Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Chị Lam, bà có biết gì về Linh Lung bí cảnh không?” Ninh Hinh bất ngờ hỏi Mục Thủy Lam.
“Ừ, đúng là cũng biết được chút đỉnh về chỗ đó. Nghe đâu ba tháng nữa là bí cảnh sẽ mở, chỉ cho phép đệ tử ở Luyện Khí kì đi vào thôi.” Mục Thủy Lam hơi nghĩ ngợi, rồi nói.
“Thế bà chị có định đi không?”
“Đi chứ sao không? Mày làm ơn bỏ cái suy nghĩ rằng người ta cũng có thể quăng linh thạch như rác kiểu mày được không?” Mục Thủy Lam trợn mắt nói.
Ninh Hinh dường như cũng đoán được đối phương sẽ hăng hái tham gia, vì vậy bèn đề nghị: “Thật sao? Vậy cho em đi chung với.”
Thế nhưng Mục Thủy Lam lại vò cằm bác đi: “Tao thấy trước mắt mày nên về hỏi xem thầy mày có cho đi không đã. Tao nghi là ổng không cho mày đi đâu.”
“Không đâu. Làm sao có cái lí ấy được. Mà đúng thật là cứ đi hỏi trước, có gì em báo lại sau nhé.” Ninh Hinh cũng nghĩ ngợi những gì Mục Thủy Lam nói, vì vậy bèn ra hẹn.
“Ừ vậy đi nha. Cơ mà hôm đó tao phải theo mấy anh chị em của đỉnh Linh Phù rồi. Cái này là yêu cầu của phong chủ bên tao. Mày đi chung với phong của tao luôn cũng được.” Mục Thủy Lam gật đầu nói.
***
Sở dĩ được gọi là Linh Lung bí cảnh, do bởi nó trước đây thuộc quyền sở hữu của Linh Lung tiên tử. Vị tu sĩ này vốn là người của Thiên Nhạc tông, đã phi thăng cách đây mười nghìn năm. Bà ấy là người phát hiện ra bí cảnh này, trước khi phi thăng đã quyên tặng lại cho tông môn của mình. Mà bản thân tông môn vì muốn ghi nhớ công lao của bà nên đã đặt tên nó là Linh Lung bí cảnh.
Ban sơ, người của Thiên Nhạc tông đã khai thác được rất nhiều linh dược và yêu thú cao cấp ở trong bí cảnh. Thế nhưng sau đó vì đám yêu thú cao cấp trong đó quá hung tàn nên người của Thiên Nhạc tông đấu không lại, cuối cùng khiến cho bí cảnh bị lộ ra ngoài, một số vật quý bên trong cũng bị hư hại. Không còn cách nào khác, Thiên Nhạc tông bèn cầu cứu hai tông môn lớn còn lại là Thiên Nhất tông và Thiên Dương tông tới tiếp viện. Nhờ có sự liên thủ của các vị cao thủ Hóa Thần mới có thể bảo tồn được bí cảnh đến bây giờ, nhưng từ dạo đó Linh Lung bí cảnh chỉ chấp nhận các tu sĩ trẻ tuổi vẫn còn ở Luyện Khí kì tiến vào bên trong, và quyền sở hữu bí cảnh cùng thuộc về cả ba tông môn.
Ninh Hinh tìm đến Lâm Lạc để hỏi những thông tin về nguồn gốc Linh Lung bí cảnh. Ông hơi chau mày như đang nhớ về quá khứ, sau đó mới từ tốn đáp: “Trước đây khi tôi đến đó, đập vào mắt là cơ man chủng loại linh dược, nhưng đa phần là loại cấp thấp thôi. Linh Lung bí cảnh cứ mười năm mở một lần, nên cả ba tông môn đều sẽ chớp cơ hội gửi đệ tử đến đó để cọ xát rèn luyện. Tổng số đệ tử được phép đi vào là khoảng nghìn người, tông môn chúng ta và Thiên Dương tông được 300 người, riêng Thiên Nhạc tông thì được đặc quyền gửi thêm 100 người, tức là 400 người. Ở rìa bí cảnh chủ yếu là các loại yêu thú cấp hai hoặc cấp ba, cấp bốn hay cấp năm thì phải tìm mòn mắt mới thấy, riêng cấp sáu thì khả năng bắt gặp gần như bằng không.
