Thế nhưng tình hình trong sơn trang lại không diễn ra theo những gì Từ Hoạch hình dung. Lần mất điện đầu tiên là do nhảy aptomat. Ngoại trừ Từ Hoạch, tất cả các người chơi đều lộ diện. Tiếng hét thảm thiết đó là của Lưu Viên Viên, nguyên nhân là vì lúc Vạn Chí Khang lục lọi đồ đạc đã làm rơi mấy cây đinh sắt, đúng lúc Lưu Viên Viên mò mẫm trong bóng tối giẫm phải, hai bên vì chuyện này mà suýt lao vào đánh nhau.
Hoàng Tuấn Kiệt vốn tưởng Ma Chặt Đầu hoặc người chơi ngụy trang ít nhất cũng sẽ xuất hiện một trong hai, nhưng tất cả người chơi đều bình an vô sự, không một ai bị tấn công.
“Đừng có quá nhạy cảm nữa, ở đây lâu rồi không ai bảo trì, đường dây điện lão hóa là chuyện bình thường.”
Đợi ánh sáng khôi phục lại, các người chơi mới lần lượt trở về phòng cũ của mình.
Từ chiều Trương Hùng đã không còn hành động chung với Hoàng Tuấn Kiệt nữa, gã sang phòng của Vạn Chí Khang và Abel. Hoàng Tuấn Kiệt thì cùng Viên Diệu trở về căn phòng ngày hôm qua.
“Tại sao lại như vậy?” Hoàng Tuấn Kiệt tràn trề thất vọng, “Thời cơ ngàn năm có một khi mất điện, trong sơn trang lại vắng đi mấy người, thế mà đối phương lại không hề động thủ.”
Viên Diệu luôn giữ khoảng cách an toàn với anh ta, đợi anh ta lẩm bẩm tự nói một lúc mới lên tiếng: “Chúng ta đi tìm anh Từ đi.”
“Hai người quen nhau từ trước à?” Hoàng Tuấn Kiệt ngẩng đầu nhìn cậu ta.
“Không đâu.”
“Thế sao cậu lại tin tưởng anh ta đến vậy?” Hoàng Tuấn Kiệt khó tin nổi. Rất nhiều hành động của Từ Hoạch trông cực kỳ khó hiểu, thành thật mà nói thì cũng y như chính con người anh vậy, mặc áo ngắn tay quần cộc lại còn để tóc dài thượt, nhìn chẳng giống người bình thường chút nào.
Viên Diệu nhất thời nghẹn họng.
“Bây giờ ra ngoài không an toàn, tôi không định ra ngoài nữa đâu.” Hoàng Tuấn Kiệt nằm thẳng ra giường nghỉ ngơi.
Viên Diệu lượn qua lượn lại mấy vòng trong phòng, cuối cùng cũng ngồi xuống.
Ngay lúc hai người đang gà gật thiu thiu ngủ, bóng đèn bỗng chớp nháy xèo xèo, vụt sáng vụt tắt hai cái rồi chìm hẳn vào bóng tối.
Sau một trận im lặng, phòng đối diện truyền đến tiếng cửa đập sầm, Trương Hùng bước ra chửi bới ỏm tỏi, “Lại nhảy aptomat rồi, nửa đêm nửa hôm bớt bật một hai cái đèn lại không được sao, đúng là bọn khốn nạn rảnh rỗi sinh nông nổi!”
Lác đác có tiếng mở cửa và tiếng bước chân, nhưng đợi một lúc vẫn không thấy đèn sáng lại. Hoàng Tuấn Kiệt bật dậy, “Nguy rồi!”
Hộp cầu dao điện nằm trong một phòng chứa đồ nhỏ trên đường đi về phía nhà kho. Lúc Hoàng Tuấn Kiệt và Viên Diệu chạy tới, Trương Hùng và tên thiếu gia nhà giàu đang đứng trước hộp cầu dao với sắc mặt cực kỳ khó coi.
“Có chuyện gì vậy?” Abel đến sau hỏi.
