“Tôi chẳng có gì để nói cả.” Gã tiều phu sầm mặt, “Tôi không biết người chơi nào cả, cũng chả biết ở lại ở liếc gì hết, từ nhỏ đến lớn tôi vẫn luôn sống ở đây.”

Từ Hoạch “chậc” một tiếng. Đứng trong bóng tối, không nhìn rõ vẻ mặt anh ra sao, nhưng ngay giây tiếp theo, rìa xẻng sắt sắc bén đã kề sát cổ đối phương, giọng nói lạnh lùng: “Người chơi thường có vài Đặc Tính kỳ lạ, vậy chúng ta thử xem chặt đứt cổ rồi có thể sống đi chết lại được không nhé.”

Lúc này gã tiều phu mới luống cuống, vội vã nói: “Anh không được giết tôi, nếu giết tôi anh đừng hòng vượt ải trò chơi!”

“Không phải anh bảo không biết gì sao?”

Gã tiều phu gượng cười: “Tôi có thể cung cấp gợi ý vượt ải cho anh, với điều kiện anh không được tiết lộ chuyện này cho những người chơi khác...”

Lưỡi xẻng không nương tình ấn mạnh xuống.

Máu tươi theo cổ chảy ra, gã tiều phu phát ra tiếng ặc ặc không thành lời, hai mắt trừng trừng trợn lên nhìn Từ Hoạch. Dãy dụa một lát, gã bất đắc dĩ phải chịu khuất phục: “Tôi... nói...”

Từ Hoạch buông tay, nhét nửa điếu thuốc hút dở vào miệng gã, “Nói đi.”

Gã tiều phu rít một hơi thật sâu điếu thuốc thừa rồi mới bắt đầu khai chuyện của mình.

Gã bước vào Ga Sơn Trang Ôn Tuyền từ hai tháng rưỡi trước. Trước đó gã đã trải qua hai phó bản cấp E, coi như cũng là tay lão luyện. Nhưng không ngờ tới phó bản thứ ba lại đụng toàn những người chơi không bình thường. Ngoại trừ những kẻ bỏ mạng dưới tay Ma Chặt Đầu, số còn lại gần như đều chết vì tàn sát lẫn nhau, gã phải giao ra toàn bộ đạo cụ mới giữ được mạng.

Giữ được cái mạng, nhưng khi phó bản kết thúc, gã vừa không có vé xe, vừa không nhận được vé khứ hồi. Chẳng thể rời đi, gã đành kẹt lại trong sơn trang.

Vì muốn cướp lấy vé xe của những người chơi đến sau, gã bèn ngụy trang thân phận dọn đến sống ở nhà gỗ.

Với thể trạng bình thường của Người Tiến Hóa, lại nắm trong tay lợi thế sân nhà, việc giết chết người chơi cướp vé xe vốn dĩ không khó. Nhưng sau khi ở sơn trang được nửa tháng, cơ thể gã bắt đầu nổi lên những mụn mủ xanh xao, người cũng gầy rộc đi, thể lực gần như tụt dốc thê thảm về mức người bình thường.

Tính cả trước cả sau cũng có đến mấy chục người chơi tới đây. Gã chỉ dám chọn những kẻ trông có vẻ yếu nhất để ra tay. Kết quả là cái đám đó còn thảm hại hơn cả gã, đừng nói là vé xe, ngay cả đạo cụ hay thuốc men cũng chẳng có cái mốc gì. Thêm nữa, sau khi chết đi, thi thể bọn họ không hề biến mất sau mỗi lần phó bản làm mới, gã đành cắn răng chôn xác bọn họ quanh nhà gỗ.

“Căn bệnh trên người anh là do vắng mặt trong phó bản sao?” Nghe xong Từ Hoạch hỏi lại.

“Tôi làm sao mà biết được.” Gã tiều phu bực dọc nói: “Lần đầu tiên vắng mặt trong phó bản, hệ thống trò chơi thông báo ba tháng sau tôi sẽ bị cưỡng chế dịch chuyển vào một phó bản ngẫu nhiên cấp B. Càng vắng mặt nhiều, cấp độ nguy hiểm của phó bản càng cao. Đến phó bản cấp E tôi còn suýt mất mạng, vào cấp B thì ngoài cái chết ra còn gì nữa?”

