Mộc Tiên Truyện

Chương 33. Vòng ngoài của bí cảnh

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Sau khi bị người ta chen lấn xô đẩy thẳng vào bí cảnh, trải qua một đợt xoay mòng mòng, Ninh Hinh mới cảm thấy chân mình chạm đến mặt đất. Nàng đã được dịch chuyển tới một vùng bình nguyên.

Xung quanh không có ai khác, cũng chẳng cảm nhận được bất kì nguy hiểm nào.

Nàng quan sát khắp nơi qua một lượt, sau đó chọn đại một hướng để di chuyển. Thế nhưng nàng đi hết nửa ngày vẫn chẳng phát hiện ra bất cứ sinh vật sống nào cả: không những người mà cả yêu thú cũng chẳng thấy đâu.

Ninh Hinh bắt đầu nảy sinh nghi vấn rằng có khả năng bản thân đã rơi vào một Huyễn trận (trận pháp tạo ảo cảnh) nào đó. Thế nhưng ngay lập tức đã có sự việc đập tan nghi vấn của nàng: Ninh Hinh phát hiện ra sự dao động của linh khí ở phía trước không xa.

Nàng ngay lập tức chạy về phía ngọn nguồn gây ra sự dao động kia, trong lòng thầm phán đoán là do có người đang đánh nhau. Ninh Hinh âm thầm lặng lẽ tiếp cận lại gần, kết quả đập vào mắt là cảnh hai bên vì tranh đoạt một cây linh dược mà xung đột với nhau không chịu ngừng tay.

Thật vô lí! Bí cảnh chỉ vừa mới mở ra, theo lí thì cũng không đến mức đánh nhau đến đầu rơi máu chảy để cướp đoạt bảo vật như vậy chứ.

Xem ra phương hướng của nàng không sai. Chỉ cần vượt qua chỗ đám người đang ẩu đả, tiếp tục men theo hướng này tiến về phía trước sẽ tới được khu giáp ranh giữa bình nguyên và rừng già. Thế nhưng hiện giờ sắc trời đã sắp tối, chỉ bấy nhiêu đấy thôi đã đủ chứng minh nàng thật xui xẻo, bị đưa đến chỗ chó ăn đá gà ăn sỏi, khỉ ho cò gáy chết tiệt.

Càng đến gần bìa rừng (ngoại vi), Ninh Hinh càng thường xuyên đụng mặt với đệ tử của hai tông môn kia, không chỉ vậy còn có cả vài con yêu thú cấp hai và ba. Nàng dựa vào thần thức mạnh mẽ của mình, cẩn thận tránh né từ người cho đến yêu thú ở xung quanh. Việc cấp thiết bây giờ là phải tìm được một chỗ an toàn để trú tạm trước khi ánh sáng hoàn toàn bị bóng tối nuốt chửng, bởi đây là thời điểm hoàn hảo cho đám yêu thú bước vào buổi săn đêm.

May mắn lúc trời vừa sập tối, Ninh Hinh đã tìm ra được một chỗ tương đối lẩn khuất để dừng chân. Sau một hồi dọn dẹp qua loa, vì an toàn là trên hết nên nàng bố trí thêm cả Phức Hợp trận cấp năm rồi mới yên tâm nghỉ ngơi. Dù sao đây cũng là lần đầu nàng ra ngoài trải nghiệm, trong lòng vẫn rất căng thẳng và hồi hộp.

Trận pháp Phức Hợp kia vốn là của dấm dúi mà La Tĩnh đích thân đưa cho Ninh Hinh. Sở dĩ gọi là phức hợp bởi nó là sự kết hợp và dung hòa giữa Huyễn trận (trận pháp tạo huyễn cảnh), Khốn trận (trận pháp dùng để vây nhốt) và Sát trận (trận pháp có tính công kích). Loại trận pháp Phức Hợp có đầy đủ cả phương diện tấn công lẫn phòng thủ như thế rất khó tìm mua được ở bên ngoài.

Sau khi đã bố trí ổn thỏa mọi thứ, Ninh Hinh bắt đầu đem chiếc bồ đoàn Tĩnh Tâm ra để tu luyện. Cả ngày hôm nay nàng phải chạy đôn chạy đáo khắp nơi, chẳng thu hoạch được gì sất. Nói gì thì nói, việc tìm được chỗ trú chân trước khi đêm xuống hẳn là cực kì quan trọng. Buổi tối đám yêu thú trong bí cảnh thường kết đoàn để đi săn mồi, nếu như các tu sĩ không tìm được nơi trú qua đêm thì rất dễ bị chúng vây khốn. Hoàn cảnh đó thật sự không tốt đẹp gì cho cam.

Sáng sớm ngày hôm sau, Ninh Hinh thu dọn hành lí rồi bắt đầu tiến vào bên trong bìa rừng. Cả thầy nàng lẫn Lâm Lạc đều đã từng nói rằng theo lí thông thường thì ở rìa của bí cảnh sẽ không bao giờ xuất hiện yêu thú từ cấp năm trở lên. 

