Nhất tông.
Thời gian đầu, Ninh Hinh phải chạy đôn chạy đáo khắp đỉnh Vân Hải. Mặc dù nàng có năng khiếu bẩm sinh trong việc hiểu biết các loại linh thảo, linh quả, nhưng cũng phải mất vài tháng trời mới có thể thu thập đủ hơn một trăm loại được đề cập trong phương thuốc mà thầy mình đưa cho. Thu thập đủ xong, nàng liền chạy đến chỗ của Thanh Mộc Đạo quân để hỏi phương pháp điều chế.
“Thưa thầy, đệ tử đã tìm đủ những nguyên liệu được liệt kê nhưng không rõ cách thức điều chế. Mong thầy chỉ dạy ạ.”
Thanh Mộc Đạo quân từ tốn đáp, chẳng tỏ biểu cảm: “Cứ gom chung lại rồi đun lên là được.”
Ninh Hinh: “....” Dễ dàng đến vậy sao? Hình như có gì đó sai sai?
Nàng âm thầm nghĩ ngợi rồi lại hỏi: “Vậy thưa thầy, trong khi điều chế có cần chú ý đến điểm quan trọng nào không ạ?”
“Không cần. Chỉ cần lúc trò ngâm nước thuốc, cố chịu một chốc là được rồi.” Diệp Tránh vẫn rất từ tốn đáp.
“Dạ vâng. Học trò đã biết.” Ninh Hinh gật đầu tỏ ý bản thân đã rõ. Thế nhưng sau đó nàng lại hỏi dò: “Thưa thầy, trò có thể chia sẻ phương thuốc này cho đứa em trai đang ở đỉnh Bảo Khí được không ạ?”
Theo luật ngầm của giới tu chân, những thứ được tính vào tài nguyên tu luyện mà thầy truyền cho sẽ không được phép tự ý truyền cho kẻ ngoài. Cho dù đó có là người cùng tông cùng phái cũng không ngoại lệ. Thế nhưng sau khi nhìn thấy bài thuốc này cùng những lợi ích đáng kinh ngạc mà nó đem lại cho tu sĩ, Ninh Hinh liền nhịn không được, muốn giúp em trai nhận được tài nguyên quý giá bực này.
Diệp Tránh dường như cũng chẳng quan tâm đến mấy việc đó lắm, chỉ dặn: “Con muốn làm gì thì làm. Chỉ cần nhớ loại thuốc này phải ngâm liên tục, thường xuyên là được.”
Nghe thầy mình nói như vậy Ninh Hinh rất mừng. Nàng không nghĩ thầy sẽ đồng ý một cách dễ dàng như vậy.
Ấy thế mà Ninh Hinh nào có biết được, về sau hai chị em nàng vì chính phương thuốc này mà phải bôn ba dãi nắng dầm mưa, ăn gió nằm sương khắp thế giới Nhạc Thiên để đi tìm linh dược làm nguyên liệu điều chế. Ở mỗi giai đoạn khác nhau trong quá trình tăng tiến tu vi của tu sĩ, phương thuốc này cần có các chủng loại linh dược khác nhau. Càng lên cấp cao thì số lượng linh dược cần có cũng càng nhiều, năm tuổi của linh dược cũng càng lúc càng cao. Thực sự là khiến cho hai chị em nàng khổ không kể xiết.
Tuy nhiên cây lành thì tất sẽ cho trái ngọt. Hiệu quả mà bài thuốc này đem lại cho người sử dụng nó cũng cực kì mạnh mẽ. Nếu so với những tu sĩ cùng cấp thì không ai có thể so với hai chị em về mức độ tích trữ linh khí ở trong cơ thể. Khi gân cơ được bồi bổ, lượng linh khí trữ trong cơ thể sẽ nhiều lên, hơn nữa lúc đánh nhau sẽ khó bị tổn thương gân cốt.
Tất nhiên những điều quan trọng như thế này Ninh Hinh không biết được, mà chính Diệp Tránh cũng không nói rõ. Đơn giản vì ông muốn để hai chị em Ninh Hinh có thêm cơ hội luyện tập, cọ xát với xã hội bên ngoài.
