Mộc Tiên Truyện

Chương 32. Tiến vào bí cảnh

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Sau khi được sư phụ chấp thuận thì Ninh Hình bắt đầu công cuộc chuẩn bị cho chuyến đi đến bí cảnh mở vào ba tháng sau.

“Nghe nói Đạo quân cho phép Ninh Hinh đi Lung Linh bí cảnh rồi hả?” Lâm Lạc quan tâm hỏi.

“Dạ đúng vậy, sư phụ đã đồng ý rồi.”

“Chúc mừng Ninh Hinh được như ý nguyện nha. Đây là ba cái linh phù, có thể cản được ba đòn tấn công toàn lực của tu sĩ Kim Đan hậu kỳ. Nếu gặp nguy hiểm hãy dùng nó để bảo vệ bản thân.” Nói xong Lâm Lạc đưa cho Ninh Hinh ba tấm phù.

“Cháu cảm ơn, chú tốt với cháu quá. Mấy năm này cháu làm phiền chú nhiều rồi.” Lâm Lạc cho Ninh Hinh mấy tấm phù khiến nàng rất cảm động.

Từ khi đến ở đỉnh Vân Hải, nàng tiếp xúc nhiều nhất chính là Lâm Lạc. Chỉ cần nàng có thắc mắc gì liền chạy tới tìm chú ấy và chú ấy luôn kiên nhẫn trả lời các câu hỏi của nàng. Có thể xem Lâm Lạc gần như là một nửa sư phụ của Ninh Hinh vậy.

“Ninh Hinh đừng khách sáo với tôi. Khi đi vào bí cảnh phải hết sức cẩn thận, ngoài ra nhớ đề phòng với những đệ tử khác nữa đó biết không?”

“Dạ cháu hiểu, chú cứ yên tâm ạ.”

Vì đây là lần đầu tiên Ninh Hinh ra ngoài luyện tập cho nên nàng chuẩn bị rất đầy đủ. Chỉ cần sơ ý một chút thì cái mạng nhỏ của nàng cũng khó mà giữ được nha.

Những đan dược hay dùng đều được nàng chuẩn bị nhiều hơn mọi khi như: Ích Cốc đan, Hồi Linh đan, Giải Độc đan, Bổ Huyến đan, Trị Thương đan. Ngoài ra nàng mang theo không ít đan dược cứu sinh như: Tố Bản đan giúp vết thương nhanh chóng lành lại hay Sinh Cơ đan giúp cơ thể hồi phục nhanh chóng. Hai loại này đều là đan dược cấp năm do Thanh Mộc Đạo Quân cho nàng. Còn có một số đan dược, độc dược và phấn độc do chính nàng làm ra. Ở đỉnh Vân Hải, Ninh Hinh tìm thấy không ít thực vật có trong Vạn Độc thư, cho nên bình thường nàng cũng luyện chế một ít để đề phòng.

Sau đó là linh phù, Ninh Hinh cũng đem theo kha khá. Đa số đều do mẹ nàng cho, chủ yếu là loại phù cấp ba và cấp bốn. Trong số đó có năm tấm Thuấn di phù cấp ba có thể dịch chuyển mười dặm, một tấm cấp năm có thể dịch chuyển một trăm dặm. Ninh Hinh cảm thấy nếu dùng chúng thì quá lãng phí nên đã mang theo cả số linh phù cấp một và cấp hai do nàng vẽ. 

Về phần trận bàn cần thiết cho một chuyến du hành thì nàng chuẩn bị rất nhiều loại như Huyễn trận, Khốn trận, Sát trận, Tụ Linh trận, Cách Tuyệt trận. Vì để đảm bảo an toàn nàng dự phòng cả Phức Hợp trận cấp năm mà mẹ cho. Còn về trình độ của nàng hiện tại đã có thể khắc được một chút bàn trận cấp ba rồi.

Không thể thiếu pháp khí nha. Nàng hay sử dụng roi Vô Ảnh, đây là vũ khí nàng mua ở Đa Bảo các sau lần đầu tiên đánh nhau với Mục Ninh Nguyệt. Lúc mua nó nàng đã nghĩ tới cảnh bản thân cầm roi đánh con ả Ninh Nguyệt kia, giờ nghĩ lại Ninh Hinh thiệt thấy mắc cười.