“Nhưng không lấy được vé xe thì tôi cũng hết cách, anh tưởng tôi muốn giết người lắm sao? Ai trước khi vào trò chơi chẳng là một công dân lương thiện hiền lành...”

“Nhiệm vụ trò chơi của anh là gì?” Từ Hoạch không hề động lòng, cắt ngang lời gã.

Gã tiều phu nghiến răng, “Bảo vệ cái đầu của phe ta.”

Từ Hoạch khẽ cau mày. Cùng chung một nhiệm vụ phó bản, gã tiều phu đã sống sót thành công tới lúc kết thúc phó bản nhưng lại không nhận được vé khứ hồi, điều này chứng tỏ gã vẫn chưa vượt ải.

Vậy nên nếu chỉ đơn thuần sống sót đến hết thời gian nhiệm vụ thì không được tính là vượt ải.

“Bao lâu rồi anh chưa uống Thuốc Tiến Hóa?” Anh lại hỏi.

“Ba tháng...” Gã tiều phu bừng tỉnh ngộ, “Thì ra là vì Thuốc Tiến Hóa, không uống thuốc mới mắc phải căn bệnh quái quỷ này!”

Từ Hoạch mặc kệ gã kêu gào, trong đầu đang mải mê suy tính một chuyện khác.

Xâu chuỗi với thời điểm gã tiều phu tiến vào phó bản, gã bắt đầu phát bệnh sau ít nhất một tháng ngừng dùng Thuốc Tiến Hóa. Những người chơi có Tỷ Lệ Tiến Hóa dưới 10% bắt buộc mỗi tháng phải dùng một lọ Thuốc Tiến Hóa, đây rốt cuộc là tác dụng phụ của thuốc cấp thấp hay là nhược điểm phát sinh từ chính quá trình tiến hóa?

Nếu chỉ đơn thuần là vấn đề của thuốc, thì việc tìm kiếm thuốc cấp cao có thể giải quyết được. Nhưng nếu bản thân quá trình tiến hóa là nguyên nhân dẫn đến sự phụ thuộc vào thuốc, thì người chơi cả đời này đừng hòng thoát khỏi sự khống chế của thuốc.

Trò chơi này quả thực giăng bẫy Người Tiến Hóa ở khắp mọi nơi.

Tuy nhiên chuyện này có thể gác lại sau, hoàn thành nhiệm vụ phó bản mới là ưu tiên hàng đầu.

Nếu không thể vượt ải lấy được vé khứ hồi, ngoài việc bị mắc kẹt lại trong trò chơi thì anh chỉ còn cách đi thẳng tới phó bản tiếp theo.

Hỏi thêm vài chi tiết về phó bản, mãi cho đến khi gã tiều phu không thể cung cấp thêm bất kỳ thông tin hữu ích nào nữa, Từ Hoạch mới dứt khoát lạnh lùng tiễn gã lên đường.

[Chúc mừng người chơi Người Qua Đường Giáp đã giết chết một Người Chơi Đen, bạn có thể nhận được tài sản, đạo cụ, vé xe của người chơi bị giết. Dưới đây xin mời nhận di vật của người chơi.]

Khoảnh khắc gã tiều phu trút hơi thở cuối cùng, âm thanh thông báo của trò chơi vang lên trong đầu Từ Hoạch. Anh mở bảng cá nhân ra, trên đó liệt kê thông tin người chơi của gã tiều phu.

[Biệt danh người chơi: Nhân Tài Chuyên Nghiệp]

[Loại người chơi: Người Chơi Đen]

[Nghề nghiệp: Diễn Viên Khóc Mướn]

[Cấp độ người chơi: E]

[Mã số: 1046714]

[Tỷ lệ tiến hóa: 8%]

[Tài sản: Không có]

[Đặc tính: Sống Đi Chết Lại]

[Đạo cụ: ①Thắt Lưng Nắng Mưa ②Khinh Khí Cầu Lơ Lửng]

[Ví đựng vé: Trống]

Thông tin người chơi đã được tối giản hóa, ngoài tài sản, đạo cụ, và ví đựng vé thì các mục khác đều chuyển sang màu xám, không thể bấm vào để xem chi tiết.