Vốn là nàng cũng định truyền tin cho Mục Thủy Lam nhưng cuối cùng lại gạt đi. Nói gì thì nói mấy người đó kết thành đội đông vậy, mà bà ấy cũng không phải đội trưởng, thôi thì không nên khiến bả thêm phiền.

Sau khi chính thức bước chân vào khu vực bìa rừng, Ninh Hinh chọn cách duy trì trạng thái cẩn trọng, dè dặt từng bước. Nàng vừa đảo mắt tìm kiếm linh dược vừa canh chừng xem thử có con yêu thú nào bất ngờ xuất hiện hay không.

Quả nhiên tình huống bên trong bí cảnh giống như những gì mà Lâm Lạc đã từng chia sẻ. Linh dược mọc rất nhiều ở khắp nơi nhưng đều là loại cấp thấp thường thấy. Ban đầu Ninh Hinh còn chăm chỉ ngắt lấy mấy loại mà ở đỉnh Vân Hải tương đối hiếm gặp, thế nhưng chưa được bao lâu thì nàng cũng thấy chán, ngắt xong lại phải lãng phí mớ hộp ngọc nàng mang theo. Vậy là nàng không ngó ngàng đến chúng nữa, mặc kệ ai ngắt thì ngắt.

Thế nhưng số tu sĩ giống như Ninh Hinh thì chỉ là thiểu số mà thôi. Đối với phần lớn các tu sĩ thì khi vào bí cảnh đều chung một mục đích thu nhặt linh thảo bởi đây là món hời không thể bỏ qua.

***

Suốt mấy ngày lang thang trong rừng già, Ninh Hinh đã gặp không ít đệ tử cùng tông môn lẫn các đệ tử của tông môn khác. Đấy là chưa kể nàng còn giáp mặt với cả đám yêu thú luôn lởn vởn khắp nơi. Thế nhưng nàng không giết chúng mà chỉ đứng xa xa quan sát rồi rời đi. Rong ruổi khắp chốn là thế nhưng ngoài mấy cây linh dược cấp thấp thì nàng chẳng có thu hoạch gì đáng kể cả.

Thỉnh thoảng nàng nghĩ đến những lời khuyên của thầy mình rồi âm thầm cảm thán. Tình huống hiện tại của nàng chẳng khác những gì thầy đã dự liệu là bao. Thảo nào thầy chẳng muốn cho nàng đi đến đây.

Ninh Hinh vô cùng đắn đo giữa việc có nên tiến vào sâu trong cánh rừng già này hay không. Nếu như đi thì nàng mới có cơ may gặt hái được những thứ hay ho có ích; nhưng như thế cũng đồng nghĩa với việc bản thân có xác suất cao sẽ gặp nguy hiểm. Mà không lẽ cứ lảng vảng như hiện giờ thì chẳng phải chuyến này uổng công vô ích hay sao?

Vị trí hiện tại của nàng đã rất gần với vùng trung gian chuyển tiếp giữa rìa ngoài và vùng trung tâm của rừng già rồi (trung vi). Khu vực này thường đụng độ với đám yêu thú cấp ba, còn cấp bốn vẫn có khả năng vô tình va phải nếu xui rủi. Nên biết là yêu thú cấp bốn đã có tu vi tương đương với tu sĩ Trúc Cơ sơ kì rồi.

Chi bằng hiện tại nàng cứ tìm đám yêu thú luyện tay cái đã. Dẫu sao thì lúc ở đỉnh Vân Hải nàng đã từng giết không ít con có tu vi cấp một và hai rồi, chẳng có gì khó khăn hết. Bây giờ thử sức với yêu thú cấp ba vốn tương đương với tu sĩ Luyện Khí hậu kì thì sao nhỉ?

Trên thực tế, yêu thú sẽ có sức mạnh lớn hơn một tu sĩ đồng cấp với nó. Yêu thú khi muốn tấn công đều sẽ hoàn toàn dựa vào sức mạnh của cơ thể để giết chết kẻ địch, tuy nhiên như vậy không có nghĩa là chúng nó không biết dùng phép để bổ trợ.

Mà ngay cả tu sĩ cũng vậy thôi! Tuy thân thể bé nhỏ nhưng lại biết sử dụng vũ khí, phù triện lẫn trận pháp để chống lại yêu thú. Quan trọng hơn cả là lúc song phương giao chiến, muốn chiến thắng không chỉ dựa vào vũ khí cùng thực lực của bản thân mà còn cần phải có niềm tin chiến thắng nữa. Đường đi không khó, khó là lòng người ngại núi e sông mà.

Tuy nhiên nếu như thực lực hai bên quá chênh lệch thì tốt nhất là chim cút cho nhanh, bảo toàn tính mạng mới là trên hết.