Ngoài ra còn có Huyễn Ảnh châm, gồm ba mươi sáu cây châm nhỏ dài một tấc được luyện chế từ Huyền Thiết vạn năm ở đáy biển. Bộ châm này cực kỳ cứng, lực sát thương có thể tăng trưởng theo tu vi của người dùng. Muốn khống chế đồng thời ba mươi sáu cây châm để tấn công thì tu sĩ cần phải có thần thức mạnh mẽ.

Bộ Huyễn Ảnh châm này do tộc trưởng Mục gia sai người mang đến cho Ninh Hinh sau khi nàng bái sư thành công ở Thiên Nhất tông. Nàng vô cùng vừa ý món quà này, dường như nó được chế tạo riêng cho mình nàng vậy.

Ninh Hinh đem tất cả món đồ thiết yếu trong chuyến đi này đưa vào vòng ngọc lưu trữ mà mẹ cho, như vậy thì khi cần lấy ra dùng sẽ cực kỳ thuận tiện. Sau đó nàng lại gom vài vật dụng thường ngày cho vào túi hành lý làm bộ mang lên cho có. Nàng cố tình ngụy trang vì không muốn trở thành miếng mồi ngon trong mắt người khác.

Rất nhanh đã đến ngày bí cảnh mở ra, mỗi lần kéo dài ba tháng. Những người tham gia phải tập trung ở đại điện của chưởng môn, sau đó trưởng lão phụ trách sẽ dẫn đội tiến vào bí cảnh.

Lúc Ninh Hinh đến đại điện thì các đệ tử tham gia chuyến đi lần này đã có mặt gần đủ, nhưng các trưởng lão và chưởng môn vẫn chưa tới nên phải đợi thêm chút nữa.

“Mục Phong, qua bên này này.” Ninh Hinh xoay người liền thấy Mục Thủy Lam đang vẫy gọi.

“Sư huynh, đây là con nhỏ Mục Phong mà em nói với anh đó, hiện là một đệ tử ngoại môn. Đây là sư huynh Tiêu Ngọc Đường ở Linh Phù phong, còn mấy đứa này đều là sư đệ và sư muội ở trong phong của chị.” Mục Thủy Lam giới thiệu.

“Em chào Tiêu sư huynh, chào các sư đệ sư muội.” Ninh Hinh lịch sự mở lời.

“Chào Mục sư muội, chào Mục sư tỷ.” Mấy đệ tử trong đội Linh Phù phong cũng lên tiếng chào hỏi.

“Tốt, các trưởng lão đã mang phi thuyền ra rồi, chúng ta xếp hàng lên thôi.”

Sau khi lên phi thuyền, Ninh Hinh và Mục Thủy Lam tìm một góc trò chuyện.

Bà chị họ ngó đứa em gái, không nhịn được mà lên tiếng: “Sao mày lại dịch dung thành bộ dạng này vậy? Mà thật ra mày cũng đâu cần phải làm vậy chi, có mấy ai nhận ra mày đâu.” 

Hiện giờ Ninh Hinh đang cải trang thành khuôn mặt dùng để bán hàng dưới núi, nàng nói: “Bà muốn tôi tổn thương hả?”

“Chị là đang khen mày tu luyện chăm chỉ quá, gần như chẳng lần nào xuất hiện công khai. Bây giờ tất cả đệ tử Thiên Nhất tông đều cảm thấy mày rất thần thần bí bí đó.”

“Thiệt luôn hả?”

Không lâu sau thì hai người nghe thấy mấy lời xôn xao: “Nghe nói đệ tử duy nhất của Thanh Mộc Đạo quân lần này cũng tham gia đó.”

“Ừ, ta cũng nghe đám đệ tử dưới trướng chưởng môn nói, hình như là Thanh Mộc Đạo Quân đích thân tìm chưởng môn thông báo mà.”

“Nghe nói đệ tử của Thanh Mộc Đạo quân tư chất rất tốt, nhưng tốc độ tu luyện của nàng ta lại chậm. Những đệ tử nội phong cùng lứa với nàng ta đều lên Trúc Cơ rồi, còn nàng ta vẫn ở Luyện Khí kì.”

“Đúng vậy đó. Hiện giờ mọi người kháo nhau rằng Thanh Mộc Đạo quân nhận sai đệ tử rồi.”

“Mà mày biết Băng tuyết tiên tử Mục Ninh Nguyệt không, nàng ta là một thiên tài tu luyện đó. Nghe nói hai người đó là chị em, nhưng mà quan hệ hình như không tốt.”