Nói thế thôi chứ Ninh Hinh nhất định phải hết sức cẩn thận đấy! Bí cảnh đó đã tồn tại cả mười nghìn năm rồi, chắc chắn sẽ có vài con yêu thú cao cấp ẩn náu đâu đó sâu bên trong. Hơn nữa giữa các tu sĩ với nhau sao có thể thiếu được cảnh tranh đoạt, đã từng có không ít người chỉ vì một gốc linh dược mà mất đi mạng sống. Thực tâm mà nói thì tỉ lệ đào thải ở Linh Lung bí cảnh cao lắm đấy. Nhưng tôi nghĩ nếu Ninh Hinh muốn đi, hẳn Đạo quân sẽ đồng ý thôi. Đừng lo lắng quá.”
Yêu thú từ cấp một đến ba sẽ tương ứng với tu sĩ ở ba kì Luyện Khí, từ cấp bốn đến sáu tương ứng với tu sĩ ở ba kì Trúc Cơ, từ cấp bảy đến chín sẽ tương ứng với tu sĩ ở ba kì Kim Đan, từ cấp mười đến mười hai tương ứng với tu sĩ ở ba kì Nguyên Anh, từ cấp mười ba đến mười lăm sẽ tương đương với tu sĩ ở ba kì Hóa Thần. Đặc biệt là yêu thú sau khi lên đến cấp mười hai sẽ đạt một bước tiến lớn: trở thành yêu tu có thể hóa hình
***
Ninh Hinh vừa cố gắng ghi nhớ những điều chú Lâm Lạc đã chia sẻ, vừa rảo bước đến chỗ ở của Thanh Mộc Đạo quân.
“Thưa thầy, trò muốn đi Linh Lung bí cảnh để trau dồi ạ. Trò vào tông môn đã lâu nhưng vẫn chưa có dịp ra ngoài rèn luyện, mong thầy cho phép.”
Diệp Tránh rất ngạc nhiên với lời thưa gửi của học trò, bèn hỏi lại: “Sao trò muốn vào Linh Lung bí cảnh?” Ông rất hài lòng với đứa học trò ngoan này. Tuy rằng tốc độ tu luyện của nó chậm hơn so với đồng trang lứa, nhưng trên phương diện phối thuốc và luyện đan thì quả thực là trác tuyệt hơn người, không một ai ở độ tuổi này có thể so sánh.
Đấy là chưa kể đến việc nó cũng khá cần cù chăm chỉ, làm việc luôn có kế hoạch. Tuy tính cách có hơi chây lười nhưng chỉ cần việc tới tay thì nó sẽ hoàn thành rất xuất sắc.
“Trò chỉ muốn đi trải nghiệm thôi ạ.” Ninh Hinh nhỏ giọng đáp. Nàng có linh cảm lần này thầy sẽ không cho mình đi.
“Trò vẫn chưa đạt đến Trúc Cơ, tu vi còn quá thấp. Đợi sau khi đạt đến Trúc Cơ rồi thì ta sẽ để trò đi.” Quả nhiên Diệp Tránh không đồng ý.
Ninh Hinh thấy sự tình không xong, bèn nài nỉ: “Thầy cho con đi đi mà thầy! Con vẫn chưa đạt Trúc Cơ nên mới đi được đó, đệ tử nội phong ở các đỉnh khác muốn đi còn không được kìa.”
Thực lòng thì nàng vô cùng muốn đi nơi khác đổi gió. Năm năm nay ở mãi trên đỉnh Vân Hải nàng sắp chán muốn chết rồi.
Diệp Tránh vẫn không thay đổi lập trường: “Điều kiện tiến vào Linh Lung bí cảnh là tu vi phải ở Luyện Khí kì, riêng cái này quả thật phù hợp với trò. Nhưng trò vào đó rồi cũng chẳng có ích lợi gì nhiều đâu. Bởi chỗ đó cứ mười năm mở một lần nên các loại linh dược ở ngoài rìa đa phần đều là loại ít tuổi ngắn ngày, chẳng có tác dụng gì với trò hết.”
Ninh Hinh vẫn không chùn bước trước lí lẽ của thầy mình: “Vậy con sẽ vào sâu thêm một chút nữa!”