Sau khi Ninh Hinh ngâm mình trong bồn nước thuốc kia xong mới thấm thía được nỗi đau đớn khi tẩy tủy phạt cốt lúc học thuật luyện thể chẳng thấm tháp gì so với lần ngâm thuốc này cả. Thế nhưng điều này cũng mang ý nghĩa rằng từ bây giờ, mỗi khi nàng tu luyện thì linh khí sẽ không ngừng tu bổ toàn bộ gân cơ trong cơ thể, giúp chúng càng thêm cứng cỏi.
Lúc trước bởi vì sợ tu vi tăng lên quá nhanh nên nàng mới chọn cách áp chế, về lâu về dài lại vô tình khiến cho gân cơ trong người trở nên phát triển hơn một chút. Bây giờ tuy ngâm nước thuốc này đau khổ thật đấy, nhưng nếu nó có thể phá vỡ cực hạn của bản thân, vừa khiến cho tu vi tăng tiến không ngừng vừa cường kiện gân cốt thì vẫn rất xứng đáng để nàng nằm gai nếm mật.
Xem ra được một người thầy mang tu vi Hóa Thần chỉ dạy quả thực là điều may mắn!
***
Mỗi lần chuẩn bị nước thuốc để ngâm, Ninh Hinh còn chuẩn bị cho em trai một phần tương tự, sau đó nhờ Lâm Lạc mang đến đỉnh Bảo Khí đưa cho nó. Ban đầu nàng chọn đích thân đi đấy, nhưng vì chưa quen với đường đi lối lại ở Thiên Nhất tông nên bị lạc đường. Về sau nàng dứt khoát nhờ Lâm Lạc đưa hộ, phần cũng vì bản thân bắt đầu lười. Nhưng do thường xuyên nhờ vả người khác nên nàng cảm thấy áy náy.
“Chú Lạc, cháu cứ nhờ chú sang đỉnh Bảo Khí như này có phiền chú quá không? Có ảnh hưởng đến việc tu luyện của chú không ạ?”
Lâm Lạc lắc đầu: “Không đâu. Hiện nay tôi đã là Kim Đan hậu kì rồi, nếu không có cơ duyên lớn thì không thể thăng nổi lên Nguyên Anh đâu. Thời gian rảnh rất nhiều, có việc thì cứ tìm tôi.”
Ninh Hinh nghe vậy bèn an ủi: “Chú đừng quá lo nghĩ về việc đó. Cháu nghe thầy nói đang suy nghĩ biện pháp để giúp chú rồi. Bằng không chú đợi cháu tu luyện lên cao thêm một tí nữa, biết đâu sẽ có thể giúp được chú thì sao.”
“Haha được, được. Tôi đây sẽ chờ. Thế nên Ninh Hinh nhất định phải chăm chỉ tu luyện nhé.”
“Vâng, cháu biết rồi.”
***
Bởi do Ninh Ý là người mang đơn linh căn hệ Kim nên không thể bái Viêm Dương chân quân làm thầy. Cuối cùng cậu chàng được chọn làm đệ tử của Tử Dương chân quân – người cũng mang đơn linh căn hệ Kim, hiện là Luyện Khí sư cấp 8, nay đã đạt Nguyên Anh hậu kì.
Ông già Tử Dương chân quân này là một con ma nghiện rèn đúc khí cụ. Ngoài rèn đúc khí cụ ra thì trong mắt ông ta chẳng còn thứ gì khác. Thế nên Ninh Ý vừa phải tu luyện vừa thường xuyên bị thầy mình bắt đi học tập các loại vật liệu dùng trong việc rèn đúc, đồng thời còn phải thành thạo quá trình rèn đúc ra thành phẩm đạt yêu cầu. Kết quả là Ninh Ý bận rộn hơn hẳn so với những năm tháng chưa rời nhà.
Ninh Hinh cũng chẳng khá hơn là bao. Nàng luôn trong trạng thái tay làm hàm nhai, tay quai thì miệng trễ. Mỗi sáng sớm đều phải vác theo cuốn bách khoa toàn thư về các loại thực vật, chạy loanh quanh khắp đỉnh Vân Hải để thuộc nằm lòng đặc tính của tất cả các dạng thực vật cùng vùng phân bố của chúng.
Có một nguyên lí bất di bất dịch cần phải nắm rõ, đó chính là: các loại linh thảo, linh quả khác nhau khi phối chế cùng nhau sẽ có một vai trò, một công dụng khác nhau. Và cũng một loại linh thảo, linh quả đó nhưng nếu đặt trong từng hoàn cảnh sử dụng khác nhau sẽ cho ra tác dụng khác biệt hoàn toàn.