***

Sau một tháng không ngừng khiêu chiến với yêu thú cấp ba, Ninh Hinh có thắng có thua, trên người cũng có thêm nhiều thương tích lớn nhỏ. Lúc trước nàng còn rất lạc quan cho rằng dựa vào thần thức mạnh mẽ của bản thân là có thể tránh được những đòn tấn công của yêu thú, thế nhưng đời chẳng như là mơ mà lơ ngơ thì chỉ có bị hố. Ngay từ lần đầu giao chiến với chúng nó, nàng mới nhận ra mình thực sự ấu trĩ đến độ nào.

Dù bản thân có tu vi Luyện Khí hậu kì mãn cấp nhưng Ninh Hinh không có nhiều kinh nghiệm thực chiến, ra trận lại không mang theo quyết tâm giết chết đối thủ. Vậy nên ban đầu, nàng thường xuyên bị yêu thú đuổi đánh.

Thuở mới triển khai kế hoạch nàng luôn chăm chăm tìm yêu thú cấp ba làm mục tiêu rèn luyện để tăng kinh nghiệm chứ không đuổi tận giết tuyệt nên nhiều lần bị chúng nó tập kích ngược lại. Nếu không phải nàng đã nhuần nhuyễn bộ pháp trốn chạy kết hợp cùng với bùa dịch chuyển tức thời thì rất có khả năng đến cả mạng cũng sẽ bỏ lại ở đây rồi.

Vì sự cố này mà nàng dần luyện thành thói quen: không ra tay thì thôi, còn đã ra tay thì nhất định phải giết chết đối phương. Thói quen này theo nàng rất lâu, đến tận khi đã trở nên mạnh hơn vẫn không hề thay đổi. Do vậy mà về sau hiếm có con yêu thú nào chủ động lảng vảng trước mặt nàng.

***

Có hôm Ninh Hinh đang nghỉ ngơi thì nhận được truyền tin của Mục Thủy Lam:

“Ê từ lúc vào bí cảnh đến giờ mày ở đâu mà không báo tin gì cho tao cả thế con nhỏ này?”

Ninh Hinh vội vàng hồi đáp: “Ôi chao, còn chẳng biết là đang ở chốn nao đây này. Chỉ biết là đang ở bên ngoài rìa rừng già thôi, phương hướng ra sao cũng chẳng rõ nốt. Còn bà chị đang ở đâu thế? Vẫn ổn cả đúng không?”

Mục Thủy Lam trả lời ngay tắp lự: “Bọn tao đông người nên không ai dám gây chuyện hết. Mấy hôm nay săn được kha khá yêu thú với thu thập được mớ linh dược cũng hòm hòm túi rồi. Em mày đang đi một mình đúng không?”

“Đúng rồi. Dù sao thì chẳng quen biết ai hết, chi bằng độc lai độc vãng cho lành.”

“Ừ thế thì em mày nhớ cẩn thận đấy. Khi đã xác định rõ ràng được vị trí thì báo với tao để bọn tao kéo sang đó. Hiện tại Tiêu sư huynh muốn đi vào vùng chuyển tiếp giữa vùng rìa với trung tâm rừng già (trung vi) xem như thế nào nên bọn tao phải đi cùng.”

“Bà chị nhất định phải cẩn thận đấy. Chỗ đó nhất định có đám yêu thú cấp năm lai vãng, bảo toàn tính mạng là trên hết.” Ninh Hinh nghĩ đến việc mình làm gần đây, bèn dặn dò.

“Tao biết mà. Em mày đi một mình mới càng phải cẩn thận đấy.”

Sau khi cùng Mục Thủy Lam trao đổi xong, xung quanh lại trở về yên tĩnh. Ninh Hinh không nhịn được buông tiếng thở dài não nuột, thầm nghĩ bản thân hiện tại cô đơn biết chừng nào. Nếu có em trai bên cạnh thì vui vẻ biết bao.

Nàng đang miên man nghĩ ngợi thì một tràng tiếng rống giận của yêu thú chảy ào vào tai khiến cho nàng sởn cả gai ốc, nhanh chóng bước vào trạng thái cảnh giác. Nào ai có ngờ được rằng nàng chỉ sống ở bí cảnh hơn một tháng mà đã có thể thích nghi thật nhanh với cuộc sống khắc nghiệt chốn núi rừng đầy rẫy yêu thú này.

Quả nhiên khả năng thích nghi của nhân loại là vô hạn. Khi đứng trước thời khắc khó khăn bức bách, phải đưa ra lựa chọn thì sẽ ép buộc bản thân thực hiện cho bằng được. Để rồi sau khi vượt qua ta mới nhận ra rằng chuyện mà ta nghĩ là khó khăn ấy lại vốn chẳng hề khó khăn như trong tưởng tượng.

*** Hết chương ***