Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Sau thời gian dài truy đuổi và chiến đấu với yêu thú cấp ba thì khả năng sử dụng pháp thuật để chiến đấu của Ninh Hinh ngày càng thành thạo. Chính vì điều này mà tình thế của nàng dần dần đảo ngược so với lúc mới đến đây. Thuở đầu nàng bị yêu thú đuổi đánh đến mức thương tích đầy người nhưng bây giờ thì chính nàng mới là người đuổi đánh bọn chúng, mà thời gian nàng hạ gục được yêu thú cấp ba ngày càng nhanh.
Hay trước đây nàng chỉ có thể giao đấu với một con yêu thú cấp ba, nhưng hiện tại nàng có thể đối phó cùng lúc nhiều con hoặc dễ dàng trốn thoát bọn chúng mà không bị tổn thương chút nào.
Khi tới gần vùng giáp ranh giữa vùng rìa và trung tâm rừng già, giá trị của linh dược cũng tăng lên. Ninh Hinh còn đánh nhau với một con sư tử cấp bốn, mặc dù nàng bị thương khá nặng nhưng con sư tử đó cũng bị nàng đánh trả tơi bời. Nếu dùng thêm phù hay độc dược, nàng tin chắc mình có thể kết liễu được nó.
Sau khi trải qua trận chiến với yêu thú cấp bốn nàng đã không còn sợ chúng như lúc trước nữa, thậm chí nàng còn chủ động tấn công những con mà bản thân tự tin có thế giết được.
Chiến đấu chắc chắn là phương pháp tốt nhất để phát huy tối đa tiềm năng của tu sĩ mà.
Mấy ngày tiếp theo, Ninh Hinh không ngừng phân cao thấp với đám yêu thú cấp bốn, có lúc nàng đuổi theo đánh bọn chúng, cũng có lúc bọn chúng đuổi theo đánh nàng. Chẳng biết từ khi nào nàng đã đến trước một cái hồ, điều kỳ lạ là xung quanh hồ này có rất ít yêu thú, ngay cả những đệ tử đến bí cảnh rèn luyện cũng chả thấy là bao. Trực giác mách bảo nàng rằng cái hồ này chắc chắn có vấn đề.
***
Ninh Hinh đã dành mấy ngày liền nghiên cứu cái hồ này nhưng chả phát hiện được manh mối gì. Nàng cũng gặp vài tu sĩ đi ngang qua đây, nhưng họ đều không thèm ngó ngàng gì đến cái nó.
Không lẽ đây chỉ là cái hồ bình thường, mình đoán sai rồi hả ta? Nàng thầm nghĩ.
Thật ra Thanh Mộc Đạo quân và Lâm Lạc không nói cho Ninh Hinh biết mà thôi. Ở Linh Lung bí cảnh cái hồ này rất nổi tiếng, lý do là vì không có một tu sĩ hay yêu thú nào có thể lặn xuống được đáy hồ, chỉ có thể nổi lềnh bềnh trên mặt nước. Vậy nên bọn yêu thú trong Linh Lung bí cảnh cực kỳ kiêng dè cái hồ này, bình thường bọn chúng chẳng dám mon men đến gần.
Mãi chẳng có thu hoạch gì nên Ninh Hinh quyết định ngày mai sẽ rời khỏi đây. Luyện tập với đám yêu thú cũng là cách hay, hiện giờ khả năng chiến đấu của nàng đã tiến bộ không ít nha. Ví như nàng có thể chuyển đổi thuần thục giữa các loại phép thuật hay sử dụng Quy Nhất kiếm khá ổn áp. Ngoài ra khả năng khống chế Huyễn Ảnh Châm của nàng cũng càng nhuần nhuyễn: có thể tấn công bất ngờ, nhanh và chuẩn xác.
