Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, thoáng một cái năm năm đã trôi qua. Năm nay Ninh Hinh mười chín tuổi, tu vi đạt đến Luyện Khí hậu kì mãn cấp. Những đệ tử vào Thiên Nhất tông cùng lứa với nàng đều đã tấn cấp lên Trúc Cơ rồi, ngay cả Ninh Ý cũng tấn cấp lên Trúc Cơ vào năm ngoái.

Trong số đó xuất sắc nhất là Mục Ninh Nguyệt, sau khi nhập môn được một năm liền tấn cấp lên Trúc Cơ. Bây giờ ả ta là đệ tử thứ năm của chưởng môn, là người đứng đầu trong số các đệ tử cùng trang lứa, nổi tiếng khắp cả Thiên Nhất tông.

Tiếp theo là La Sênh của La gia, Hàn Thành Đào của Hàn gia cũng lần lượt tấn cấp lên Trúc Cơ. Hiện giờ chỉ có Ninh Hinh, người bái sư tốt nhất mà vẫn còn ở Luyện Khí kì thôi.

Nảy sinh vấn đề so sánh như vậy khiến Ninh Hinh có hơi lo lắng, nàng sợ làm cho sư phụ mất mặt. Nhưng hình như sư phụ nàng rất điềm tĩnh, không nói gì lại còn an ủi nàng nữa: “Con cứ từ từ tu luyện, không cần nóng vội. Lúc mới đầu tu luyện phải xây dựng nền tảng thật vững chắc.”

Hai năm trước, Ninh Hinh đã phải trải qua ba năm ròng rã mới nắm rõ cách sử dụng của toàn bộ linh thảo trên đỉnh Vân Hải.

Việc học cách sử dụng linh thảo của nàng không giống như các đệ tử khác. Bọn họ đa phần chỉ chú trọng nhận biết được hình dạng, năm tuổi của linh thảo mà thôi; còn nàng phải tìm hiểu thêm cả tập tính sống, môi trường phát triển, công năng dược tính, cách kết hợp với các loại linh thảo khác. Đây là một môn học tư duy hệ thống, có nét tương đồng với Đông y ở Trái Đất.

Nhưng phần lớn những gì nàng học được đều là lý thuyết, không có tính thực tiễn. Học mà không hành thì mọi thứ chỉ là sáo rỗng mà thôi. Ngặt một nỗi hiện tại nàng chưa đạt đến Trúc Cơ thì không thể xuống núi luyện tập được. 

Trong khoảng thời gian này Thanh Mộc Đạo quân cũng không đề cập đến quá trình tu luyện của nàng, luôn để nàng tự mày mò học hỏi. Chẳng biết là ông ấy tin tưởng nàng hay là dạy nàng theo kiểu chăn thả nữa.

Vì không thể xuống núi để tu luyện mà cứ ở mãi một chỗ cho nên dù đỉnh Vân Hải đẹp như thế nào đi chăng nữa thì nàng cũng thấy chán. Vì vậy trong những năm này nàng thường xuyên dịch dung để đi dạo khắp trong tông môn, hầu như nơi nào ở đây nàng cũng đã đặt chân đến rồi. Việc này nàng còn phải cảm ơn chú Lâm Lạc đã cho nàng mượn phi hành thú để di chuyển, không thì với tu vi của nàng chắc chẳng đi được đến một phần ba tông môn.

“Ninh Hinh, hôm nay chúng ta xuống chân núi bày sạp bán hàng hả?” Mục Thủy Lam hỏi Ninh Hinh.

Mục Thủy Lam thích nhất là đến đỉnh Vân Hải chơi với Ninh Hinh. Trên đỉnh Vân Hải có rất nhiều linh quả, mỗi lần nàng đến thì đứa em này đều mời nàng ăn, có lúc còn gói cho nàng mang về nữa.

