Người Trừ Tà

Chương 28. CỰC KỲ KHẨN CẤP

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Quyển 2: Bloody Mary

Chương 6: CỰC KỲ KHẨN CẤP

Cần Gia & Lãn Nương biên dịch

***

Sau khi về đến nhà, Tiểu Hạ ăn tối sớm rồi tắm rửa lên giường chuẩn bị đi ngủ. Dạo này cô quá mệt mỏi, nên rất muốn đánh một giấc thật ngon. Tuy nhiên, cô nằm trên giường, đếm hơn mười nghìn con cừu mà vẫn không ngủ được. Trong đầu cô luôn nghĩ đến câu chuyện Bloody Mary. Mới đầu cô còn tập trung suy nghĩ về các vấn đề pháp luật, sau đó bắt đầu suy nghĩ đến sự việc.

Theo lời kể của Lưu Thiết tối qua và những tư liệu có hạn mà cô lên mạng tra được trưa nay, cốt truyện Bloody Mary cướp đi vẻ đẹp của các cô gái đã thu hút cô. Xem ra dù ở trong hay ngoài nước, hồn ma vẫn vất vưởng nơi trần thế đều là do có chấp niệm. Vị tiên gương này cố chấp với vẻ xinh đẹp của mình. Mặc dù nhiều người đã gọi được Bloody Mary đều không thể giao tiếp với nó, nhưng đúng là nó đã xuất hiện nhiều lần và lấy đi nhan sắc cũng như vẻ đẹp của nhiều cô gái. Có điều, nếu nó đã thành công rất nhiều lần thì chắc hẳn đã khôi phục vẻ xinh đẹp từ lâu, nhưng tại sao nó vẫn chưa dừng tay? Chẳng lẽ nó không bao giờ thôi đòi hỏi về diện mạo của bản thân ư?

Do đó, Tiểu Hạ bèn lên mạng, điên cuồng tìm kiếm các trang web liên quan đến tà thuật và tôn giáo, cuối cùng đã tìm được một lời giải thích trong số những phát hiện, đó là nghe đồn rằng nó cần phải thành công chiếm được vẻ đẹp và sự trẻ trung của bốn người trong một tuần, nếu không thì sẽ xôi hỏng bỏng không. Thế nhưng, mãi mà vẫn chưa có thời cơ trùng hợp như vậy, bởi vì nó không thể di chuyển tùy ý, chỉ có thể ở trong phạm vi nhất định xung quanh nơi nó được “gọi” lên. Và, kể từ khi có truyền thuyết đó đến nay, chưa có nơi nào có bốn cô gái thành công “gọi” được nó trong vòng một tuần. Bởi lẽ đó, nó vẫn chưa thể lấy lại vẻ ngoài của mình.

Nếu muốn đạt được yêu cầu khắt khe này, trừ khi có người không bị nó dọa chết hoặc bị điên sau khi “gọi” được nó và đồng ý lập khế ước với nó, cung cấp đồ hiến tế cho nó. Tất nhiên, nó cũng sẽ đáp ứng nguyện vọng của người đó.

Một tuần bốn món đồ hiến tế, khế ước, nguyện vọng

Tiểu Hạ đang suy nghĩ mông lung thì đột nhiên trong lòng có một sợi dây đứt phựt, khiến cô toát mồ hôi lạnh và bật dậy từ trên giường.

Ví thử lời giải thích trên mạng là đúng thì đêm nay sẽ có người thứ tư bị chết. Bởi vì hôm nay là vừa tròn một tuần kể từ vụ tai nạn đầu tiên. Nó đã có được ba món đồ cúng tế, chỉ còn thiếu món thứ tư. Nói cách khác, nếu thật sự có mụ phù thủy gương trong truyền thuyết lang thang trong trường, và chuyện về bốn món đồ tế là đáng tin cậy, thì đêm nay sẽ là cơ hội cuối cùng của nó.

Ngoại trừ lần đầu tiên được thực hiện nghiêm túc theo nghi thức “mời” ra, hai lần sau đều không phải chủ động “gọi” nó mà là vô tình gặp tai vạ. Nếu linh hồn đó vốn chỉ đến khi được mời, vậy thì nhất định là đã có người lập giao ước với nó. Nhưng rốt cuộc là ai muốn làm điều này? Đêm nay nó sẽ lại cướp đi mạng sống của ai?

Chỉ cần xinh đẹp, ở một mình trong bóng tối, và có một chiếc gương… Một ánh sáng lóe lên trong đầu Tiểu Hạ: Cô sinh viên Trương Tuyết trong phòng tắm công cộng chiều nay.

