Từ Hoạch nhìn về phía trước, một tòa sơn trang cũ kỹ mang phong cách Trung Hoa tọa lạc ở cuối con đường mòn. Bên ngoài không có đèn đường, nguồn sáng duy nhất là chiếc đèn lồng màu trắng cắm trong miệng con sư tử đá trước cửa. Ánh sáng yếu ớt chỉ đủ soi sáng vài mét vuông trước cổng, vừa vặn có thể nhìn rõ mấy người đang đứng đó.
Đứng áp sát cửa là một thanh niên ngoại quốc cao lớn, tóc vàng mắt xanh. Hắn đang nói chuyện với một gã thanh niên xách chiếc áo khoác bò trên tay. Bên trái gã thanh niên là một tay cơ bắp cuồn cuộn đang ngồi xổm hút thuốc.
Cách sư tử đá vài bước là một ông chú chỉnh tề trong bộ đồ vest, ăn mặc sang trọng, ra dáng một người thành đạt. Đứng hai bên ông ta là hai nữ người chơi, một tóc dài một tóc ngắn, khoảng cách rất gần, nhưng ánh mắt của họ lại không hẹn mà cùng rơi vào gã đàn ông trung niên béo ốm hói nửa đầu ở phía đối diện, vẻ mặt đầy chán ghét.
Phía sau gã trung niên hói đầu là một đôi nam nữ. Nam thì mặc toàn hàng hiệu, vẻ mặt kiêu ngạo, nữ thì trang điểm mắt khói, thái độ thân mật.
Ngoài ra còn có một thanh niên trông như sinh viên đại học đứng một mình một góc.
Tổng cộng mười người.
Mười người này đợi đến mất kiên nhẫn, thấy Viên Diệu và Từ Hoạch đến muộn, vẻ mặt đều tỏ ra không mấy thiện cảm. Gã cơ bắp đứng phắt dậy: “Sao hai người không đợi trời sáng luôn hẵng đến? Nhát gan thế thì về nhà bú sữa mẹ đi, vào phó bản chơi làm cái quái gì!”
Viên Diệu sợ hãi rụt người lại đụng phải Từ Hoạch khiến điếu thuốc trên tay anh run lên. Anh cười cười đưa điếu thuốc qua: “Người anh em, bớt giận nào, xe đến giờ này tôi cũng hết cách.”
Gã cơ bắp hừ lạnh một tiếng, hất thẳng tay anh ra.
Gã thanh niên mặc áo bò bên cạnh nhạt nhẽo lên tiếng: “Mọi người bây giờ đều ngồi chung một thuyền, cớ sao phải làm mất hòa khí?”
“Có chung một thuyền hay không thì chưa biết đâu.” Gã trung niên hói đầu nhìn chằm chằm hai nữ người chơi, cười gằn: “Phải lột áo ra mới biết được.”
Nữ người chơi tóc dài sở hữu mái tóc đen dày ngang lưng, trông có vẻ thanh thuần đáng yêu. Cô rất ác cảm với sự hiểm độc của gã trung niên, nhưng chỉ nhíu mày mà không nói gì.
Nữ người chơi tóc ngắn thì lanh lợi và cũng đanh đá hơn. Cô chẳng nể nang mà đáp trả: “Thấy phụ nữ là đòi lột áo, sao ông không bảo mẹ ông lột cho ông xem? Ồ, cái loại đàn ông vừa xấu vừa hói lại đê tiện như ông, nếu tôi là mẹ ông, tôi hận không thể đẻ ra ông từ đầu!”
Mặt gã trung niên hói đỏ gay gắt, lao tới định đánh người. Lúc này gã mặc vest mới ra tay, chặn cánh tay gã hói lại: “Đàn ông con trai tính toán với đàn bà làm gì!”
Thanh niên ngoại quốc cũng bước tới kéo gã lại, dùng vốn tiếng Trung lơ lớ nói: “Vạn, ga lăng một chút đi!”
Gã trung niên hói đầu được gọi là “Vạn” tuy có lợi thế về thể hình, nhưng lại bị hai người họ kẹp chặt không thể nhúc nhích. Thấy những người khác đang nhìn mình như trò cười, không hạ được thể diện, gã quay lại quát Từ Hoạch và Viên Diệu: “Nhìn cái gì mà nhìn!”
Từ Hoạch mỉm cười không lên tiếng. Đám người này có lẽ đã làm quen với nhau, nhưng quá trình không mấy vui vẻ.
“Tôi nói này, mấy người cãi nhau dăm ba cái chuyện tào lao làm gì?” Tên thiếu gia nhà giàu ôm ấp cô gái trang điểm mắt khói bực bội nói: “Sương mù ngoài này càng lúc càng dày, còn phải húp gió ở đây đến bao giờ nữa?”
Tên thiếu gia đến khá sớm, tưởng rằng đến sớm có thể giành được ưu thế, ai ngờ người chưa đến đông đủ thì căn bản không thể vào được sơn trang.
Gã mặc vest xem giờ: “Khu vực bị sương mù che phủ có lẽ không thuộc về phó bản. Nội dung trò chơi mọi người đều đã rõ, trong sơn trang có Ma Chặt Đầu đi lang thang, nếu chúng ta cứ ở lại đây, biết đâu sẽ gặp nguy hiểm.”
“Vậy còn đợi gì nữa, mau vào thôi.” Gã cơ bắp xung phong đi gọi cửa: “Có ai còn sống không, mở cửa!”
