“Sẽ như thế nào?” Hai gã bị anh dọa cho răng va vào nhau lập cập, nhưng vẫn không nhịn được mà vặn hỏi.
Sống sót được sau Chuyến Tàu Sơ Thẩm, có người dựa vào thực lực, có người lại dựa vào may mắn. Nhưng chỉ cần là người chơi sống sót, chẳng ai dám coi thường việc vắng mặt trong phó bản.
Dưới sự chú mục của mấy gã, Từ Hoạch gảy tàn thuốc, toét miệng cười: “Tôi cũng có biết đâu.”
Hai kẻ mạo danh nhân viên nhà ga lúc này đâu còn không hiểu mình đang bị trêu đùa. Chó cùng rứt dậu thẹn quá hóa giận, chúng hung hăng lao tới: “Đã định chừa cho mày một con đường sống, là mày tự tìm chỗ chết!”
“Ting!”
Chiếc bật lửa bằng đồng thau vẫn duy trì trạng thái đánh lửa, Từ Hoạch nhanh chóng lùi về sau mấy bước, giơ tay lên hét lớn hai tiếng: “Cháy!”
Gần như cùng lúc anh cất tiếng, mép áo của hai tên người chơi kia liền bùng lên ngọn lửa xanh lè. Lớp vải vóc bình thường cháy bùng lên trong chớp mắt hệt như một tờ giấy. Hai gã mới giây trước còn đằng đằng sát khí thì giây sau đã kêu thét thảm thiết, điên cuồng xé toạc quần áo trên người!
Ba tên người chơi đang chực chờ cơ hội hành động bị thủ đoạn này dọa cho sợ hãi, không hẹn mà cùng lùi bước!
“Hắn dùng vật phẩm của trò chơi!” Tên gầy vứt bỏ quần áo, vừa phẫn nộ vừa e dè trừng mắt nhìn Từ Hoạch. Lúc nhìn thấy cái bật lửa trên tay anh, ánh mắt gã lóe lên tia tham lam. Gã quát với ba kẻ kia: “Bọn mày ngu à, còn không mau giúp một tay! Trên người hắn chắc chắn không chỉ có một tấm vé đâu, đoạt được vé thì mới sang được phó bản kế tiếp, không thì bọn mày cứ chờ chết đói ở đây đi!”
Tuy nhiên chưa kịp đợi ba người chơi kia có phản ứng gì, trong đại sảnh lại liên hoàn vang vọng tiếng “cháy”, quần áo của cả đám lần lượt bốc hỏa, kể cả bộ đôi nhân viên nhà ga giả mạo vừa mới cởi phăng áo trên.
Một đám người lăn lộn gào khóc dưới đất. Từ Hoạch đứng một bên, hờ hững quan sát màn cởi đồ tự cứu thân này. Anh lờ mờ nắm rõ được vật thể bị đốt, độ lan của ngọn lửa cùng vận tốc bốc cháy của “Công Cụ Của Kẻ Phóng Hỏa”.
Vật thể bắt lửa chỉ giới hạn ở trang phục mặc trên người. Đồ vật bị vứt riêng lẻ dưới đất thì lại không bị làm sao. Cường độ cháy của ngọn lửa hệt như một ngọn lửa bình thường, không có chuyện không thể bị dập tắt hay là có khả năng nung chảy kim loại.
Có hai điều kiện tiên quyết để cháy: một là giữa chiếc bật lửa với mục tiêu không tồn tại bất kỳ vật cản nào, nói đơn giản là phải bắt lửa theo đường thẳng. Giấu nhẹm chiếc bật lửa sau lưng thì sẽ không có tác dụng. Hai là đối tượng mục tiêu nghe được tiếng “cháy”, còn khẩu hình miệng cũng vô dụng.
Đương nhiên thị lực thính giác của Người Tiến Hóa đã được nâng cao, thế nên khoảng cách thao tác cũng bao la vô vàn.
Anh hài lòng gật gù, mở điện thoại so lại thời gian rồi tan biến vào màn không khí.
Đoàn tàu băng xuyên qua một khu rừng chìm ngập trong làn sương mù dày đặc. Ánh sáng bên ngoài lịm tắt dần đi có thể nhận thấy rõ bằng mắt thường. Từ Hoạch một lần nữa so sánh với thời gian trên điện thoại. Anh phát hiện sau khi đoàn tàu liên tiếp ba lần đổi cảnh, trục thời gian đã rối loạn hoàn toàn. Hiện tại trông như thể trời đã sập tối, nhưng trên thực tế anh lên xe mới được chưa đầy hai tiếng đồng hồ.
Trò chơi và thế giới bên ngoài không tồn tại múi giờ cố định.
Anh vừa đặt điện thoại xuống, màn hình trò chơi đột nhiên hiển thị:
[Người chơi Người Qua Đường Giáp đã tiến vào ranh giới Núi Ôn Tuyền, mặc định tham gia phó bản cấp E “Ma Chặt Đầu”. Xin lưu ý, cấp độ phó bản này tương đối thấp, người chơi không thể mang theo vật phẩm không thuộc trò chơi.]