Lần lượt lại có thêm mấy người đi tới, Hoàng Tuấn Kiệt dán chặt mắt vào những người này, “Dây điện bị người ta cắt đứt rồi, vừa nãy có ai ra ngoài không?”
“Ý anh là sao? Nghi ngờ là chúng tôi làm à?” Vạn Chí Khang châm chọc vặc lại: “Vậy thì anh cũng phải chùi sạch mông mình trước đã, anh lấy gì chứng minh không phải do anh làm?”
Gân xanh trên trán Hoàng Tuấn Kiệt giật bần bật, “Trương Hùng và mọi người tận mắt thấy tôi đi từ bên phòng sang mà.”
“Khoảng thời gian từ lúc cúp điện cách nhau dài như vậy, dư sức để anh chạy ra rồi lại chạy vào diễn trò vừa ăn cướp vừa la làng.” Vạn Chí Khang khoanh tay cười khẩy.
“Liệu có phải là Ma Chặt Đầu không?” Cậu sinh viên đại học lên tiếng hỏi: “Người chơi cắt đứt dây điện làm gì cơ chứ?”
“Nếu là Ma Chặt Đầu thì thủ đoạn này cũng hèn mọn quá rồi.” Lưu Viên Viên bĩu môi.
Hoàng Tuấn Kiệt bỗng nhiên bừng tỉnh, “Còn ai chưa tới?”
Mọi người dáo dác nhìn quanh, vài giây sau Vương Vĩ mới lên tiếng: “Đỗ Lam Lam và Hạ Quả đều chưa ra ngoài!”
“Mẹ kiếp! Bọn họ không phải bị Ma Chặt Đầu giết rồi chứ!” Viên Diệu thất thanh nói.
Lời còn chưa dứt, bên ngoài bỗng vang lên tiếng bước chân.
Tiếng bước chân nặng nề hơn cả phụ nữ đang đi về phía phòng chứa đồ, xen lẫn trong đó còn có tiếng đồ vật kéo lê cọ xát trên mặt đất.
Nghe âm thanh ngày một gần, nhóm người chơi bất giác nuốt nước bọt. Tên thiếu gia nhà giàu và Vương Vĩ mỗi người vơ lấy một cây chổi lau nhà, lần mò ra chốt chặn hai bên cửa.
Nín thở chờ đợi ba giây, nghe tiếng động dần sát cửa, hai người vừa định giáng đòn xuống thì một luồng ánh sáng chói lòa chiếu thẳng vào — làm những người trong phòng suýt mù mắt. Sau đó mới nghe người ngoài cửa lên tiếng hỏi: “Sao mọi người lại ở hết đây vậy?”
“Đỗ Lam Lam và Hạ Quả đâu?”
Mọi người nghe rõ là giọng của Từ Hoạch, ban đầu còn thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay sau đó từ hướng phòng của Đỗ - Hạ lại truyền đến tiếng đồ đạc đổ sầm!
Ánh đèn pin loang loáng lao nhanh ra ngoài, nhóm người chơi vội vàng bám gót theo sau. Đến cửa suýt nữa thì bị vấp ngã, bật hộp quẹt lên xem mới thấy lại là một cành mận sai trĩu quả y như chùm nho, đá vào một cái còn dính cả vào giày.
“Đồ thần kinh!”
Mấy người chơi không hẹn mà cùng chửi thề một tiếng.
Từ Hoạch đi đầu đã bạo lực phá tung cửa phòng. Cửa sổ sát đất trong phòng đang mở toang, gió vừa ùa vào, mùi máu tanh nồng nặc lập tức phả thẳng vào mặt.
Trong phòng không có ai. Cả đám lao thẳng ra ngoài sân, ánh đèn pin chiếu rọi, chỉ thấy hai người đang nằm sấp bên hồ nước. Nhìn quần áo thì đích thị là Đỗ Lam Lam và Hạ Quả. Hai người họ úp mặt vào thành hồ, phần từ vai trở lên hoàn toàn bị tảng đá che khuất, máu tươi đang theo cơ thể hòa dòng tuôn xuống hồ nước nóng.