“Ôi dào thế gia thì mấy chuyện đấu đá, mâu thuẫn là bình thường ấy mà.”

Nghe mọi người không ngừng bàn tán về nàng và Mục Ninh Nguyệt, Ninh Hinh lại chẳng cảm thấy tức giận gì.

“Coi vậy mà mày bình tĩnh quá hen.” Mục Thủy Lam nói.

“Bộ bà cảm thấy tôi nên chạy qua đó tranh luận cho ra nhẽ với bọn họ à?”

Ngay lúc này, Tiêu sư huynh gọi Mục Thủy Lam: “Thủy Lam, em qua đây đi, chúng ta thảo luận việc tiến vào bí cảnh một chút.” 

“Chị qua đó đi, em ở đây không qua đâu.” Ninh Hinh nói với bà chị họ của mình. Giữa một đám đệ tử đang nháo nhào tìm tổ đội tiến vào bí cảnh thì nàng chỉ ngồi lặng im ở một góc.

“Nè sao cô ngồi ở im ru ở đây vậy, bộ đi một mình hả?” Một nam tu sĩ chừng hai mươi tuổi hỏi nàng.

“Tôi cũng đi một mình, ở đây tôi cũng không quen biết ai hết. Xin tự giới thiệu, tôi tên là Hạ Thiên Vượng, hiện là đệ tử ngoại môn. Còn cô thì sao?” Hạ Thiên Vượng tưởng Ninh Hinh cũng là đệ tử ngoại môn như mình, cho nên mới không quen biết các đệ tử khác.

Mấy chuyến đi bí cảnh như thế này trên cơ bản danh ngạch đều phân cho đệ tử nội môn, chỉ có một phần nhỏ dành cho đệ tử ngoại môn mà thôi. Bọn họ muốn tiến vào bí cảnh phải tham gia thi đấu xếp hạng.

Lần này các đệ tử ngoại môn được chia cho năm mươi suất, Hạ Thiên Vượng may mắn giành được vị trí cuối cùng, có cơ hội tiến vào bí cảnh. Những tu sĩ không quyền thế như họ mỗi khi có bất kỳ đợt ra ngoài rèn luyện nào đều rất trân quý.

Ninh Hinh cảm thấy cái tên Hạ Thiên Vượng rất hài hước, nàng nghĩ bộ chỉ tới ngày hè mới thịnh vượng hả? Còn mấy mùa khác thì phải làm sao? 

“Ừ, tôi không quen bọn họ, tôi tên là Mục Phong.” Ninh Hinh trả lời.

“Hân hạnh được làm quen Mục Phong sư tỷ nha.” Hạ Thiên Vượng nhanh nhảu đáp.

Thoắt một cái đã đến địa điểm mở ra bí cảnh, người của hai tông môn kia cũng đã đến rồi.

“Để các vị đợi lâu, thật thất lễ rồi.” Trưởng lão dẫn đội của Thiên Nhất tông là một tu sĩ Nguyên Anh, ông tiến đến chào hỏi các trưởng lão phụ trách của hai tông môn kia.

“Không sao, chúng tôi cũng chỉ vừa mới đến. Có mặt đầy đủ rồi, chúng ta bắt đầu thôi.”

“Được.” Sau đó các trưởng lão ở ba tông môn hợp lực với nhau mở bí cảnh ra.

“Đệ tử từng tông môn lần lượt tiến vào.” Vì đệ tử của Thiên Nhất tông đến sau nên sẽ phải vào cuối cùng.

Một vị tu sĩ Nguyên Anh dặn dò các đệ tử: “Sau khi tiến vào bí cảnh, các con phải cực kỳ cẩn thận, khả năng xuất hiện yêu thú cấp cao là không lớn, nhưng các con không được lơ là thiếu cảnh giác. Không nên dễ tin người nhưng cũng không nên giết hại lẫn nhau. Phải nhớ đây chỉ là một đợt luyện tập, đừng vì một gốc linh thảo hay một con yêu thú mà mất mạng. Hãy nhớ chỉ khi còn sống mới có thể tiến xa trên con đường tu luyện.” 

Ninh Hinh nhìn thoáng qua vị tu sĩ Nguyên Anh kia, hình như là trưởng lão của Thiên Nhạc tông. Còn chưa kịp suy nghĩ nàng bỗng bị đẩy vào bí cảnh.

*** Hết chương ***