[Giới thiệu bối cảnh: Sơn Trang Ôn Tuyền - nổi tiếng với các dòng suối nước nóng tự nhiên - từng được đông đảo người chơi và khách du lịch yêu thích. Nhưng trong vòng ba năm qua, những vị khách đến đây nghỉ dưỡng đều mất đầu một cách khó hiểu. Không có bất kỳ dấu vết nào của hung thủ lưu lại tại hiện trường. Sau khi một vài thám tử tư và điều tra viên mất tích đầy bí ẩn, ông chủ Sơn Trang đành phải treo thưởng một khoản tiền khổng lồ nhằm tháo gỡ vụ án mạng kỳ bí này, đáng tiếc cho đến nay vẫn bặt vô âm tín.]
[Cho đến nay, Sơn Trang Ôn Tuyền trở thành chốn tụ tập của các thám tử tư, phóng viên cùng những kẻ tò mò đam mê mấy trò kinh dị. Trước 12 giờ đêm nay, lại sẽ có thêm một toán khách cập bến Sơn Trang...]
[Nhiệm vụ phó bản: Bảo vệ cái đầu phe ta. (Ghi chú: Giữ cho cẩn thận cái đầu của cậu nhé, nhỡ đâu nó sẽ tự bỏ trốn đấy!)]
[Thời gian phó bản: 5 ngày.]
[Người chơi vui lòng tới Sơn Trang trước 12 giờ đêm nay theo giờ của trò chơi, hoàn thành nhiệm vụ của phó bản. Nếu vượt ải thất bại, ngài sẽ không thể giành được tấm vé về.]
[Bắt đầu đếm ngược: 10, 9, 8, 7...]
Đếm ngược xong xuôi, Từ Hoạch đứng trên một con đường mòn bị sương mù đặc quánh giăng kín.
Màn sương mù đặc quánh nhấn chìm khu rừng rậm rạp. Cách xa 5 mét cơ bản không thể nhìn rõ sự vật sự việc, chỉ thấy tấm biển “Ga Thành Phố Núi Ôn Tuyền” và “Đi thẳng 500 mét đến Sơn Trang Ôn Tuyền” cắm trên cột đèn đường vàng vọt.
Anh bước sang bên cạnh vài bước, tầm nhìn không mở rộng ra như màn sương mù thông thường. Sương mù làm cản trở tầm nhìn, ngoài một mảng đen ngòm ra thì không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì khác.
Xem ra ngoài nhu cầu của phó bản, hệ thống không mở khóa thêm bất kỳ khu vực nào cho người chơi. Nếu không thể phá đảo và không có vé dư, rất có khả năng anh sẽ bị kẹt lại chỗ này.
“Chị gái... từ từ đã!” Đang định bước đi thì phía sau bỗng vang lên tiếng gọi.
Từ Hoạch đặt một tay lên hông, xoay người lại vừa lúc nhìn thấy một gã đàn ông đeo kính gầy còm đang chui ra khỏi bụi cỏ. Sau khi bò lổm ngổm lên, đối phương có vẻ như đã bị anh dọa sợ.
Cũng hết cách thôi, ai mà ngờ một tấm lưng thon thả với mái tóc dài ngang eo quay mặt lại lại là một tên đàn ông vạm vỡ cao một mét tám cơ chứ.
“Xin chào... Anh cũng là người chơi à.” Kẻ đeo kính ngượng ngùng gãi gãi đầu: “Lúc nãy trời tối quá nhìn không rõ.”
Từ Hoạch sờ sờ mớ tóc trên gáy, dọc đường đi anh đã gọt bớt một mảng, chỗ này là do nó mới mọc lại.
Dù sao một tuần sau nó cũng rụng sạch, anh vốn chẳng thèm để ý cho cam.
“Đến Sơn Trang à?” Anh vứt cho hắn một điếu thuốc.
Gã đeo kính vội vàng chộp lấy: “Đúng thế đúng thế, đại ca đây xưng hô thế nào? Hay là chúng ta cùng đi chung luôn?”
Từ Hoạch gật đầu, hai người kẻ trước người sau giữ một khoảng cách nhất định tiến về Sơn Trang.
Đi được một lúc, gã đeo kính tự giới thiệu về bản thân. Hắn tên Viên Diệu, là một lập trình viên. Do duyên phận đưa đẩy mà sống sót sau vòng Sơ thẩm, cẩu thả sống lay lắt mãi đến ngày cuối cùng mới chịu lên xe.
Sáng sớm hắn đã đến đây, cứ nấp miết trong bụi rậm bên vệ đường. Đã có tám tên người chơi đi qua, thấy sắp đến giờ, nhẩm tính chắc mẩm Từ Hoạch là kẻ cuối cùng, hắn vội chui ra làm quen bắt chuyện.
Từ Hoạch nghe gã ba hoa một hồi, ra chiều suy tư hỏi lại: “Mỗi người đến một lúc khác nhau à?”
Viên Diệu vỗ ngực cái bộp: “Anh Từ yên tâm, chơi game thì tôi giỏi lắm. Thông báo 12 giờ thì chắc chắn phải qua giờ này phó bản mới mở, khéo mấy người đi trước còn chưa mò được vào cửa cơ!”
Đương nhiên đó không phải là thứ anh nghĩ trong đầu, nhưng lại không tiện nói huỵch toẹt ra.
Cái gã Viên Diệu này trốn cách xa đến 3 mét, nhưng anh không hề hay biết gì. Tám người chơi đi qua trước mặt hắn cũng vậy.
Quét ánh mắt lên người đối phương, nụ cười trên gương mặt anh cũng giãn ra đôi phần.
“Ấy, đến nơi rồi!” Viên Diệu chỉ tay về phía trước.