Cô không biết vì sao lại nghĩ đến cô ấy, có lẽ trong trường đại học rộng lớn còn có những người khác phù hợp với những điều kiện này, chỉ là mặc dù không có bằng chứng trực tiếp, song trực giác của cô lại lập tức nhớ ngay đến cái tên Trương Tuyết, một cô gái xinh đẹp tuổi đôi mươi. Buổi tối, cô ấy sẽ tỉ mỉ trang điểm trước gương để đi hẹn hò với Nghê Dương. Cô ấy sống trong phòng ký túc xá một mình. Nếu như ký túc xá mất điện đột ngột…

Tiểu Hạ vội vàng bật dậy khỏi giường, nhanh chóng gọi cho Nghê Dương. Khi cuộc gọi được kết nối, giọng nói vui vẻ của cậu ta cùng với tiếng piano du dương vang lên. Tất cả những điều này đã nhắc nhở rằng cậu ta đang ở trong quán bar “Người về trong đêm”.

Chẳng phải cậu ta nên đi hẹn hò sao? Cậu ta đã đi hẹn hò về hay là thất hẹn? Trường hợp hẹn hò ở quán bar là điều không thể, bởi vì hai cậu sinh viên đó chưa từng đưa bạn học hay bạn gái đến quán, cho dù có nữ sinh đã tìm đủ mọi cách hỏi thăm về nơi họ làm thêm. Dù bị bám dai như đỉa nhưng hai chàng trai vẫn luôn giả vờ không biết nhau, quả là rất có đạo đức nghề nghiệp.

Cô đã đoán sai sao?

“Chị Tiểu Hạ ạ?” Nghê Dương nhìn tên người gọi hiển thị trên màn hình điện thoại.

“Ừ, chị đây.” Cô dừng lại một lát mới nói tiếp: “Em không đi hẹn hò với Trương Tuyết à?”

“Hẹn hò? Hẹn hò gì cơ? Hôm nay em không có0 hẹn mà.” Cậu ta ngơ ngác, “Ơ, mà sao chị biết Trương Tuyết? Chắc là Lưu Thiết kể với chị đúng không? Đúng là cô ấy quấn lấy em, nhưng em không thích cô ấy.”

Tiểu Hạ thuận miệng phụ họa, có điều trong đầu đã rối tung một nùi. Sai ở đâu nhỉ? Nếu Nghê Dương không có hẹn, vậy Trương Tuyết kiêu kỳ đó hẹn hò với ai mà phấn khởi vậy? Có người đã lừa cô ấy, hay là tin tức của nhân viên quản lý phòng tắm có sự nhầm lẫn? Nhưng tại sao chứ?

“Chị Tiểu Hạ?” Cảm thấy giọng điệu của cô có gì đó là lạ, Nghê Dương bèn hỏi: “Chị sao thế? Trương Tuyết có chuyện gì hả chị?”

“Không có gì, không có gì. Chị chỉ đùa em một chút thôi. Xem em căng thẳng chưa kìa! Chị nghe được một vụ xì căng đan của em ở trường đấy nhé!” Cô cố tỏ ra thoải mái, không muốn để cả hai căng thẳng vì suy đoán vô cớ của mình.

“Ồ hóa ra là chuyện đó, em còn tưởng lại có chuyện xảy ra ở trường.”

“Không có gì đâu.”

“Vậy em cúp máy đây. Ông chủ không tán thành việc buôn điện thoại trong giờ làm.”

“Ấy, đừng cúp máy.” Tiểu Hạ vội ngăn cậu ta lại, bóng dáng Nguyễn Chiêm lóe lên trong đầu cô khiến cô nảy ra một ý: “Em đưa điện thoại cho ông chủ của em đi, chị muốn… À không, cho chị số điện thoại của quán, chị sẽ gọi thẳng cho anh ấy.”

“Ô… thì ra là chị muốn tìm ông chủ của em nên mới bắt em làm nền.” Cậu ta kéo dài giọng, “Thấy chị đẹp Tiểu Hạ gọi cho em, em còn đang vui chết đi được, không ngờ lại mừng hụt. Ok, em sẽ cho chị số, hơn nữa còn tặng chị một bí mật. Ông chủ của em đang chuyện trò vui vẻ với cô MC của đài phát thanh thường hay tới quán đấy.”

Tiểu Hạ không quan tâm Nguyễn Chiêm chuyện trò vui vẻ với ai, cô đang cần anh ngay bây giờ.