Đặc tính mà Từ Hoạch hứng thú nhất lại không có mô tả cụ thể, cơ mà đã không thể thu thập được thì cũng chẳng quan trọng nữa.

Anh lấy đạo cụ ra, trong túi đồ của mình lập tức xuất hiện thêm hai hình ảnh trực quan sinh động:

[Thắt Lưng Nắng Mưa (Ghi chú: Bản tin dự báo thời tiết của chiếc thắt lưng này còn chuẩn xác hơn cả bản tin dự báo thời tiết thông thường, xin chú ý đến nụ cười trên mặt khóa thắt lưng, nụ cười càng tươi thì trời càng nắng đẹp nhé.)]

[Khinh Khí Cầu Lơ Lửng (Ghi chú: Khinh khí cầu yêu thích bầu trời, nhưng nó không thể rời xa người thổi quá 100 mét. Quả là một đạo cụ hoàn hảo vừa có nhiệt huyết, có ước mơ lại kiêm luôn cả lòng trung thành.)]

Một chiếc thắt lưng dự báo thời tiết chả có tính chính xác nào, một chiếc khinh khí cầu định vị với phạm vi thi triển bé tí teo. Quả nhiên là hai món đạo cụ vô dụng, trong thực chiến chả có tác dụng gì mấy. Nhưng thôi thì đồ chơi nhỏ cũng có cái hay của đồ chơi nhỏ.

Cất đạo cụ xong xuôi, Từ Hoạch vùi lấp thi thể cẩn thận rồi quay trở về sơn trang.

Dựa theo lời kể của gã tiều phu, sau khi phó bản mở ra, khoảng thời gian trước khi người chơi đặt chân đến sơn trang, Ma Chặt Đầu chưa từng xuất hiện. Gã tuy cũng là người chơi, nhưng trải qua bao nhiêu lần phó bản tái khởi động, Ma Chặt Đầu dường như coi gã thành kẻ vô hình, chưa một lần nào chủ động tới tấn công gã.

Gã tự cho rằng đó là do gã không thuộc nhóm người chơi của phó bản lần đó nên mới có thể ra tay sát hại người khác nằm ngoài quy luật. Tuy nhiên sự thật không phải như vậy, sự tồn tại của gã chỉ tình cờ chứng minh cho việc Ma Chặt Đầu đáng nhẽ ra phải nằm ngay trong số những người chơi của mỗi đợt.

Những vụ án mạng xảy ra trong sơn trang đa số là chết trong tình trạng đầu lìa khỏi xác, cũng có một phần nạn nhân bị khuyết thiếu tay chân. Hoàng Tuấn Kiệt cho rằng đây là do người chơi cố tình mô phỏng lại cách thức gây án, quá trình đi săn và bị săn hai bên kẻ tám lạng người nửa cân, nên mới dẫn đến cảnh giằng co đánh đấm.

Suy luận này cũng có lý, nhưng suy nghĩ của Từ Hoạch lại khác: Lý do dẫn đến khuyết thiếu tứ chi chẳng qua chỉ là một hình thức khác để che đậy thân phận mà thôi.

Bởi lẽ ngoài người chơi Trắng và Đen ra, còn có Người Chơi Ăn Thịt Người. Rất đơn giản, vì kẻ đóng vai Ma Chặt Đầu tình cờ lại là Người Chơi Ăn Thịt Người, để xóa bỏ dấu vết cắn nuốt, kẻ đó đã cố tình giấu đi những chi tiết bị thiếu trên cơ thể. Đó là lý do tại sao trong một khoảng thời gian nhất định, hàng loạt thi thể khuyết thiếu tứ chi liên tiếp xuất hiện, lại còn hoàn toàn trùng khớp với dòng thời gian của phó bản.

Anh ngẩng đầu nhìn về phía sơn trang.

Ánh đèn bên đó đã vụt tắt một lần, đám Hoàng Tuấn Kiệt và Viên Diệu về tới nơi thì lại sáng lên. Nếu Ma Chặt Đầu từng lảng vảng quanh đó, thì lúc này hẳn phải lộ ra chút manh mối rồi.