Hôm nay cũng như thường lệ, Ninh Hinh bố trí trận bàn phòng vệ xong xuôi rồi bắt đầu tu luyện. Thoáng cái trời đã tối, nàng nghe thấy tiếng trò chuyện từ xa truyền tới. Chẳng mấy chốc đã có một nhóm tu sĩ đi đến bên bờ hồ, hình như họ dự định cắm trại ở đây. Có vẻ họ cũng không phát hiện ra nàng nên nàng cũng mặc kệ.
Xem ra nhóm người này đã được huấn luyện bài bản: có người nhóm lửa, có người nghỉ ngơi, có người trò chuyện, có người đang khôi phục linh lực, lại có người canh gác. Tu vi của họ đều là Luyện Khí hậu kì, có hai người là Luyện Khí hậu kì mãn cấp rồi.
“Càng vào trong rừng già bọn yêu thú càng lợi hại, bây giờ ở đây đều là mấy con cấp bốn rồi. Tụi mình vẫn tiếp tục đi vô sâu nữa hả anh cả?” Một nam tu sĩ nói.
“Phải đi tiếp thôi, khu ngoài rìa chỉ toàn là linh dược cấp thấp, đem ra ngoài bán cũng không được bao nhiêu linh thạch. Chúng ta đã cực khổ để dành được suất vào bí cảnh lần này, càng tranh thủ tìm được nhiều linh dược giá trị cao thì càng đổi được nhiều tài nguyên tu luyện mà.
Số lượng Trúc Cơ đan mà tông môn phát cho đệ tử ngoại môn chúng ta vốn không nhiều, đã vậy còn phải ưu tiên cho mấy kẻ có thế lực trước rồi mới đến lượt chúng ta. Cho nên chúng ta chỉ có thể tự nghĩ cách, chuẩn bị sớm một chút tốt hơn. Thằng ba và thằng sáu đều là Luyện Khí mãn cấp, nếu có Trúc Cơ đan thì có thể tấn cấp lên Trúc Cơ, lúc đó trong gia tộc sẽ có hai tu sĩ tu vi Trúc Cơ rồi.” Một nam tu sĩ lớn tuổi nói.
“Đúng vậy, để cho chúng ta vào bí cảnh này tộc trưởng đã phải tặng cho quản sự ngoại môn món bảo khí ông ấy yêu thích nhất đó. Chúng ta không thể làm tộc trưởng thất vọng được.”
“Gã họ Chu kia đúng là đồ mặt dày. Rõ ràng chúng ta đã thắng thi đấu xếp hạng, nhưng lại ép chúng ta nhường suất cho cháu ổng, đúng là hiếp người quá đáng.”
“Bình thường thằng chả còn cắt xén đan dược của chúng ta, anh cả nói xem tại sao phía tông môn lại mặc kệ không ngó ngàng vậy?”
“Mấy vị trưởng lão kia làm gì có thời gian quan tâm đến đám đệ tử ngoại môn. Không biết tộc trưởng nghĩ gì nữa, nếu để anh ba với anh sáu đến tông môn khác có khi còn có thể bái sư nữa ấy chứ.”
“Mày thì biết gì mà nói, tộc trưởng tự có chủ trương của ông ấy. Thiên Nhất tông là tông môn đứng đầu ở đại lục Thổ Nhạc, chúng ta có thể học được những thứ mà những môn phái khác không có. Cứ cố gắng tu luyện cho thật tốt, nếu trong số chúng ta có người bái sư thành công thì sẽ đem lại lợi ích rất lớn cho gia tộc đó.”
“Anh cả, tụi em sẽ cố gắng tu luyện, nhất định không để Trần gia tiếp tục cưỡi đầu cưỡi cổ Đỗ gia chúng ta nữa.”
“Ừa, mọi người cùng nhau phấn đấu nào. À phải rồi thằng hai, vết thương của mày có sao không?”
“Anh yên tâm đi, em luyện hóa đan dược xong là ổn rồi.”