Sau khi có số điện thoại, cô liền gọi cho Nguyễn Chiêm. Vừa nghe thấy giọng nói trầm thấp và cuốn hút của anh vang lên ở đầu dây bên kia, cô lập tức đưa ra yêu cầu của mình.

“Khẩn cấp! Tôi cần anh giúp.”

“Xin hỏi ai vậy?” Nguyễn Chiêm thủng thẳng hỏi lại, đồng thời đưa mắt nhìn xung quanh một lượt. Cô nàng chúa phiền phức không có ở đây, nhưng hai cậu nhân viên “bà tám” đang xì xào bàn tán về anh.

“Anh biết rõ tôi là ai còn hỏi. Đừng lằng nhằng nữa, tôi đang chờ anh cứu mạng đây.”

Tất nhiên là anh nhận ra cô, bởi vì vừa nhấc ống nghe thì anh đã biết là rắc rối ập đến. Song cô cũng thật quá đáng, anh đã nói là chỉ giúp cô một lần, sao cô lại đưa ra yêu cầu vô lí này? Bình thường thì phớt lờ anh, vừa có chuyện một cái liền tìm đến anh. Chẳng lẽ anh có trách nhiệm phải thu dọn tàn cuộc cho cô chắc? Trông anh giống thánh nhân sao?

“Hình như sau chuyện lần trước, hai chúng ta không còn liên quan đến nhau nữa cơ mà nhỉ.”

“Ai nói thế?” Tiểu Hạ nói dối không chớp mắt, “Lần trước, tôi đã cứu mạng anh đấy. Anh phải báo đáp tôi chứ. Vả lại, giờ cũng không phải là lúc nói chuyện này. Mạng người vô cùng quan trọng, anh nhất định phải giúp tôi.”

“Có người muốn giết cô à?”

“Không phải tôi.” Tiểu Hạ vừa mặc quần áo vừa nói, “Bây giờ tôi không kịp nói với anh đâu. Chúng ta gặp nhau ở tòa nhà ký túc xá số 7 của trường Đại học T nhé, không gặp không về!” Cô không có bất cứ căn cứ nào, mà chỉ là đoán mò. Vì thế, cô không thể báo cảnh sát, và thông báo cho hiệu trưởng. Cô thật sự hi vọng rằng mình sẽ đi một chuyến uổng công, cũng mong rằng suy đoán điên rồ của mình là sai.

“Xin lỗi, tôi…”

“Tôi đợi anh!” Không đợi Nguyễn Chiêm từ chối, cô đã cúp máy, để lại người đàn ông ở đầu dây bên kia buồn bực với những tiếng bíp bíp trong ống nghe.

Nhạc Tiểu Hạ không đi làm kẻ cướp quả là đáng tiếc.

Cô hoàn toàn không cho anh có cơ hội phản bác, nhất quyết bắt anh phải đi giúp cô sao? Lại còn nói cái gì mà đã từng cứu mạng anh? Lẽ nào anh năm lần bảy lượt cứu cô thì không tính à? Với tính cách của anh, chắc chắn sẽ không dao động, bất kể có chuyện gì xảy ra, dẫu trời có sập xuống cũng chẳng liên quan gì đến anh. Tuy nhiên, dù sao hai người họ đã từng cùng kề vai sát cánh, còn được cô “cứu mạng”, hơn nữa anh cũng sợ làm mất thể diện gã bạn Vạn Lí khốn kiếp của mình, chẳng lẽ lại thật sự mặc kệ cô?

Nguyễn Chiêm bĩnh tĩnh đứng đó, nhưng trong lòng đang đấu tranh kịch liệt, băn khoăn không thể quyết định. Khoảng 15 phút sau, anh đành thở dài chấp nhận số phận, cuối cùng vẫn bị Tiểu Hạ dựa dẫm, và chuẩn bị đi xem rốt cuộc ở chỗ cô xảy ra chuyện gì.

Sau khi sửa soạn đơn giản rồi rời khỏi quán, Nghê Dương chìa tay ra với Lưu Thiết: “Xin lỗi nhé, đưa 50 tệ đây, có chơi có chịu. Tớ đã bảo là anh chủ đối xử khác biệt với chị Tiểu Hạ mà. Đấy, chỉ một cú điện thoại là có thể gọi được anh ấy ra ngoài rồi. Tụi mình làm ở đây đã 2 năm, cậu đã gặp trường hợp này chưa? Cậu lại còn không tin, cứ phải biếu tôi ít tiền thì mới chịu.”