Những linh quả này ở ngoài rất khó tìm thấy. Trước kia khi còn ở trong gia tộc, ông nội thường xuyên cho nàng một ít ăn để đỡ thèm. Khi đến Thiên Nhất tông, nàng không được bái sư, nên việc gì cũng phải đích thân giải quyết, tự lực cánh sinh. Nhớ lại những chuyện này khiến cho Mục Thủy Lam muốn khóc, thực quá gian khổ mà.

“Ừa, không phải bà nói đã chế tạo được linh phù cấp ba rồi sao? Tui còn chưa chúc mừng bà nữa đó.”

“Ha ha, chị mày mới làm được một hai loại thôi, còn những cái khác vẫn chưa thành công.” Mục Thủy Lam xấu hổ nói.

“Cái này có gì đâu mà ngại với chả ngùng. Mẹ em nói là không có ai sinh ra liền tài giỏi hết. Bà bây giờ mới là Luyện Khí tầng mười một nhưng đã có thể tạo được linh phù cho Trúc Cơ sử dụng, điều này chứng tỏ là bà rất có khiếu trong việc vẽ linh phù đó.”

“Ừa, mày yên tâm, chị đây sẽ cố gắng hơn nữa.”

“Cô chủ Mục Thủy Lam lười nhác không chịu tu luyện của chúng ta nay đã biết phấn đấu rồi sao?”

“Mày đừng có chọc quê chị mày nha, tuy hiện tại chị mày còn nhờ vả vào tài nguyên của gia tộc, nhưng phần lớn vẫn là chị mày tự thân vận động nha.”

Ninh Hinh vì muốn học hỏi thêm tri thức và gia tăng trải nghiệm nên nàng thường xuyên cùng Mục Thủy Lam xuống dưới chân núi của Thiên Nhất tông bày sạp bán hàng. 

Vì là đệ tử duy nhất của Thanh Mộc Đạo quân, nên Ninh Hinh ở trong nội môn của Thiên Nhất tông vẫn khá nổi tiếng. Lý do đầu tiên là bởi nàng có một sư phụ vô cùng tài năng, lý do còn lại là vì tốc độ tu luyện của nàng.

Bây giờ trong tông môn xuất hiện một chuyện, ví dụ như trong phong nào có đệ tử tấn cấp lên Trúc Cơ, trong lòng họ sẽ rất vui vẻ vì họ cho rằng tốc độ tu luyện của bản thân nhanh hơn đệ tử của trưởng lão cấp Hóa Thần. Còn đệ tử nào chưa đột phá được Trúc Cơ, họ sẽ nghĩ đệ tử của trưởng lão cấp Hóa Thần cũng chưa đạt Trúc Cơ mà sao phải vội. Do đó buồn phiền trong lòng họ cũng vì thế tiêu tan bớt.

Có thể nói Ninh Hinh là biểu tượng khích lệ cho vô số đệ tử trong tông môn.

Vì để tránh những lời đàm tiếu, Ninh Hinh thường dịch dung cho khác đi, sau đó mới xuống chân núi bán hàng.

Nơi Ninh Hinh bày sạp là cửa ngõ của tông môn, mỗi ngày các đệ tử ra vào rất tấp nập. Có người ra ngoài luyện tập, có người luyện tập xong trở về, có cả người dạo chơi,… Cho nên có rất nhiều đệ tử nội môn đến đây bán hàng, trao đổi đồ vật hay tiến hành nhiệm vụ tổ đội.

Những đồ vật được bày bán ở đây đa phần đều do các đệ tử tự mình làm ra. Do đó các đệ tử đều rất thích đến đây mua sắm bởi vì giá bán thường rẻ hơn so với các cửa hàng trong tông môn.

Giống như Mục Thủy Lam, nàng ta thường xuyên đến đây bày bán các tấm linh phù tự mình vẽ.

“Hinh, sao mày còn bán trận bàn vậy? Tự mày làm hả?”