Khi học mệt rồi thì có thể lấy tấm bồ đoàn Tĩnh Tâm ra để bắt đầu tu luyện. Tấm bồ đoàn này là pháp bảo được Thanh Mộc Đạo quân tặng cho Ninh Hinh, được bện từ thân cây Tâm Diệp Mạn Lục Nhung mười nghìn năm tuổi. Tác dụng chủ yếu của nó là giúp người sử dụng có thể tĩnh tâm, bài trừ các loại tạp niệm trong đầu để mau chóng tiến vào trạng thái tu luyện.
Đặc biệt hơn nữa là ngoài Tụ Linh trận, trên mặt của tấm bồ đoàn này còn được khắc cả Cách Tuyệt trận có tác dụng bảo vệ người sử dụng. Bằng không thì Ninh Hinh sẽ chẳng chủ quan mà tùy tiện chọn một chỗ nào đó để tu luyện. Tuy rằng ở đỉnh Vân Hải sẽ không có bất kì nguy hiểm gì, nhưng lỡ đâu lại vô tình có người hay thú dữ đến quấy rầy làm cắt ngang mạch tu luyện. Hậu quả của việc này rất là nghiêm trọng, nhẹ thì khiến gân cốt bị thương tổn, nặng thì làm giảm tu vi của bản thân.
***
Bình thường khi vừa đến xế chiều là Ninh Hinh sẽ trở về chỗ ở của mình, kiểm đếm lại thành quả cả một ngày, sau đó bắt đầu tu luyện. Từ sau khi bị bắt leo lên thang Đăng Tiên, Ninh Hinh càng thấy được lợi ích thiết thực của việc luyện thể. Hiện tại nàng đã luyện đến tầng ba của quyển thuật luyện thể, độ rắn rỏi của cơ thể nàng đã sớm vượt xa thuở ban đầu.
Sau khi tu luyện xong, nàng sẽ nghỉ ngơi một tí, tự pha cho mình một ấm trà xanh để ngồi nhâm nhi cùng linh quả ngọt lịm. Còn không nếu thèm ăn thịt thì nàng sẽ chạy xuống dưới núi bắt vài con yêu thú về, tận hưởng khoảng thời gian êm ả thanh nhàn để đến tối lại tiếp tục tu luyện.
Trong lúc nàng tu luyện, vì linh khí cần phải dùng cho tận ba mục tiêu là thần thức, hồn lực và tu vi, lại thêm việc tăng độ bền cho gân cơ nên tốc độ tu luyện của Ninh Hinh so với đồng trang lứa chỉ có thể xếp ở nhóm giữa. Tuy chậm là thế nhưng nàng cảm thấy thần thức của bản thân có thể sánh ngang với những tu sĩ ở cấp độ cao hơn. Ví như nàng hiện tại tuy chỉ là Luyện Khí tầng mười, nhưng riêng khoản thần thức có thể ngang với tu sĩ Trúc Cơ trung kì.
Còn về hồn lực thì vì không có người để đối chiếu, tham khảo nên nàng chẳng rõ bản thân đang ở giai đoạn nào rồi. Tuy nhiên tu luyện Thần Hồn Quyết không có khả năng đem lại tác hại cho nàng, thậm chí về sau biết đâu còn khiến nàng phải vui mừng tột độ vì lợi ích nào đó mà hiện tại nàng chẳng thể nào nghĩ tới nữa là đằng khác.
Vào Thiên Nhất tông hai năm, mọi người đều vô cùng chăm chỉ rèn luyện. Nguyên do thì khách quan lẫn chủ quan đều có. Đó có thể là vì sự kì vọng của gia tộc hoặc đơn giản là vì để tranh hơn thua với những người cùng trang lứa. Trong số mấy đệ tử đến từ Mục gia năm đó, Ninh Hinh chưa từng gặp lại bất kì ai. Ngay cả Mục Thủy Lam cũng chẳng rõ nay đã ra sao. Ở trên đỉnh Vân Hải, Ninh Hinh vẫn ngày ngày chăm chỉ luyện tập; những người khác ở các nơi cũng thế. Họ không ngừng tiến về phía trước, chẳng sợ gian nan.
*** Hết chương ***