“Bây giờ xung quanh khu vực này đa số là yêu thú cấp ba với bốn, anh hai lại đang bị thương. Nếu một hai con xuất hiện chúng ta còn có thể đánh lại nhưng nếu nhiều con thì coi như tiêu đời rồi.” Một tu sĩ nói.
Gã anh cả trầm mặt một lúc rồi lên tiếng: “Chúng ta cứ đi thêm chút nữa, nếu gặp phải yêu thú không thể đánh lại thì anh em mình liền rút lui. Đêm nay mọi người nghỉ ngơi cho thật tốt, bình thường yêu thú không dám bén mảng đến gần hồ này, tối nay chúng ta có thể thả lỏng một tí.”
“Anh cả, sao yêu thú không dám đến gần cái hồ này vậy?” Một nữ tu sĩ tò mò hỏi.
“Anh cũng không biết nguyên do là gì, nhưng tu sĩ và yêu thú chỉ có thể nổi trên mặt nước mà không thể chìm xuống được, hơn nữa không có bất kì sinh vật nào sống ở trong hồ này. Đám yêu thú hình như rất sợ cái hồ này nên không bao giờ bén mảng đến đây. Đã vậy ở đây cũng không có linh thảo, linh dược gì nên tu sĩ cùng lắm là đi ngang qua hoặc dừng lại nghỉ ngơi mà thôi.” Gã anh cả trả lời.
“Có khi nào trong hồ này có bảo vật gì không?” Nữ tu sĩ đoán mò.
“Cho dù có bảo vật cũng không lấy được đâu. Hồi trước cũng có nhiều tu sĩ tìm cách lặn xuống đáy hồ, nhưng cho dù là dùng Trọng Lực phù hay là trang bị thêm mấy món bảo khí để tăng trọng lượng cũng không chìm được.”
“Ôi trời, tiếc thế nhỉ.”
“Ừa, cái hồ kỳ lạ như thế này thì khả năng cao là có bảo vật. Dù biết vậy nhưng cũng không cách nào lấy được, khiến nhiều người tiếc của lắm đó.”
“Thật sự bó tay luôn hả anh?”
“Có thể vẫn có cách, nhưng phần đông các tu sĩ đi vào bí cảnh đều giống như anh với em. Tụi mình không có bảo vật gì giúp sức thì chỉ có thể nhìn mặt hồ rồi thở dài tiếc nuối thôi.”
“Anh cả, nghe nói lần này đệ tử của Thanh Mộc Đạo quân cũng vào đây phải không?”
“Đúng đó, nhưng lúc ở trên phi thuyền anh có thử tìm qua mà không thấy.”
“Anh chưa gặp nàng ta bao giờ thì dù thấy cũng có biết đâu.”
“Nếu biết nàng ta thì tốt rồi, có thể dẫn nàng ta tới xem cái hồ này, nói không chừng tìm được cách lặn xuống đáy hồ nữa.”
“Đối với nàng ta mà nói bảo vật ở đây không chừng còn chả lọt vào mắt xanh của nàng ta đâu. Thôi đừng suy nghĩ nữa, nghỉ ngơi sớm đi.”
Một lát sau đã không còn tiếng nói chuyện, chắc là nhóm người đó đều nghỉ ngơi hoặc tu luyện rồi.
Hóa ra đây là cái hồ Chết. Kiếp trước ở Trái Đất cũng có biển Chết, trạng thái của cái hồ này cũng giống biển Chết đây mà. Ngày mai nàng nghiên cứu lại nó mới được, nói không chừng đây là cơ duyên của nàng.
Biển Chết có chứa hàm lượng muối cực kỳ cao, dẫn đến khối lượng riêng của nước biển lớn hơn khối lượng riêng của con người, giúp con người có thể nổi trên mặt nước. Còn cái hồ này thì sao? Lý do gì khiến nó trở nên như vậy?
*** Hết chương ***