“Ừ, đều là những trận bàn cấp thấp thôi. Lát nữa cho bà hai cái mang về, khỏi phải đi mua chỗ khác chi cho tốn kém.”

“Sao bây giờ mày còn học trận pháp nữa vậy? Hèn gì tao cứ nghĩ sao mà tốc độ tu luyện của mày không bằng những đệ tử đơn linh căn khác, thì ra mày còn dành thời gian vừa học trận pháp vừa học luyện đan nữa.”

“Cũng chả tốn bao nhiêu thời gian hết, chỉ là lúc nào rãnh rỗi không muốn tu luyện thì em mới lôi ra nghiên cứu chút ấy mà.”

“Tốt nhất là mày nên chăm chỉ tu luyện đi, mày không thấy bây giờ con nhỏ Mục Ninh Nguyệt và thằng em nó chảnh như thế nào hả? Mà sư phụ mày không nói gì mày luôn à?”

“Sư phụ chẳng ý kiến gì em hết, ông ấy muốn em xây nền móng tu luyện cho vững chắc đó.”

Hiện tại Ninh Hinh chủ yếu chỉ bán một số linh thảo và đan dược cấp thấp, phù hợp với phần lớn đệ tử cấp Luyện Khí.

Nàng hiện tại nhờ vào địa hỏa đã có thể luyện được đan dược cấp ba. Tỷ lệ thành công lên đến tám mươi phần trăm, cơ hồ sẽ không xuất hiện đan dược cấp thấp hay trung phẩm, toàn bộ đều là loại thượng phẩm hoặc cực phẩm.

Tuy nhiên, để có được kết quả này Ninh Hinh đã làm hỏng không biết bao nhiêu linh thảo ở đỉnh Vân Hải khiến cho Lâm Lạc cực kì xót xa.

Bây giờ nàng chủ yếu tập trung sức lực vào phương diện luyện đan, lâu lâu cũng sẽ nghiên cứu trận pháp và linh phù. Vì vậy trên sạp hàng cũng sẽ có bán linh phù và trận bàn cấp thấp.

Lúc bán hàng nàng có thể nghe ngóng mọi việc xảy ra trong tông môn, từ việc của các trưởng lão hay các đệ tử nổi tiếng trong tông môn, thậm chỉ những việc ngoại giáo, vân vân mây mây đủ các loại tin tức.

“Nghe nói Lung Linh bí cảnh sắp mở rồi, không biết đợt này có bao nhiêu danh ngạch cho đệ tử ngoại môn nữa?” Một đệ tử ngoại môn nói.

“May là lần trước đệ tử nội môn được chọn đa phần là Trúc Cơ, nếu không thì danh sách đệ tử ngoại môn còn ít nữa.” Một đệ tử khác trả lời.

“Đúng vậy, đúng vậy. Tài nguyên tu luyện của các đệ tử nội môn căn bản tốt hơn nhiều so với đệ tử ngoại môn rồi. Vậy mà mỗi lần bí cảnh mở ra lại còn muốn tranh giành với chúng ta.” Một đệ tử ngoại môn khác bất bình nói.

“Hầy, ai bảo bọn họ có gia thế hơn chúng ta.”

Khi bí cảnh mở ra, hình như chỉ có đệ tử Luyện Khí kì mới có tư cách đi vào bí cảnh. Biết được tin tức này Ninh Hinh rất vui vẻ, rốt cuộc nàng cũng có thể tra ngoài học hỏi kinh nghiệm rồi.

Dù lúc ở Mục Phủ hay Thiên Nhất Tông, Ninh Hinh cũng chưa từng đi rèn luyện bên ngoài lần nào, vậy nên chuyện này khiến cho Ninh Hinh vô cùng phấn khích. Nàng liền thu dọn sạp hàng sớm hơn mọi khi để quay về hỏi xem chú Lâm Lạc Lung Linh bí cảnh là cái gì.

*** Hết chương ***