“Ở ngoài rìa rất hiếm khi đụng độ yêu thú cấp cao nên tu sĩ Luyện Khí kì sẽ không gặp nguy hiểm chí mạng. Nhưng một khi vào sâu bên trong rồi thì chỗ đó chính là hang ổ của chúng nó, nếu bị bắt gặp ngay lúc chúng đi săn mồi thì e là không xong. Chẳng lẽ như vậy mà mà trò vẫn muốn đi à?” Diệp Tránh hết mực khuyên nhủ.
“Con vẫn muốn đi cơ! Nếu gặp phải dã thú không thể đối phó được thì con sẽ chuồn thật lẹ, không để mình rơi vào vòng nguy hiểm đâu.” Ninh Hinh không ngừng nài nỉ.
Nàng phát giác ra được sự khác nhau trong lời nói của sư phụ và chú Lâm Lạc. Có khả năng là chú Lâm Lạc cũng như phần đông đệ tử ở các tông môn đều chỉ quanh quẩn ngoài rìa chứ không đi sâu vào trong bí cảnh, vậy nên thông tin ít hơn chăng?
Nàng biết những chuyện hệ trọng liên quan đến Linh Lung bí cảnh chắc chắn đều nằm trong tay những tu sĩ cao tầng ở cả ba tông môn. Tuy là chuyện cơ mật nhưng vẫn có thể mạnh dạn suy đoán rằng nguyên nhân sâu xa dẫn đến việc bí cảnh bị bại lộ không gì khác hơn hành động thảm sát hàng loạt yêu thú cấp cao của Thiên Nhạc tông năm đó. Chính sự tham lam đi kèm thiếu suy nghĩ của bọn họ đã khiến cho đám yêu thú cấp cao còn lại tìm mọi cách trốn chạy, đồng loạt tác động vào cấm chế bao phủ lấy bí cảnh, cuối cùng gây ra kết quả trên.
Năm đó nhờ sự chung sức của tu sĩ của cả ba tông môn nên bí cảnh mới còn tồn tại được đến ngày nay. Tuy lần đó rất nhiều yêu thú đã bỏ mình, nhưng đám yêu thú cao cấp thì vẫn còn sống khỏe.
Diệp Tránh chính thức đầu hàng trước sự cứng đầu của đứa học trò này, đành phải dặn dò: “Thôi được rồi. Nếu trò đã quyết tâm vậy thì cứ đi đi, nhớ chuẩn bị kĩ lưỡng hành trang cho mình. Ta sẽ báo chưởng môn biết đặng chừa cho trò một suất.”
Ninh Hinh nghe thầy mình đồng ý, bèn hí hửng nói: “Trò đội ơn thầy ạ!”
***
Sau khi đã được Đạo quân cho phép, Ninh Hinh liền chạy về chỗ ở rồi dùng bùa truyền tin cho Mục Thủy Lam: “Chị Lam! Thầy đồng ý để em đi rồi. Tới chừng đó em có cần phải giới thiệu với mấy người bên đỉnh Linh Phù em là đệ tử của Thanh Mộc Đạo quân không ha?”
“Trời ơi là trời! Tao không giới thiệu em mày là Mục Ninh Hinh thì biết giới thiệu kiểu gì khác nữa hả?” Ninh Hinh gửi bùa đi chưa bao lâu thì đã nhận được hồi đáp.
“Thì cứ nói đứa em này là người nhà họ Mục, tên là Mục Phong đi.”
“Rồi, tao biết rồi. Thiệt tình không hiểu nổi mày nghĩ gì luôn ấy! Người ta thì muốn danh tiếng đồn xa, riêng mày thì giấu nhẹm đi như mèo giấu cứt ấy.”
“Mỗi người một ý mà thôi.” Ninh Hinh tất nhiên biết Mục Thủy Lam đang nói bóng nói gió về việc chị em Mục Ninh Nguyệt nổi tiếng khắp làng trên xóm dưới.
Mục Thủy Lam dặn thêm: “Ngày mai hai chị em ta xuống núi mua ít đồ làm hành trang mang vào bí cảnh.”
“Được. Mai gặp.”