Cánh cửa gỗ bị đập uỳnh uỳnh, nhưng không có ai thưa tiếng.
“Biết đâu phải đợi đến 12 giờ cửa mới mở.” Từ Hoạch ở phía sau bồi thêm một câu.
Mặt gã cơ bắp đanh lại: “Ông đây không tin cái tà này!”
Nói rồi gã đạp thẳng vào cửa, chẳng ngờ chân chưa kịp chạm, cánh cửa gỗ đã “cót két” tự mở ra. Gã mất đà lao thẳng vào trong, ngã một cú đau điếng.
Đám người bên ngoài lác đác bật cười, tên thiếu gia hả hê bước vào theo: “Cho chừa cái tội không xem đồng hồ, bây giờ vừa tròn 12 giờ.”
Mười một người còn lại bước vào sơn trang.
Bên trong sơn trang cũng chẳng khá khẩm hơn bên ngoài là bao. Đập vào mắt họ đầu tiên là một khu vườn cây cối um tùm, ngoại trừ một con đường trải sỏi hẹp cắt ngang vừa đủ cho một người đi, những chỗ khác đều chen chúc kín mít, tay chân khó mà luồn lách.
Nhưng dọc theo con đường sỏi, họ có thể thấy vài ngọn đèn đường, có biển chỉ dẫn ghi phía trước là khu vực đăng ký.
“Sao cây cối ở đây rậm rạp thế này?” Cô gái trang điểm mắt khói càu nhàu, “Cũng chẳng ai cắt tỉa gì cả.”
“Có gì lạ đâu, chắc ở đây sớm đã chẳng còn ai ở rồi.” Tên thiếu gia nói.
“Chắc chắn có người ở.” Gã mặc vest lên tiếng: “Đường sỏi sạch bong, không có lá rụng hay bụi bặm gì cả, chắc chắn phải có người dọn dẹp định kỳ. Khu vực này trông không có vẻ gì là có khói người, lên xuống núi bất tiện, sống ở đây là hợp lý hơn cả.”
“Đệch mợ! Vậy thì là NPC rồi! Thằng cháu chắt này sao không ra mở cửa!” Gã cơ bắp xắn tay áo chửi đổng: “Người đâu rồi, chết dẫm ở xó nào rồi!”
“Ực!” Nữ người chơi tóc dài đi phía sau nuốt nước bọt, run rẩy chỉ tay về một bụi cây, mếu máo: “Mọi người nhìn xem, kia có phải người không...”
Mọi người quay lại, chỉ thấy trong khu rừng đen ngòm mọc lên một cái cây cao chót vót, trên cành cây treo lủng lẳng hai vệt đen nhánh, bên dưới là một vật nặng đang đong đưa!
Bị giết rồi?!
“Mau qua đó xem thử!” Một đám người lục sục trong rừng một lúc mới phát hiện ra một con đường hẹp men theo bờ tường cạnh cổng, dẫn thẳng đến chỗ cái cây cao.
Nhưng khi đến nơi thì đã muộn, người đó cứ im lìm treo trên cây, lưỡi thè lè ra cả khúc, nước bọt vẫn còn đang nhỏ giọt.
“Ọe!” Nữ người chơi tóc dài mềm nhũn đầu gối quỳ sụp xuống đất.
Sắc mặt của những người chơi khác cũng chẳng mấy dễ nhìn. Người này hẳn là người trong sơn trang, có thể biết một số uẩn khúc về nơi này. Nhưng trùng hợp thay, họ vừa đến thì người ta đã chết, cứ như có kẻ canh giờ để giết người rồi cố tình để họ phát hiện vậy.
Tuy không biết kẻ giết người có phải là Ma Chặt Đầu được nhắc đến trong phó bản hay không, nhưng có một tên sát nhân lởn vởn rình rập xung quanh, thật khiến người ta sởn gai ốc!
“Tôi nghĩ, có khi hắn tự sát đấy.” Từ Hoạch đi loanh quanh một vòng rồi quay lại nói.
Thực ra tình hình xung quanh khá rõ ràng, dưới gốc cây người treo cổ là một căn nhà gỗ nhỏ xíu chừng vài mét vuông, chỉ có một chiếc giường và vài dụng cụ đốn củi.
Đằng sau căn nhà gỗ có mấy nấm mồ, trong đó có một mấm mồ mới, vàng mã trên đất vẫn chưa rã nát.
Anh vỗ vỗ vào đống củi xếp cao vút dưới chân thi thể: “Cái độ cao này, người trèo lên vừa hay đủ để treo cổ.”
“Biết đâu bị người ta treo lên lúc còn sống.” Gã trung niên hói đầu nói, “Ở đây đâu chỉ có mỗi hắn.”
“Nhưng theo lời phó bản thì Ma Chặt Đầu chẳng phải là chặt đầu sao?” Thanh niên ngoại quốc thắc mắc.
Gã mặc vest kiểm tra sơ qua thi thể người đàn ông treo cổ, sắc mặt phức tạp: “Có khi đúng là tự treo cổ thật.”
“Hắn có vẻ đã bệnh rất lâu rồi, trên người toàn mụn mủ.”
Từ Hoạch bước tới nâng vai thi thể lên nhìn, những mảng mụn mủ xanh lè mọc đầy lưng, chẳng còn nhìn thấy chút da thịt lành lặn nào.
Viên Diệu đi tới: “Anh Từ, có phát hiện gì không?”