Hoàng Tuấn Kiệt và mấy người nữa lần lượt đi qua, nhưng chỉ liếc nhìn một cái đã vội vàng rời mắt đi, sắc mặt suy sụp.
Biết có Ma Chặt Đầu tồn tại là một chuyện, nhưng tận mắt chứng kiến hai cái xác không đầu nằm sờ sờ ngay trước mắt, máu từ vết chém túa ra ròng ròng lại là một chuyện hoàn toàn khác. Bọn họ ngay cả dũng khí bước lại gần cũng không có.
“Là Ma Chặt Đầu! Chắc chắn là Ma Chặt Đầu!” Cậu sinh viên trân trối nhìn dòng nước suối bị nhuốm đỏ, sợ hãi lùi lại phía sau, vừa lùi vừa la toáng lên: “Chỉ trong chớp mắt đã giết chết hai người chơi, chúng ta căn bản không phải đối thủ của nó, chúng ta sẽ chết hết mất!”
Hoàng Tuấn Kiệt quay lại tát cho cậu ta một bạt tai, “Bình tĩnh lại đi! Ma Chặt Đầu chỉ dám chờ lúc mất điện mới hạ thủ, chứng tỏ nó cũng không nắm chắc phần thắng nếu phải đối đầu với tất cả chúng ta cùng một lúc!”
Câu nói của anh ta đã kéo những người chơi khác đang chìm trong cơn chấn động trở về thực tại. Vạn Chí Khang cố trấn tĩnh lại nói: “Đúng vậy, ban nãy chúng ta còn nghe thấy tiếng của Đỗ Lam Lam bọn họ, nếu không phải sợ chúng ta, Ma Chặt Đầu cũng đã không bỏ chạy!”
Từ Hoạch liếc nhìn gã, “Chưa chắc đã là Ma Chặt Đầu làm.”
Người chơi sôi nổi quay đầu nhìn chằm chằm anh. Hoàng Tuấn Kiệt nháy mắt ra hiệu bảo anh đừng nói ra, Từ Hoạch cứ coi như không thấy, đi thẳng vào vấn đề: “Ngoài Ma Chặt Đầu ra, trong sơn trang vẫn còn người khác.”
“Đúng đúng!” Trương Hùng đột nhiên nhớ ra, “Bên nhà gỗ không phải vẫn còn một gã đang sống sao?”
“Hoàng Tuấn Kiệt chẳng phải nói gã đó đêm nay lại treo cổ sao?” Vương Vĩ ngập ngừng nói: “Gã lại sống lại rồi à?”
“Không phải hắn.” Từ Hoạch ngồi xổm trên tảng đá bên cạnh thi thể, châm cho mình một điếu thuốc. Xuyên qua làn khói mờ ảo, anh thu trọn khuôn mặt của tất cả những người chơi vào tầm mắt, “Hắn bị tôi giết rồi.”
Sắc mặt của những người chơi biến đổi đột ngột. Không đợi bọn họ gặng hỏi, Từ Hoạch đã giải thích: “Lúc sống lại hắn thấy chỉ có một mình tôi nên định ra tay thủ tiêu tôi, tôi tiện đường tiễn hắn lên đường luôn rồi.”
Anh chỉ chỉ vào bùn đất dính trên giày, “Người cũng đã chôn xong, tuyệt đối không có khả năng sống lại nữa.”
Có lẽ vì biểu cảm của anh quá đỗi hiển nhiên, hoàn toàn không giống vừa trải qua một trận chiến sinh tử, nên những người chơi khác đều có chút không thích ứng kịp. Ánh mắt bọn họ nhìn anh cũng không còn mang theo sự coi thường như trước nữa.
“Ngoài gã tiều phu và Ma Chặt Đầu, trong sơn trang chẳng phải vẫn còn rất nhiều người chơi sao?” Từ Hoạch rít một hơi thuốc thật sâu, “Trước và sau khi cúp điện, các người đang làm gì?”