Ninh Hinh biết Mục Thủy Lam là người hóng chuyện rất giỏi, hầu như những tin sốt dẻo mới nhất đều đến tai bà chị này rất nhanh. Cũng nhờ vậy mà Ninh Hinh mới biết được vài chuyện ở Mục gia kể từ lúc chị em nàng rời đi: nào là chuyện lão già Mục Dương từ dạo đó đến nay luôn dốc lòng sưu tầm đan dược cho Tạ Như Ý; nào là chuyện Mục Ninh Nguyệt sau khi đã thăng tiến lên Trúc Cơ liền trở về nhà khiến lão già ấy rất vui mừng, vội vàng tổ chức tiệc mừng long trọng rồi mời tất cả những vị tu sĩ có máu mặt đến chung vui.
Lúc nghe Mục Thủy Lam kể lại những chuyện kia, Ninh Hinh chẳng có cảm xúc gì cả. Nàng chỉ nhớ mẹ. Không biết bao năm nay chị em nàng rời nhà, bà có thấy buồn lòng không nữa.
***
Ninh Ý dạo này thường xuyên đến đỉnh Vân Hải tìm chị mình. Ngoại trừ Mục Thủy Lam thì cậu chàng là người hay lui tới nơi này nhất. Bởi ban đầu Lâm Lạc thay Ninh Hinh đi đưa thuốc nên cậu chàng thấy ngại, thế là về sau Ninh Ý bèn tự đến lấy thuốc luôn, nhân tiện thăm chị mình.
Hôm nay cậu chàng vừa đến nơi đã nói oang oang: “Chị! Dạo này chị bận lắm hả? Không thấy chị gửi tin gì cho em cả.”
“Vẫn như cũ không có gì mới. Tu luyện với bày sạp bán hàng thôi.” Ninh Hinh điềm nhiên đáp.
Ninh Ý móc từ trong túi ra một món đồ, sau đó hứng khởi khoe với chị gái: “Chị coi nè! Món đồ chơi này em mới đúc ra đó, chị thấy xinh không? Cho chị đó.”
Ninh Hinh nhìn món đồ đen đúa hệt như vỏ của một loại yêu thú nào đó trước mặt hồi lâu vẫn không rõ là gì, bèn hỏi: “Đây là cái gì vậy? Đừng nói là đồ thải em đúc bị hư đấy nhé.”
Ninh Ý chống nạnh nói: “Không hề nhé! Đây là pháp khí phòng ngự em dùng đến mấy thứ nguyên vật liệu tốt mới đúc ra được đấy! Khi chị gặp nguy hiểm thì kích hoạt lên, nhìn vậy chứ nó có thể cản được mười đòn tấn công của tu sĩ Trúc Cơ đấy.”
Ninh Hinh bày ra vẻ khó tin: “Đồ xịn thế này mà em tự đúc ra được á?”
“Tất nhiên rồi. Thầy chỉ đứng quan sát thôi, tự tay em làm hết đấy. Chị thấy em tốt với chị chưa?” Ninh Ý hếch mũi, nói bằng giọng đắc ý.
“Ờ cũng tốt thật đấy.” Ninh Hinh gật gù tỏ vẻ đồng tình.
“Mà chị này, mớ Huyền Mộc Thanh Quả lần trước chị cho em có còn không? Thầy em cứ đòi ăn mãi.” Ninh Ý chuyển hướng câu chuyện, hỏi thăm.
Ninh Hinh nghe xong bèn bảo: “Chị thấy em lê tấm thân sang đây là vì thèm đồ ăn ngon đúng hơn ấy, chứ thương yêu gì tầm này. Khép cái miệng hộ, bằng không mấy cái cây ở Vân Hải bị em vặt trụi hết quá.”
Ninh Ý chối đây đẩy: “Chị cứ nói quá!” Nói xong cậu chàng như nghĩ đến điều gì đó, liền bật cười đắc ý mà nói tiếp: Nhưng mà bây giờ nhá, mọi người ở đỉnh Bảo Khí đều ghen tị với em lắm đấy, muốn ăn đồ ngon ở Vân Hải thì phải xem sắc mặt của em như thế nào nữa cơ.”
“Thằng nhỏ này hay lắm! Đồ ngon chị chắt chiu từng chút dấm dúi cho em, vậy mà em đem cho người ta hết.” Ninh Hinh hoàn toàn bất lực.
“Làm gì có! Chỉ có thi thoảng em thấy tội nghiệp nên mới đem ra cho thôi.”
*** Hết chương ***